Thế nên, chỉ có tìm đường sống trong cõi chết!!
Mắt thấy hắn ta sắp vọt tới trước người Trương Vinh Phương, trong lúc đó hai tay của hắn ta cùng đánh, con dao tinh chuẩn bẻ gẫy năm ngón tay trái mình.
Năm ngón đứt hết, vết thương giống như vết cắt, tơ bạc trong đó bắt đầu khởi động, bỗng nhiên phun bắn ra ngoài.
Vụt vụt vụt!!!
Biến cố trong chớp nhoáng này, coi như là Trương Vinh Phương đều không thể dự đoán được.
Chờ hắn phát hiện ra, hai người đã cách nhau chỉ có ba mét.
Ba mét đối với Tông Sư, một cái chớp mắt là tới được rồi.
"Đáng tiếc."
Bóng dáng Trương Vinh Phương chợt lóe sang bên trái, hiểm hóc tránh được sự tấn công đâm xuyên của tơ bạc.
"Tốc Độ của Chung Thức Tông Sư, đúng là ta khó tránh được đấy, nhưng tốc độ của linh tuyến lại không nhanh."
Linh tuyến nhanh chóng nhưng hiện giờ ở trong mắt hắn đã không thành vấn đề.
Hắn không ngừng lóe người tránh thoát linh tuyến, vẫn ung dung chờ đợi Không Si thả ra hết linh tuyến, lâm vào thời kỳ suy yếu.
Hơn mười giây sau.
Linh tuyến trên tay Không Si thu về hết sạch, biến mất không thấy gì nữa.
Hắn ta thở hổn hển quỳ rạp dưới đất, Chung Thức trên người chậm rãi tự nhiên giải trừ.
Hắn đã không còn sức để gánh vác tiêu hao khổng lồ như vậy.
Xung quanh tất cả lại khôi phục an tĩnh.
Lúc này thân tàu đã nghiêng bảy mươi độ.
Trương Vinh Phương nhẹ nhàng rơi xuống phía sau hắn ta, đứng im, trên người giống y như lúc đầu không có chút tổn thương nào, thậm chí ngay cả tiêu hao thể lực, cũng giống như chưa bao giờ nhúc nhích.
"Kết thúc à?" Hắn lẳng lặng nhìn về phía Không Si.
"Ha ha." Không Si quỳ trên mặt đất, mạnh mẽ vội vàng xông tới một hướng.
Thình thịch!
Hắn ta nhảy vào trong một căn phòng của thuyền.
Trương Vinh Phương đang muốn theo sát phía sau.
Bỗng ánh mắt hắn khẽ biến, vội vàng lùi về hướng ngược lại, đồng thời vừa nhảy ra, đánh tới hướng mặt biển qua lỗ thủng.
Oành!!!
Trong nháy mắt, một ngọn lửa kịch liệt phát nổ lao ra từ căn phòng mà Không Si chui vào, trong nháy mắt mang đi cả non nửa thân thuyền trắng.
Đồng thời cũng chuẩn bị bao vây Trương Vinh Phương còn nhào giữa không trung vào.
Là thuốc nổ!!
Trên thuyền trắng thế mà lại ẩn giấu không biết bao nhiêu thuốc nổ.
Lúc này lại có thể bị Không Si triệt để kíp nổ.
Ngọn lửa cấp tốc bốc cháy trên thân thuyền.
Phụt.
Một đoàn tơ bạc lớn bay lượn đập ra, từ bên kia rơi vào trong biển.
Tơ bạc chậm rãi phiêu tán, cấp tốc hội tụ thành bộ dạng của Không Si.
Hắn ta lơ lửng ở trong nước, toàn thân trần trụi, vẫn không nhúc nhích, đang đợi sống lại sau khi chết đi.
Kích phát thuốc nổ ở khoảng cách gần, coi như là Tông Sư Bái Thần cũng hữu tử vô sinh.
Nhưng cái này vốn là con bài chưa lật của hắn ta.
Chỉ cần không ai có thể nháy mắt giết được hắn ta, như vậy một chiêu này sẽ có đất dụng võ.
Cùng lắm thì cùng nhau nổ tung cùng chết một lần.
Mà bây giờ, mục đích của hắn ta đã đạt đến.
Hơn mười giây sau, Không Si chậm rãi trợn mắt, nhanh chóng bơi lên từ trong nước.
"Ta thắng!! Ha ha ha ha ha!! Không phải ngươi rất ngông cuồng sao!?? Người sống sót cuối cùng còn không phải là ta à!?" Không Si đắc ý cười ha ha.
Nhìn thuyền trắng đang từ từ bốc cháy, chìm mất hơn nửa thân thuyền, hắn ta như trút được gánh nặng, lúc này cảm giác uy hiếp và áp lực vừa nãy đều nhẹ tênh.
Đúng vậy, hắn ta tận mắt thấy tên kia bị ngọn lửa mang tất cả, bố cục mà hắn ta thiết kế, rốt cục tiêu diệt một đại địch cả cuộc đời mới thấy!
Điều này chẳng lẽ còn không đáng giá để đắc ý!?
Tên kia kinh khủng quái dị, coi như là Đại Tông Sư hắn ta đã gặp trước đây, cũng chưa từng cho hắn ta cảm giác như vậy.
Đại Tông Sư chỉ là vũ lực đơn thuần càng mạnh.
Nhưng cái tên ban nãy.
Cái loại uy hiếp thấu xương ấy, Không Si cảm thấy có lẽ cả đời mình đều không cách nào quên được.
"Không hổ là ta! Luận thực lực, ta không bằng Đại Tông Sư đứng đầu, nhưng ta sẽ không thua! Sẽ không chết!! Vậy là thắng!! Chỉ cần ta sống lâu hơn các ngươi! Ta chính là cực mạnh!"
Không Si cười lớn, cười đến nước mắt đều chảy ra.
Phụt.
Bỗng nhiên, một bàn tay to không tiếng động khóa lại yết hầu hắn ta từ phía sau.
Bàn tay rộng lớn thô ráp, vừa vặn hoàn toàn bao phủ cả cái cổ của hắn ta.
Tiếng cười của Không Si im bặt.
Trái tim hắn ta nhảy lên kịch liệt, cứng ngắc, chậm rãi quay đầu lại.
Trong tiếng cổ chuyển động rắc rắc.
Hắn ta thấy được, Trương Ảnh rõ ràng hẳn là chết trong ngọn lửa vụ nổ hồi nãy, lại có thể… lại có thể vẫn hoàn hảo không hao tổn ngay phía sau hắn ta!
"Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi…!?"
Không Si há mồm, đã bắt đầu không nói mạch lạc được.
Lòng của hắn ta bắt đầu hỏng mất.
Lại một lần nữa.
Hắn ta lại một lần nữa cảm nhận được.
Cảm giác tuyệt vọng khi không thể giết chết võ giả Bái Thần lúc còn là con người năm đó.