Nghe thấy lời cô bé, Hạo Nhi và Mộ Thần nhìn nhau một cái, không hẹn mà cùng nói: "Như vậy không tốt."
"A? Không tốt sao?" Nguyệt Nhi hơi kinh ngạc nhìn bọn họ một cái, rồi lại nhìn váy trên người mình, nói: "Đây là váy nương thân chuẩn bị cho muội, bộ này vẫn còn mới mà! Sao lại không tốt? Muội thấy rất đẹp mà!"
"Quá chói mắt." Hạo Nhi vừa nói vừa nhìn em gái mình, trong lòng cảm thấy thật khó chịu khi cô nhóc cố ý ăn mặc đẹp đẽ như vậy chỉ để đi gặp cái tên họ Tiêu kia.
"Ừm, quá chói mắt." Mộ Thần cũng nghiêm mặt phụ họa theo, cậu nhìn cô bé rất chăm chú rồi nói: "Ta thấy muội mặc quần áo bình thường là được rồi, với cả trên đầu cũng đừng cài mấy bông hoa đó nữa, không đẹp đâu."
"Thật sao? Muội cũng đâu có cài nhiều hoa đâu! Vậy muội quay về thay bộ khác nhé?" Cô bé nhìn hai người họ hỏi.
"Ừm, quay về thay đi." Hai người đồng thanh nói.
Thấy cả hai ca ca đều nói như vậy là không tốt, cô bé suy nghĩ một chút rồi ngoan ngoãn đi về phía động phủ, vừa đi vừa nói: "Vậy hai huynh đợi muội, lát nữa muội ra ngay."
Sau khi nhìn cô bé vào động phủ, Mộ Thần nhíu đôi mày thanh tú, nói: "Đại ca, đệ không thích tên Tiêu Quân Diễm này." Cậu cảm giác như có người sắp cướp mất em gái của mình vậy! Tên họ Tiêu này, còn chưa gặp mặt mà cậu đã thấy không ưa rồi.
Hạo Nhi thì giọng điệu hơi chua chát nói: "Chỉ là đi gặp tên họ Tiêu kia có một chút thôi, mà Nguyệt Nhi đã cố tình ăn mặc xinh đẹp như vậy, sao lúc gặp chúng ta muội ấy chẳng bao giờ nghĩ đến việc ăn mặc xinh đẹp để chúng ta ngắm nhỉ?"
Hai vị ca ca đứng trước động phủ than vãn, cho đến khi thấy Nguyệt Nhi đi ra, lúc này mới im miệng.
"Đại ca, ca, đệ thấy bộ này thế nào? Không còn nổi bật quá nữa chứ?" Nguyệt Nhi cười tươi rói bước tới, dang rộng hai tay xoay một vòng cho bọn họ xem.
Chiếc váy màu hồng, không phải đồ mới nhưng cũng chẳng cũ, mặc trên người cô bé vẫn vô cùng vừa vặn. So với sự linh động thoát tục của chiếc váy màu xanh lam hôm trước, cô bé mặc bộ váy màu hồng này lại càng thêm đáng yêu xinh xắn, nhìn thế nào cũng thấy đẹp.
"Nguyệt Nhi của chúng ta xinh đẹp, mặc gì nhìn cũng đều đẹp như vậy." Hạo Nhi nói, giọng điệu có chút bất lực.
"Muội muội, qua đây." Mộ Thần vẫy vẫy tay với cô bé.
"Tới đây." Nguyệt Nhi thấy vậy liền chạy bước nhỏ tới bên cạnh bọn họ, cười tủm tỉm hỏi: "Muội thế này là được rồi chứ? Chúng ta có thể xuống núi chưa?"
Mộ Thần đưa tay tháo hai bông hoa châu nhỏ cài trên tóc cô bé xuống, nói: "Không cần cài hoa châu nữa, nhìn thế này là được rồi, sạch sẽ đơn giản, thuận mắt hơn."
"Bông hoa châu này là nương thân mua cho muội đấy! Bình thường muội còn chẳng nỡ đeo." Nguyệt Nhi nói, nhìn bông hoa châu bị ca ca tháo xuống, thật sự không hiểu huynh ấy đang làm gì? Hoa châu là đồ của con gái, huynh ấy có đeo được đâu.
"Cất đi, lát nữa hãy đeo." Mộ Thần nói rồi đưa trả hoa châu cho cô bé, đồng thời bảo: "Xuống núi rồi, nhớ phải đổi cách xưng hô."
"Biết rồi biết rồi." Nguyệt Nhi đáp, vừa cất hoa châu vừa đi theo hai người bọn họ xuống núi.
Tiêu Quân Diễm đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần trên một tảng đá dưới chân núi, chợt nghe thấy có người gọi mình, không khỏi mở mắt ra.
"Quân Diễm ca ca? Quân..."
Nguyệt Nhi đi theo hai ca ca xuống núi, chỉ là sương mù buổi sớm rất dày đặc, cũng không biết Tiêu Quân Diễm đang ở đâu, nên cô bé cất tiếng gọi, nào ngờ mới gọi được hai tiếng đã bị ca ca bên cạnh ngăn lại.