Nhìn dáng vẻ tự tin của nàng lúc này, Phượng Tam Nguyên cười lên: "Tốt, tốt, tốt, có lời này của con, gia gia cũng yên tâm rồi."
Hai người tản bộ trong hoa viên một lát, Quan Tập Lẫm dẫn Diệp Tinh cùng hài tử cũng tới. Nàng tụ họp cùng bọn họ một chút, lúc này mới trở về viện nghỉ ngơi.
Dù là mấy năm không trở về, nhưng trong căn nhà này, căn viện nàng từng ở khi trước vẫn giữ lại cho nàng, hơn nữa còn có người quét dọn, hệt như ngày nào, không có gì thay đổi.
Trở lại trong viện, nàng đi tắm rửa trước, sau đó mới tới phòng. Vừa vào phòng, Hiên Viên Mặc Trạch liền vỗ vỗ vị trí bên cạnh, đồng thời vén chăn một bên lên: "Qua đây ngủ một lát đi!"
Phượng Cửu nhìn hắn, lộ ra một nụ cười dịu dàng, sau khi cởi bỏ áo ngoài liền tới bên cạnh hắn nằm xuống, một đôi bàn tay lớn vòng qua eo nàng, ôm trọn nàng vào lòng.
"Ngủ đi!"
Giọng nói trầm thấp mang theo từ tính mê người vang lên khe khẽ bên tai, nàng chỉ cảm thấy tai hơi ngứa, khẽ cọ cọ vào lồng ngực hắn, tay cũng vòng qua eo hắn, cảm nhận cảm giác khi có hắn ở bên cạnh.
"Mặc Trạch, có chàng ở bên cạnh thật tốt." Nàng nhắm mắt lại, nói khẽ, toàn thân buông lỏng, chìm vào giấc ngủ trong lòng hắn.
Hiên Viên Mặc Trạch nghe lời nàng, ánh mắt thâm thúy hóa thành một mảnh thâm tình. Hắn hơi cúi đầu, nhìn Phượng Cửu đang hoàn toàn thả lỏng, nép vào lòng hắn chìm vào giấc ngủ, đôi môi mỏng khẽ nhếch, ánh mắt đong đầy dịu dàng.
Hắn nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán nàng, thấp giọng nói: "Ta cũng vậy, kiếp này có nàng bầu bạn, không uổng công đi một chuyến nhân gian."
Nghỉ ngơi một ngày, đến sáng hôm sau, họ mới ngồi xe ngựa đến Đào Hoa Ổ.
Không ngự kiếm phi hành, cũng không thi triển linh lực bay lượn, khi tới chân núi, họ chậm rãi bước lên. Nơi này, vì là nơi riêng tư của Phượng Cửu, hơn nữa bọn họ không ở đây, cho nên nơi này bình thường không mở cửa, cộng thêm có hộ vệ canh giữ, cho nên người có thể lên đây, cũng chỉ có người của Phượng gia mà thôi.
"Nơi này ta cũng lâu rồi không tới, vẫn đẹp như vậy." Phượng Dạ nói, đôi mắt đào hoa nhìn cảnh tượng tựa tiên cảnh này, cười hỏi: "A Cửu, trên tiên đảo của tỷ có nơi nào đẹp như vậy không?"
"Ừm, còn đẹp hơn thế." Phượng Cửu cười nói. Tiếng vừa dứt, liền cảm thấy mặt đất hơi rung chuyển, như có vật gì đang chạy tới.
"Bình bịch bịch!"
Một bóng đen khổng lồ từ trong rừng đào chui ra, chạy bằng cả tay chân, mỗi một bước chạy, mặt đất lại rung lên một cái.
"Là gã ngốc đó." Kê Mao từ phía sau chui ra, nhìn thấy gấu đen lớn liền kêu lên một tiếng.
"Chủ nhân! Chủ nhân!"
Gấu đen lớn chạy vội vài bước tới trước mặt Phượng Cửu, nhìn nàng không khỏi tủi thân nói: "Chủ nhân, người cuối cùng cũng quay về thăm Tiểu Hắc rồi. Chủ nhân, lần này người quay về có mang theo Tiểu Hắc không? Chủ nhân, ta muốn đi theo bên cạnh người, không muốn ở lại đây nữa."
Nhìn nó, Phượng Cửu không khỏi sinh lòng áy náy, giơ tay muốn xoa đầu nó, nhưng thấy nó quá cao lớn, tay nàng không chạm tới đầu nó, đang định rụt về thì thấy nó vội vàng ngồi xổm xuống, còn vươn đầu tới.
Thấy vậy, nàng không khỏi khẽ cười, xoa xoa đầu nó, nói: "Những năm này vất vả cho ngươi rồi, lần này, ta mang ngươi lên thượng tiên giới cùng mọi người."
"Thật tốt quá! Thật tốt quá!! Ta cũng có thể ở bên cạnh chủ nhân rồi, gào!" Nó hưng phấn kêu lên, đứng dậy, hai tay đập vào ngực, ngửa đầu phát ra một tiếng hú vui mừng.