Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 57231 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5107
Giải cổ

❊ ❊ ❊

"Tìm thấy rồi." Phượng Cửu nhìn chằm chằm vào sau tai nàng, lông mày hơi nhíu lại: "Chỉ là con cổ trùng này có chút lớn, không dễ dẫn ra ngoài nữa."

"Vậy phải làm sao đây?" Cầm Tâm không khỏi hỏi.

Phượng Cửu nhìn con cổ trùng đang nhúc nhích dưới da sau tai nàng, trầm tư một lát rồi nói: "Dẫn nó xuống phía dưới rồi mổ lấy ra."

Nghe vậy, Cầm Tâm không kìm được nhìn về phía Khuynh Thành đang hôn mê, hỏi: "Chủ tử cần chuẩn bị những gì? Để ta đi chuẩn bị."

"Tìm mấy dải vải là được." Phượng Cửu nói, tay kia nắm lấy tay Khuynh Thành, một tia Thanh Liên chi lực mảnh nhỏ được truyền vào cơ thể nàng, chỉ là tia Thanh Liên chi lực này tựa như một sợi dây câu, chậm rãi kéo dài từ chỗ cánh tay nàng ra.

"Thấy con cổ trùng đang di động này không? Ta sẽ dẫn nó xuống, sau khi nó xuống rồi, ngươi dùng dải vải buộc chặt phía trên cánh tay, cách một khoảng ngắn lại buộc một cái dây, phía sau thì lần lượt cởi ra."

"Vâng." Cầm Tâm đáp, ánh mắt cũng nhìn chằm chằm vào vị trí con cổ trùng đó.

Con cổ trùng đó ẩn nấp trong da thịt, không lộ rõ, chỉ có nơi nó khẽ động hơi nhô lên một chút, hơn nữa nó còn thỉnh thoảng lặn xuống, trốn vào bên trong, cho nên rất khó phát hiện.

Khi Cầm Tâm thấy con cổ trùng dưới lớp da thịt di chuyển từng chút một, đến chỗ cánh tay, nàng liền bắt đầu dùng dải vải buộc chặt cánh tay Khuynh Thành lại. Theo dải vải siết chặt, con cổ trùng kia càng ngày càng nhô lên rõ rệt, nhìn cũng rõ ràng hơn nhiều.

Phượng Cửu một tay ấn giữ, khi thấy con cổ trùng đã đến cẳng tay, đoản đao trong tay nàng tức thì rạch một đường trên cánh tay nàng, đồng thời mũi đao hất lên, một con trùng màu vàng kim liền bay ra ngoài.

"Vút!" Một cây ngân châm bắn ra, vừa vặn đâm trúng con cổ trùng, ghim nó lên mặt tường.

Nhìn con cổ trùng một cái, Phượng Cửu giơ tay lên, dùng Thanh Liên chi lực chữa trị vết thương trên cánh tay nàng, liền thấy vết thương đó đang khép lại với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được.

Phượng Cửu lại đút cho nàng một viên đan dược, rồi mới bảo Cầm Tâm: "Hãy tản bớt mùi máu tanh trong phòng đi, nàng ta chắc là tối nay sẽ tỉnh, ngươi để ý thêm một chút."

"Vâng." Cầm Tâm đáp, thu dọn căn phòng một chút, mở cửa sổ cho mùi máu tanh trong phòng tan bớt, rồi thấy chủ tử lấy cây ngân châm đang ghim trên tường xuống, chăm chú nhìn con cổ trùng đó.

"Chủ tử, cổ độc trên người nàng ta coi như đã giải xong rồi sao?"

"Ừm, lấy con cổ này ra là được rồi, chỉ là thân thể nàng ta còn yếu, cần phải dưỡng vài ngày." Phượng Cửu cất con cổ trùng đi, tiện tay ném vào trong không gian, dặn dò Cầm Tâm chăm sóc Khuynh Thành rồi rời đi.

Bởi vì Mặc Trạch đã tỉnh, mọi người ở phía chủ viện đều đang tụ tập trò chuyện, nhất là sự xuất hiện của Hỗn Nguyên Tử lại càng khiến không khí trở nên náo nhiệt hơn.

Tuy nhiên, khi Phượng Cửu trở về, mọi người đều đã ra ngoài hoa viên rồi, dù sao Mặc Trạch vừa mới tỉnh, mọi người cũng không muốn quấy rầy hắn nghỉ ngơi.

Cho nên, khi Phượng Cửu trở về chủ viện, trong viện chỉ có Lãnh Hoa, Lãnh Sương cùng với Hôi Lang và Ảnh Nhất mấy người.

"Mặc Trạch, chàng mệt không? Có muốn nghỉ ngơi một lát trước không?" Phượng Cửu vừa vào liền hỏi, ánh mắt đặt trên người hắn ở trong sân.

"Không cần, cơ thể ta đã dần hồi phục rồi, không sao cả." Hắn nói, rồi vươn tay về phía nàng.

Phượng Cửu đưa tay nắm lấy tay hắn, để mặc hắn dắt mình ngồi xuống trong sân. Những người khác tự giác lui ra ngoài cửa viện canh chừng.

"Nàng định khi nào thì về Phượng gia tổ trạch một chuyến?" Hắn hỏi.

Phượng Cửu cười nói: "Tự nhiên là đợi khi thân thể chàng tốt hơn chút rồi chúng ta mới đi, thật ra ta định, sẽ đặt trận pháp truyền tống ở Đào Hoa Ổ."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:5037
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.