“Hiểu rồi, ngươi định hòa giải với ta đúng không?”Trương Vinh Phương híp mắt nói.
“Đạo tử biết rõ còn hỏi, lão tăng hi vọng Sơn Tỉnh có thể trở thành một nơi ẩn náu khỏi thế gian, nhưng gần đây áp lực càng lúc càng lớn. Mà áp lực lớn nhất là đến từ mạch Hải Long vương Không Vô trước kia. Mà hiện tại...” Tuệ Dũng mỉm cười, hơi giống như trút được gánh nặng.
“Ta có thể đồng ý sẽ không động vào ngươi, nhưng ngươi cần nói lý do cho ta biết. Còn có, tin tức về hành tung của ta truyền tới từ đâu?” Trương Vinh Phương trả lời.
“Tất nhiên điều này có thể.” Tuệ Dũng gật đầu: “Không chỉ như vậy, bên phía lão tăng, nếu có chút xíu gió thổi cỏ lay nào, cũng có thể trao đổi, báo tin cho đạo tử đầu tiên.” Hắn ta nhìn thấu rõ ràng, Chân Phật tự là Chân Phật tự, hắn ta là hắn ta.
Bản thân một nhánh của Không Vô có mâu thuẫn với nhánh của hắn ta. Vì sao hắn ta nên đắc tội một đạo tử Đại Đạo Giáo có thế lực thực lực đều cực mạnh vì đối phương?
Tuệ Dũng rất biết nói chuyện. Hắn ta nắm giữ toàn bộ mạng lưới tình báo lớn nhất Sơn Tỉnh, chỉ có hơn chứ không kém Kim Sí Lầu năm đó.
Dù sao lúc trước Kim Sí Lầu đã hủ bại nghiêm trọng, kém xa tít tắp vòng tuần hoàn tốt ở đây của hắn ta.
“Bây giờ tam giáo đối lập, lão tăng có thể tận lực dẫn dắt việc Không Si trước đó đến những nơi còn lại. Tin tức về Không Si, người biết trước không nhiều, vẫn chưa lan rộng ra.” Tuệ Dũng trả lời.
“Có thể trao đổi.” Trương Vinh Phương gật đầu tán thành, bây giờ hắn còn rất nhỏ yếu, nếu không quá quan trọng, hắn không muốn cứ tiếp tục đánh với Tây tông.
Có thể có một người hỗ trợ hòa hoãn, thì không thể tốt hơn.
Lúc này, hai người trò chuyện tỉ mỉ liên quan tới Sơn Tỉnh bên này cụ thể hợp tác chi tiết nhỏ.
Tuệ Dũng đáp ứng giúp Trương Vinh Phương tìm kiếm tin tức, dàn xếp Sơn Tỉnh các loại.
Mà Trương Vinh Phương thì lại đáp ứng trong lúc cần thiết, hắn sẽ xuất lực giúp đỡ, trở thành một trong những nội tình thần bí sau lưng Tuệ Dũng.
Hai người trò chuyện vui vẻ với nhau ở trong chùa. Sau đó Trương Vinh Phương lại được Tuệ Dũng dẫn đi tham quan các con đường kinh doanh và hội quán xây dựng trong thành.
Hắn bất ngờ phát hiện, phần lớn trong hội quán nơi này đều là nữ tử Tây Dương.
Bởi vì sau khi những nữ tử Tây Dương bị bắt tới, sẽ khó có thể về nhà, chỉ có thể tìm cách đặt chân sinh tồn ở Đại Linh.
Đáng tiếc bọn họ không thạo ngôn ngữ, việc có thể làm rất ít. Thêm vào đó, Đại Linh quản lý rất nhiều ngành nghề cực kỳ nghiêm ngặt.
Không phải người cứ có bản lĩnh là có thể làm được.
Đúng là động tác này của Tuệ Dũng cho những nữ tử này một phần đường sống.
Sau khi thương nghị đơn giản xong, Trương Vinh Phương được vài tên hảo thủ Tây tông hộ tống, đi tới phủ Vu Sơn.
Lần này, con đường đã không còn cản trở nữa.
*
*
*
Phủ Vu Sơn.
Mộc Xích gia.
Trương Vinh Phương chậm rãi xuống xe ngựa, ngẩng đầu nhìn phủ đệ tỷ tỷ tỷ phu bây giờ đã hoàn toàn thay đổi, toàn bộ phủ đệ không chỉ lớn hơn một vòng so với lúc hắn rời đi.
Phóng tầm mắt nhìn ra xung quanh, mấy chục mét tường vây hai bên kéo dài tới chỗ ngoặt đầu đường. Hầu như bao quát cả nửa con đường.
Hai gia đinh trông cửa trước cửa đang nửa tựa trên lan can đá, nhỏ giọng tán gẫu thì nhìn thấy hắn xuống xe, nhất thời tập trung tầm mắt lại.
Chỉ mới nhìn thấy vóc người cao to của Trương Vinh Phương, nhất thời sắc mặt hai người trịnh trọng hơn.
Có thể bọn họ đã từng gặp không ít võ nhân, biết vóc người như vậy chỉ có thể là võ nhân mới có được.
Trương Vinh Phương sờ sờ mặt đã đổi bắp thịt thành dáng ban đầu, lúc này mới đi lên, vừa đi lên bậc thang đang muốn nói chuyện.
Bỗng.
“Vinh Phương thiếu gia?” Một thoáng gia đinh bên phải nhận ra hắn, có chút chần chờ không thể tin được.
“Ngươi nhận ra ta?” Trương Vinh Phương nhìn đối phương, mỉm cười.
“Đúng là Vinh Phương thiếu gia!” Nhất thời gia đinh kia vui sướng.
“Đi thông báo cho tỷ tỷ tỷ phu đi... Ta đã trở về.” Trương Vinh Phương nhìn bảng hiệu phủ đệ trước mặt, trong lòng bỗng có cảm giác gì đó nói không ra lời.
“Vâng! Vâng!” Gia đinh kia mau chóng đẩy cửa ra, vội vội vàng vàng chạy vào trong.
Trương Vinh Phương không vào cửa, chỉ đứng ở trước bậc thang lẳng lặng chờ.
Không lâu sau, hắn nghe thấy một loạt tiếng bước chân vội vã nhanh chóng tới gần.
Cửa lớn bị đẩy ra ngay lập tức, đột nhiên một bóng người quen thuộc chạy đến, đứng lại tại chỗ, hai mắt nhìn thẳng về phía hắn.
“Ngươi còn biết trở về?” Nước mắt của Trương Vinh Du đảo quanh trong hốc mắt. Tuy rằng đã sớm biết trong thư gửi đến từ lâu, biết đệ đệ sắp quay về.
Nhưng khi thật sự nhìn thấy người thật, trong lòng nàng vẫn không thể kìm chế được mà vỡ òa.
“Tỷ, ta nghe nói tỷ mang thai, thế là ngựa không ngừng vó, trước tiên là chạy về.” Trương Vinh Phương đi lên phía trước, nhẹ mở hai tay ra, ôm Trương Vinh Du vào trong ngực.