Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 56589 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4975
Cùng đi

❊ ❊ ❊

"Phụ thân." Ba huynh đệ nhà họ Tống thấy ông đến, liền hành lễ với ông một cái rồi gọi một tiếng, ánh mắt liếc nhìn muội muội đang đi bên cạnh cùng với Vân Thất kia.

Tống Lăng Ba chắp tay sau lưng đi vào, nói: "Nói ra thì vi phụ cũng đã lâu không ra ngoài xem thử, lần này sẽ cùng các con đi một chuyến, thuận tiện đưa mấy đứa nhỏ này đi cùng luôn! Để chúng nó mở mang tầm mắt cũng tốt."

Nghe vậy, ba huynh đệ nhà họ Tống nhìn nhau, rồi đáp: "Được ạ, vậy cùng đi thôi, chỉ là như thế này thì trong phủ không phải chỉ còn lại nương thân sao?"

"Ừm, có nương thân các con ở trong phủ trông nom, mọi việc trong phủ cũng không cần lo lắng, cho dù có gặp phải chuyện không giải quyết được, nàng tự khắc sẽ thương lượng với các trưởng lão trong phủ." Tống Lăng Ba nói, nhìn về phía Hạo Nhi ba người, cười nói: "Mấy đứa theo Mễ Nhi về thu dọn một chút đi, hôm nay đừng đi vội, đợi sáng mai hãy khởi hành!"

"Vâng, đa tạ Tống thế bá." Hạo Nhi mấy người hành lễ với ông rồi nói.

"Đi thôi, đi thôi, ta đưa các ngươi về thu dọn đồ đạc, thuận tiện xem thử cần mang theo những gì." Mễ Nhi cười hớn hở nói, vẫy vẫy tay với Hạo Nhi và Mộ Thần, rồi dẫn ba người họ về thu dọn trước.

Trong sân, Tống Lăng Ba dặn dò ba người con trai chuẩn bị thật tốt, rồi chọn lựa một số người từ trong phủ để tạo thành một đội ngũ đi theo.

Ở một bên khác, Mễ Nhi dẫn ba người họ trở về sân, nói: "Lần này đi cùng cha và các ca ca ta ra ngoài, trên đường không cần lo không có đồ ăn, lương khô chúng ta không cần mang quá nhiều, muốn ăn gì thì cứ lấy nguyên liệu tại chỗ trên đường là được."

Ba người gật đầu không phản đối, sau đó, Hạo Nhi liền nói: "Mễ Nhi tỷ tỷ, lần này đi sẽ mất bao lâu? Ta hơi lo là chúng ta đi rồi, nương thân lại vừa hay tới đây mà không gặp được chúng ta."

Nghe vậy, Mễ Nhi cười tươi, nói: "Chuyện này không cần lo, lát nữa ta sẽ đi nói với nương thân một tiếng, bảo với người là có thể sẽ có một người bạn đến tìm, nếu người đó tới, cứ bảo nương giữ người đó lại trong phủ, chiêu đãi tử tế chờ chúng ta về."

"Vậy chúng ta có thể để lại lời nhắn cho nương thân không?" Hạo Nhi hỏi.

"Đương nhiên là được, các ngươi cũng có thể viết thư để lại cho người, muốn nói gì thì cứ về phòng mà viết, viết xong ta sẽ gom lại hết, giao cho nương thân ta, đến lúc nương thân các ngươi tới, bảo người đưa cho bà ấy là được, thế nào?" Mễ Nhi hỏi.

"Được." Mắt ba người sáng lên, lập tức đồng ý.

"Được, vậy các ngươi đi viết thư trước đi, ta đi lấy chút linh mễ, lát nữa quay lại lấy thư của các ngươi, rồi đi gặp nương thân ta." Tống Mễ Nhi nói, vẫy vẫy tay với họ, rồi xoay người rời đi trước.

Ba người sai người chuẩn bị bút mực, sau khi viết thư trong phòng xong, đợi Mễ Nhi quay lại, liền đưa bức thư đã viết xong cho nàng.

Tống Mễ Nhi cầm thư đi tới sân của nương thân, vừa vào trong sân, liền thấy cha nàng cũng ở đó, bèn chạy chậm vào, cười tươi gọi một tiếng: "Cha, nương."

"Đã là đại cô nương rồi mà vẫn còn tung tăng như thế." Tống phu nhân lắc đầu, nhìn nàng với vẻ cưng chiều pha lẫn bất lực.

"Nương, ngày mai con phải đi ra ngoài cùng cha và các ca ca rồi, người đừng có quá nhớ con đấy nhé!" Tống Mễ Nhi cười khúc khích, tiến lên khoác tay bà, dụi đầu vào vai bà.

"Đi ra ngoài cùng cha con, thì phải học hỏi nhiều vào." Tống phu nhân điểm nhẹ vào mũi nàng, bất lực nói: "Mấy ca ca của con đều ở nhà, ngược lại là con, cứ luôn chạy ra ngoài, mà đã ra ngoài là đi cả thời gian dài không về, cứ luôn làm nương thân lo lắng."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4920
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.