Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 83956 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1006
Dao động (5)

❊ ❊ ❊

Bởi vì bất luận như thế nào, mục đích của đối phương đều chỉ là một.

"Lẽ nào. Không Vô cũng là ngươi giết!?!" Không Si nghe vậy thì biến sắc.

Hắn ta nhìn chòng chọc vào khuôn mặt trẻ tuổi của đối phương.

Đúng vậy, đối phương trông cùng lắm chỉ là ba mươi mấy tuổi, hơn nữa không có Bái Thần!!

Không có Bái Thần, lại có thể đánh thành như vậy với mình ư!?

Nhưng lại giết được Không Vô!?

Không Si đúng là không thể tin vào tai của mình.

Đây là loại quái vật gì vậy!!?

Tông Sư Bái Thần trừ Tông Sư Cực Cảnh ra, cơ bản là vô địch!

Đây là sự thực căn cứ trên chiến tích tự lấy thân đánh giá ra được của tất cả thế lực.

Cực hạn của người bình thường là Tông Sư, mà Tông Sư nhân loại thậm chí còn không đánh thắng hay mạnh hơn một số Bái Thần Tam không.

Nhưng bây giờ…

"Cực Cảnh à!?" Không Si biết mình đoán được đáp án.

"Tốc độ lực lượng như vậy? Ngươi là Thiên Ma? Hay là Cực Luật?!" Hắn ta cấp tốc điều chỉnh hô hấp khí huyết, như gặp phải đại địch.

"Ồ? Cực Cảnh có khác biệt gì à?" Trương Vinh Phương hiếu kỳ hỏi.

"Xem ra không phải Thiên Ma, càng không phải là Cực Luật." Chỉ một câu hỏi mà Không Si đã đoán được trạng thái của Trương Vinh Phương.

Nhìn đối phương cứng đối cứng cùng mình, và cánh tay rõ ràng không hề bị thương tí gì.

Không Si tê cả da đầu, hoàn toàn không cách nào tưởng tượng được.

"Ngươi rốt cuộc là loại quái vật gì!!??"

"Quái vật?" Trương Vinh Phương lắc đầu: "Đáng tiếc, ở trong mắt ta, các ngươi càng giống quái vật hơn ta."

Hắn ngửa đầu nhìn lên bầu trời.

Lúc này trên làn mây mờ mơ hồ có ánh mặt trời chiếu xuống, rọi sáng trên người hắn.

Hắn xoay người, lộ ra hoa sen màu máu phía sau.

"Có thấy không?"

Trương Vinh Phương nói khẽ.

"Cực Cảnh cũng được, Bái Thần cũng thế. Các ngươi đều đã lầm đường lạc lối từ rất lâu rồi."

Hắn giang hai cánh tay, làm phồng cơ bắp trên lưng.

"Võ đạo chúng ta lấy võ làm cơ sở, đạo pháp là hướng. Ký kết tinh nguyên, tụ là tam hoa."

"Đạo kinh có câu: Tam hoa tụ đỉnh, ngũ khí triều nguyên! Lấy tinh khí thần tụ hoa là liên, ngưng tụ tam hoa, như vậy mới là chính đồ."

"Mà bọn ngươi. Lệch khỏi quỹ đạo chính đồ, hôm nay đã sớm mê muội cả rồi…"

Ánh mặt trời chiếu rọi xuống, rơi lên đóa hoa sen máu ở trên lưng Trương Vinh Phương, phản xạ ra huyết quang lờ mờ.

Giờ khắc này, phối hợp với vẻ mặt thần sắc nghiêm nghị cao xa của hắn, thế mà lại mơ hồ tạo cho người ta một vẻ đẹp thần thánh không rõ.

"Ngươi… ngươi!!?" Không Si nhìn trên cơ thể tráng kiện của đối phương, cái đóa hoa sau lưng, do huyết quản tạo thành hoa sen máu, trong lòng chẳng biết tại sao, chỉ cảm thấy hoàn toàn không có cách nào phản bác được.

Trong lòng của hắn ta thậm chí dần dần dâng lên sự dao động đối với Bái Thần thần phật.

Nếu như có thể dựa vào bản thân là có thể mạnh mẽ như thế, bọn họ cần gì phải Bái Thần chứ?

Lẽ nào… lẽ nào hắn mới là chính đạo đi lên tu đạo chân chính??

Lẽ nào bản thân con người thực sự không cần Bái Thần, là có thể mạnh mẽ như thế??

Nếu hắn có thể, vậy tại sao bọn ta lại không thể!?

Vừa nảy ra suy nghĩ này, Không Si chỉ cảm thấy tất cả những gì mình tin tưởng trước đây, dường như bắt đầu dao động.

Hắn ta có thể cảm giác được, đối phương không có Bái Thần, có thể cảm giác được, đối phương cũng hùng mạnh giống như mình!

Nếu như… nếu như…

Vô số ý niệm không ngừng kích động va chạm trong đầu Không Si.

Hắn ta ngơ ngác đứng tại chỗ, bỗng.

Bùm!!!

Một tiếng nổ vang.

Nửa người trên của Không Si triệt để nổ bung, hóa thành vô số sợi tơ bạc.

"Hở??"

Trên thuyền trắng, ánh mắt Trương Vinh Phương ngưng tụ, nhìn chăm chú vào hòa thượng Không Si nổ tung.

Hắn vốn chỉ dự định diễn luyện sơ bộ, diễn luyện mình để giải thích hoàn thiện kĩ năng mới, nếu có người có thể làm bồi tiếp hắn để tìm ra điểm không thích hợp trong chiêu thức, vậy thì không thể tốt hơn nữa.

Nhưng là bây giờ…

Phát nổ?

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

"Thú vị." Trương Vinh Phương nhẹ nhàng điểm ngón chân một cái, rơi lên trên thành thuyền còn nguyên vẹn nhìn xuống từ trên cao, Không Si đang phát sinh biến hóa.

Lượng lớn tơ bạc quơ quơ phát ra tiếng xé gió, xung quanh lộn xộn, sau đó lại giống như bện áo lông, một lần nữa tụ hợp lại.

Vài giây liền bện lại dáng dấp vốn có của Không Si.

Nhưng lần này.

Cái sự bện ấy hình như có khác biệt.

Hoặc có lẽ là Không Si sau khi được bện có thần sắc hoàn toàn khác biệt.

Trước đó còn có thể nhìn ra biến hóa cảm xúc của hắn ta, phẫn nộ cũng được, mê man cũng thế, đều có thể nhìn ra được.

Nhưng bây giờ.

Trên khuôn mặt tục tằng kia, chỉ có một loại thần sắc -- yên lặng, tường hòa.

Giống như Phật Đà cao cao tại thượng bên trong chùa miếu.

Một tia cảm giác quen thuộc rất nhỏ, nảy lên trong lòng Trương Vinh Phương.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.