“Đây không phải gà nướng bình thường đâu, là ta đặc biệt bảo Mễ Nhi làm ở phòng bếp phía sau đấy.” Phượng Dạ nói, xé một chiếc đùi gà đưa cho con bé: “Ta xem chừng cũng chưa dọn tiệc nhanh như vậy đâu, ăn chút gì đó lót dạ trước đã.”
“Như vậy có ổn không ạ?” Hạo Nhi có chút do dự, nói: “Sư tôn vẫn còn đang ngồi phía trước.” Họ lén ăn ở phía sau thế này, hình như không ổn lắm.
“Không sao, nếu không thì các con đi theo ta, ta biết một chỗ này.” Vừa nói, y vừa gói con gà nướng lại trong vài đường, rồi vẫy tay ra hiệu cho ba đứa nhỏ đi theo mình.
Thấy vậy, ba đứa nhỏ nhìn nhau. Nói thật, thúc công gọi đi thì hình như họ không thể không đi được? Hơn nữa, lại còn là gà nướng do tỷ tỷ Mễ Nhi làm, thèm quá…
“Vậy bọn con đi một lát rồi về.” Vân Thất đứng dậy nói với Tiêu Quân Diễm cùng huynh muội nhà họ Mai, ba người liền lặng lẽ rời đi.
Tiêu Quân Diễm nhìn bóng lưng họ rời đi, trong lòng hơi ngạc nhiên. Sao trông họ cứ như rất thân quen với nhau thế nhỉ?
Phượng Dạ dẫn ba đứa nhỏ đến một góc khuất, còn phất tay bố trí một kết giới cách âm, lúc này mới cười nói: “Ba đứa nhóc các con còn nhận ra ta không?”
“Nhận ra chứ ạ, người là thúc công Phượng Dạ mà!” Nguyệt Nhi cười híp mắt nói.
“Tiểu Nguyệt Nhi, con đã lớn thế này rồi. Trước đó khi thấy các con, nương của các con có bảo ta đừng vạch trần thân phận của các con, xem ra các con cũng giống ta bây giờ rồi!” Trong lúc trò chuyện, y đưa đùi gà cho Nguyệt Nhi, nói: “Nào, ăn trước đi.”
“Thần nhi, Hạo Nhi, các con tự xé đi, con linh kê này là ta đặc biệt bảo Mễ Nhi làm đấy, thơm lắm.” Y vừa nói vừa tự mình xé một chiếc cánh ăn.
Thấy vậy, Mộ Thần và Hạo Nhi một đứa xé đùi, một đứa xé cánh, vài người ngồi đó vừa ăn vừa trò chuyện.
“Này, ta nói cho các con biết, mấy vị Đại Đế đến hôm nay đều chẳng có tâm ý gì tốt lành cả, họ đều nhắm vào chuyện kết thông gia đấy. Nhìn các con xem, mới bé tí thế này đã bị người ta để mắt tới rồi.” Phượng Dạ vừa nói vừa xé thêm một miếng thịt ăn.
Nghe vậy, Hạo Nhi, Mộ Thần và Nguyệt Nhi cả ba đều sững sờ, nhìn nhau rồi hỏi: “Thúc công, người đang nói chuyện kết thông gia gì thế ạ?”
“Còn có thể là kết thông gia gì nữa? Chính là ba đứa các con đấy! Đám vãn bối ngồi sau lưng mấy vị Đại Đế kia, đều là đến để lộ mặt trước mặt cha nương các con cả đấy.”
Vừa nói, y vừa cười đắc ý: “Đây là tin tức ta vừa đến đây đã nghe ngóng được. Không chỉ có họ, ngay cả mấy vị Quân Chủ cũng có ý đó, chỉ là họ không dám mở lời thôi. Nhưng mấy vị Đại Đế kia thì chắc là sẽ đề cập đến đấy.”
Nhìn dáng vẻ ngơ ngác của ba đứa nhỏ, y lại cười cười bảo: “Nhưng các con không cần lo, cha nương các con sẽ không gả cưới các con nhanh như vậy đâu.”
Nghe vậy, ba đứa nhỏ mới trút được gánh nặng trong lòng. Hạo Nhi nói: “Họ uổng công phí sức rồi.” Cậu biết, cha nương sẽ không tùy tiện định hôn sự cho họ đâu, dù có định thì nhất định cũng phải được sự đồng ý của họ.
Mộ Thần thì không nói gì, cũng không biết đang suy nghĩ điều gì, cứ nhìn chằm chằm Nguyệt Nhi.
“Ca, huynh nhìn muội như vậy làm gì?” Nguyệt Nhi ngạc nhiên nhìn cậu hỏi.
“Nếu Tiếu Thiên Đại Đế thay Tiêu Quân Diễm cầu hôn, muội có đồng ý không?” Mộ Thần nghiêm mặt hỏi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào con bé.
“Hả?”
Nguyệt Nhi trợn tròn đôi mắt, vẻ mặt ngơ ngác và thắc mắc nói: “Sao muội phải đồng ý chứ? Muội còn nhỏ thế này, muội không lấy chồng đâu. Hơn nữa, muội thích Tiêu đại ca cũng chỉ vì huynh ấy đối xử với muội rất tốt, muội coi huynh ấy như ca ca của mình mà!”