Nghe thấy lời này, Nguyệt Nhi lập tức ngẩn người nhìn đại ca của mình. "Đao mềm" của đại ca còn lợi hại hơn vẻ mặt nghiêm nghị quở trách của nhị ca nàng nhiều, đây rõ ràng là đang khiến nàng phải hối hận vì đã lén lút bỏ đi mà!
Nếu như nàng không nhân lúc bọn họ không có ở đó mà lén rời đi, nàng đã có thể chờ mẫu thân đến trên núi, và còn được đi cùng mẫu thân rời khỏi đó nữa.
Nghĩ tới đây, nàng ỉu xìu cúi đầu, nói: "Muội biết mình sai rồi, muội thực sự biết sai rồi, sau này muội tuyệt đối sẽ không không nghe lời nữa."
Thấy vậy, Hạo Nhi cũng không nói thêm gì khác, chỉ vươn tay vỗ vai nàng, bảo: "Sư phụ đi làm việc rồi, vừa hay gặp được muội ở đây, trước khi sư phụ trở về, chúng ta cứ đi theo bên cạnh mẫu thân."
"Ở đây người đông tiếng ồn, chúng ta qua tửu lâu phía trước ngồi một lát đi!" Mễ Nhi đứng bên cạnh lên tiếng, vừa tò mò nhìn tiểu nha đầu kia, không ngờ còn nhỏ như vậy mà đã dám một mình chạy ra ngoài, thật sự lợi hại nha! Đúng không hổ là con của chủ tử.
"Cũng được." Phượng Cửu đáp lời, rồi dẫn theo mấy đứa trẻ đi về phía tửu lâu phía trước.
Lên tầng hai của tửu lâu, mấy người tìm một chỗ khá yên tĩnh để ngồi xuống, lúc này Phượng Cửu mới hỏi: "Nguyệt Nhi, con tới đây bao lâu rồi? Bây giờ đang ở đâu?"
"Mẫu thân, con đi cùng Quách gia gia tới, cho nên con không phải một mình lên đường. Bây giờ con đang ở nhà bạn của Quách gia gia, con vốn định qua hai ngày nữa sẽ đi tìm mẫu thân." Nàng vội vàng nói.
Nghe vậy, Phượng Cửu nhướng mày: "Quách gia gia? Ông ấy là người thế nào? Sao hai người lại quen biết nhau?"
"Chuyện là thế này, lúc đó con để Tiểu Hồ Ly đưa con đi thì xảy ra chút ngoài ý muốn, con..." Nàng kể lại những chuyện mình gặp phải sau khi rời đi ngày hôm đó, cũng như cách làm thế nào để rời khỏi nơi của Tiêu gia, và nguyên nhân tại sao lại cùng lão tổ tông Quách gia tới đây, tất cả đều nói ra hết.
Nghe xong lời của con bé, Phượng Cửu gật đầu: "Nói vậy, vì trên đường các con gặp nguy hiểm, nên ông ấy mới biết thân phận của con?"
"Vâng." Nguyệt Nhi đáp một tiếng, rồi nói thêm: "Nhưng ông ấy nói sẽ không nói ra ngoài, bởi vì cũng là nhờ con mà ông ấy mới giữ được một mạng đấy!"
"Cây roi sư phụ con đưa đâu?" Phượng Cửu hỏi.
"Ở đây ạ." Nguyệt Nhi lấy ra, đưa cho mẫu thân xem, vừa nói: "Mẫu thân, cây roi này thật sự là món đồ tốt, vừa có thể dùng làm roi, lại vừa có thể dùng làm kiếm ạ."
Phượng Cửu nhận lấy cây roi xem xét rồi gật đầu, nói: "Đây đúng là vật báu, sư phụ của con đối với con thực sự không tệ, Cây Thượng Cổ Đả Thần Tiên này cứ như vậy mà đưa cho con dùng."
Nói đoạn, nàng mỉm cười, đưa lại cây roi cho con bé, bảo: "Cất đi thôi! Hiện nay cây roi này gần như đại diện cho thân phận của con, dù là người chưa từng gặp con, chỉ cần nhìn thấy cây roi này, liền biết con chính là Vân Thất, đệ tử thứ ba dưới trướng Thanh Đế."
Bọn họ xa cách đã lâu nay mới gặp lại, ở trong tửu lâu trò chuyện một lúc lâu, Nguyệt Nhi liền nói: "Mẫu thân, vậy con về chỗ Vu gia nói với Quách gia gia và người nhà họ Vu một tiếng, kẻo bọn họ lo lắng."
"Cũng được, sau khi nói với họ xong thì đến khách sạn nhé! Ngày mai chúng ta chuẩn bị xuất thành, hiện tại đã gặp được con rồi, vậy thì cứ đi cùng chúng ta đi, đến lúc đó sẽ đưa con trở về đảo xem thử." Phượng Cửu cười nói.
"Chủ tử, để ta đi cùng Nguyệt Nhi nhé! Một lát nữa ta sẽ đưa con bé tới khách sạn tìm người." Mễ Nhi đứng bên cạnh lên tiếng.
Vừa nãy bọn họ trò chuyện, nàng đứng bên cạnh nghe, cũng biết ba đứa con của chủ tử hiện giờ đều là đệ tử dưới trướng Thanh Đế, mà tin tức này, gần như có thể nói là rất ít người biết được.