Cùng lúc đó, Phượng Cửu cải trang đi đường dẫn theo Mộ Thần, Hạo Nhi cùng với Tống Mễ Nhi cũng đã vào trong thành này. Lúc này trông bọn họ vô cùng bình thường, từ lúc vào thành cho đến khi dạo chơi trên phố cũng không gây ra sự chú ý của người xung quanh.
Dẫu sao thì việc mặc y phục phổ thông nhất, lại ẩn đi toàn bộ thực lực tu vi cùng khí tức, thêm vào đó dung mạo cũng đã thay đổi hoàn toàn, bình phàm đến mức giống như người qua đường Giáp trên phố, căn bản sẽ không có ai đặc biệt chú ý đến bọn họ.
"Nương thân, tối nay chúng ta nghỉ ngơi ở đây đi! Ngày mai chúng ta lại đi tiếp." Hạo Nhi bên cạnh nhỏ giọng nói, vừa nhìn cảnh vật xung quanh, khi trông thấy kẹo bông gòn, ánh mắt khẽ lóe lên, nói: "Nếu như muội muội ở đây, chắc chắn sẽ muốn ăn kẹo bông gòn đó."
Lúc này, muội muội Nguyệt Nhi mà cậu nhắc đến, đang vùi đầu vào những món ăn ngon lành kia, căn bản không hề chú ý đến cảnh tượng trên đường phố, vì thế, lại càng không biết nương thân mà mình ngày đêm mong nhớ, lúc này đang ở ngay trên con phố dưới lầu.
"Chân giò heo này ngon quá!" Nguyệt Nhi nói không rõ chữ, gắp một miếng thịt ăn kèm với cơm.
Quách lão mỉm cười, nói: "Con ăn từ từ thôi, không ai tranh với con đâu." Nói rồi, ông múc cho cô bé một bát canh: "Nào, uống chút canh đi kẻo nghẹn."
"Ưm ưm." Nguyệt Nhi mơ hồ đáp, vừa gắp món hầm trên bàn ăn.
Trên đường phố dưới lầu, nhóm người Phượng Cửu đi ngang qua, sau khi nhìn quanh bốn phía, Tống Mễ Nhi liền nói: "Chủ tử, phía trước có khách điếm, chúng ta đến khách điếm nghỉ ngơi trước đi!"
"Cũng được, hôm nay nghỉ ngơi ở đây vậy, nhân tiện xem cần mua thứ gì không, đều mua sắm cho đủ." Phượng Cửu gật đầu nói, cùng cô đi về phía khách điếm đằng trước.
Nguyệt Nhi đang ăn cơm bỗng cảm thấy như nghe thấy tiếng nương thân của mình vang lên, cô bé dừng đũa nhìn quanh bốn phía, nhưng lại không thấy bóng dáng y phục đỏ rực tiêu biểu của nương thân, cộng thêm việc trên đường người đông tiếng ồn ào tạp loạn, khiến cô bé cho rằng có phải mình nghe nhầm hay không? Dẫu sao thì trên đường phố cũng không tìm thấy bóng dáng quen thuộc của nương thân.
"Sao vậy?" Quách lão hỏi, cũng nhìn ra đường lớn.
"Không có gì ạ." Nguyệt Nhi lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi nhăn lại, cơn thèm ăn ban nãy cũng vì cảm giác thất vọng mà biến mất.
Thấy cô bé không muốn nói nhiều, Quách lão cũng không hỏi thêm, chỉ nói: "Vậy con nếm thử cái này đi, vị này cũng khá ngon." Nói đoạn, ông gắp vào bát cô bé những món ăn ngon.
Phượng Cửu sau khi đi được một đoạn liền dừng bước, luôn cảm thấy như có khí tức quen thuộc nào đó ở quanh đây, chỉ là, cô nhìn xung quanh một lượt, cũng không thấy người hay sự vật nào quen thuộc.
Mộ Thần cảm nhận được sự khác lạ của cô, liền ngẩng đầu hỏi: "Nương thân, sao thế ạ?"
"Chỉ là cảm thấy có chút khí tức quen thuộc ở quanh đây thôi." Phượng Cửu khẽ nói, ánh mắt quét một vòng xung quanh nhưng lại chẳng phát hiện ra điều gì, đành lẩm bẩm cười: "Ta đúng là suy nghĩ nhiều rồi."
Dứt lời, cô dẫn bọn trẻ đi về phía khách điếm.
Không lâu sau khi nhóm người Phượng Cửu vào khách điếm, Quách lão cũng dẫn Nguyệt Nhi rời khỏi tửu lầu, đi về hướng gia tộc của cố nhân, phương hướng đi vừa vặn là hướng ngược lại với nhóm người Phượng Cửu.
Khi một già một trẻ dừng lại trước một cánh cổng hùng vĩ, Nguyệt Nhi nhìn ông vươn tay gõ vào vòng đồng trên cổng, sau khi tiếng gõ cộc cộc giòn giã vang lên, ông thu tay lại đứng lặng lẽ chờ đợi, cho đến khi cánh cổng được mở hé một khe nhỏ từ bên trong.