Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 57231 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5137
Hoảng loạn

❊ ❊ ❊

“Công tử, thuộc hạ, thuộc hạ không cản được bốn vị quân chủ.” Hai gã tu sĩ canh giữ ngoài điện cúi thấp đầu đi vào, quỳ một chân giữa điện.

“Xuống lãnh phạt, mỗi người ba mươi roi!” Đỗ Phàm trầm giọng nói.

“Tuân lệnh!” Hai người không dám cầu xin, nghe thấy ba mươi roi thì lập tức lui xuống.

Vị công tử này tiếp quản nơi đây không lâu, nhưng thủ đoạn và năng lực của hắn khiến người trong đảo nảy sinh kính sợ. Hắn từ trước tới nay nói một là một, xử sự sấm rền gió cuốn, chấp pháp lại càng nghiêm minh. Chính vì vậy, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, người trên đảo này không một ai dám có hai lòng.

Chứng kiến cảnh này, bốn vị quân chủ ánh mắt khẽ lóe, cũng không biết đang suy nghĩ điều gì.

“Các ngươi có việc?” Giọng Đỗ Phàm hòa hoãn vài phần, hắn đặt tài liệu trong tay xuống, tựa người về phía sau, một tay nâng tách trà lên, nhấp một ngụm.

Đối với bốn vị quân chủ này, đừng nói là bản thân bốn người bọn họ không hiểu tại sao Đỗ Phàm lại treo ngược bọn họ ở đó mà không gây khó dễ, ngay cả hai tu sĩ canh giữ bên cạnh Đỗ Phàm cũng thấy kỳ lạ trong lòng.

Từ thủ đoạn và năng lực xử sự của hắn mà xét, hắn không nên là kẻ sợ hãi bốn người này. Thế nhưng, từ ngày đầu tiên tiếp quản khi cho người đi gọi bọn họ tới, bốn người này không một ai đến, hắn liền xem bốn vị quân chủ bọn họ như không khí, thật sự khiến người ta không biết hắn đang bán thuốc gì trong hồ lô.

“Đỗ công tử, tuy chúng ta nói là do Phượng Chủ gọi tới để chờ ngươi điều khiển, nhưng trong mắt chúng ta, với tuổi tác và kinh nghiệm của Đỗ công tử, thật sự không đủ tư cách lãnh đạo bốn vị quân chủ chúng ta, cho nên…” Lời còn chưa dứt, đã bị Đỗ Phàm ngắt lời.

“Thật là ngại quá, các ngươi tới không đúng lúc, hôm nay ta còn có khách phải gặp, không có thời gian nghe các ngươi nói mấy điều này ở đây.” Đỗ Phàm vừa nói vừa nhìn bốn người bọn họ, trên mặt lộ ra một nụ cười: “Nếu không có chuyện gì khác, các ngươi cứ về trước đi!”

Nghe những lời này, bốn người hơi sững sờ, rõ ràng không ngờ hắn lại nói ra những lời như vậy. Bọn họ đã tới đây rồi, cũng đã nói hết lời ra rồi, lẽ nào hắn lại không thẹn quá hóa giận? Hay là giận tím mặt vỗ bàn đứng dậy?

Tại sao còn vẻ mặt tươi cười, giọng điệu ôn hòa bảo bọn họ về chứ?

Trong chốc lát, nhìn nụ cười trên mặt hắn, lòng mấy người không khỏi trầm xuống, mơ hồ có một dự cảm bất an, cùng với đó là một nỗi hoảng loạn khó hiểu.

“Đỗ công tử, chúng ta…” Đang định nói, liền nghe thấy tiếng động truyền đến từ phía sau, quay đầu lại nhìn, liền thấy mười mấy vị quân chủ đang đi về phía này.

“Bốn vị về trước đi! Các ngươi cũng thấy đấy, ta ở đây có khách phải gặp.” Đỗ Phàm cười cười, đặt tách trà xuống, tay cầm quạt phe phẩy từng nhịp.

“Tiễn bốn vị về.” Đỗ Phàm nhàn nhã nói với hai tu sĩ bên cạnh.

“Rõ.” Hai tu sĩ cung kính đáp lời, bước lên làm động tác mời đối với bốn người kia: “Bốn vị, mời.”

Thấy vậy, bốn người nhìn nhau, mím môi, lúc này mới xoay người rời đi. Người ta thường nói không ai đánh người cười, Đỗ Phàm này đối với bọn họ luôn ôn hòa, lại còn một bộ mặt tươi cười không hề tỏ thái độ gì, bọn họ dù có muốn nhân cơ hội nổi giận cũng không có lý do để phát huy.

Hơn nữa, còn có mười mấy vị quân chủ đang tới, càng không thể gây chuyện trước mặt mười mấy vị quân chủ này, cho nên, bọn họ đành phải về trước rồi thương lượng lại sau.

Mười mấy vị quân chủ đang bước tới dừng chân trước cửa đại điện, có chút kinh ngạc liếc nhìn bốn vị quân chủ kia một cái rồi thu hồi ánh mắt.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:5037
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.