Dẫu sao chuyện này cũng là do chính miệng Thanh Đế công khai, lúc ấy hắn cũng từng nghe ngóng, cho nên biết ba vị đồ đệ của Thanh Đế, đại khái cũng biết rõ tên tuổi của họ.
Ba người mà hôm nay muội muội hắn dẫn về, dù là tuổi tác hay tên gọi đều cực kỳ giống với những gì bên ngoài đang đồn đại về đồ đệ của Thanh Đế, cho nên mới có câu hỏi này của hắn.
"Nhất Hoằng đại ca, huynh thật thông minh, sư phụ của chúng ta chính là Thanh Đế." Nguyệt Nhi cười híp mắt nói. Đã là người nhà của Mễ Nhi tỷ tỷ, hơn nữa họ cũng đã đoán ra rồi, thừa nhận cũng chẳng sao cả.
Nghe thấy lời này, ánh mắt người nhà họ Tống lóe lên, không ngờ thật sự là đồ đệ của Thanh Đế. Phải biết rằng, Thanh Đế là bậc đại đế một phương, đó là nhân vật trong truyền thuyết, bọn họ cũng chỉ có thể nghe danh uy phong của ngài, chứ muốn gặp mặt một lần thì không có cơ hội, không ngờ hôm nay lại gặp được ba vị đồ đệ của ngài.
Mễ Nhi thấy tình hình đã như vậy, liền vội vàng nói: "Cha mẹ, đại ca, nhị ca, tam ca, mọi người biết là được rồi, nhưng không được nói ra ngoài đâu đấy."
"Biết rồi, nhưng mà, sao các con lại quen biết bọn họ?" Tống gia chủ tò mò hỏi.
"Hì hì, cái này ấy à, sau này con sẽ kể cho mọi người, bây giờ chưa nói được." Mễ Nhi ra vẻ thần bí nói.
"Được rồi, được rồi, con chăm sóc bọn họ cho tốt, bọn họ hiếm khi đến thành phố, ngày mai để đại ca các con dẫn các con đi dạo phố." Tống gia chủ nói, sau đó quay sang bảo Hạo Nhi và hai người kia: "Các cháu cứ xem nơi này như nhà mình, cần gì cứ tìm Mễ Nhi, để con bé sắp xếp cho."
"Đa tạ Tống thế bá." Hạo Nhi chắp tay tạ ơn.
"Đa tạ Tống thế bá." Mộ Thần và Mộ Nguyệt cũng học theo bộ dáng của đại ca mình hành lễ tạ ơn.
"Lão Tam, con làm chút gì cho bọn trẻ ăn đi, để chúng ăn no rồi hẵng dẫn đi nghỉ ngơi." Tống gia chủ dặn dò, đoạn nhìn sang Tống Mễ Nhi bên cạnh: "Con theo ta." Nói rồi chắp tay sau lưng quay người đi vào.
Thấy vậy, Tống Mễ Nhi liền bảo ba người: "Các cậu cứ ở chỗ tam ca của mình ăn đồ ăn đi, lát nữa mình sẽ qua đón mọi người đến viện tử nghỉ ngơi." Nói đoạn lại bảo Tống Nhất Phàm: "Tam ca, huynh giúp muội tiếp đãi bọn họ nhé." Lúc này mới vội vã chạy theo ra khỏi viện.
Ba huynh đệ nhà họ Tống thấy cha mẹ cùng tiểu muội đã đi hết, không khỏi mỉm cười, nhìn ba đứa trẻ, Tống gia lão đại liền nói: "Nào, ngồi xuống đây đi. Lão Tam, đệ mang thêm hai lồng điểm tâm nữa lên, vừa hay ta cũng đói rồi."
"Được, các huynh cứ ngồi đi!" Hắn đáp một tiếng rồi đi về phía nhà bếp.
"Nhất Hoằng đại ca, mọi người đều là dựa vào việc nấu ăn để nâng cao thực lực sao?" Nguyệt Nhi tò mò hỏi.
"Nhà chúng ta là thế gia Trù Tu, có công pháp tu luyện riêng, cũng không hẳn là cứ nấu ăn là có thể nâng cao thực lực, mà là món ăn chúng ta làm ra có thể giúp thực lực tu vi của người khác có chút tăng tiến, giống như đan dược vậy, nói như thế có lẽ các muội sẽ dễ hiểu hơn." Tống Nhất Hoằng nói rồi lại cười cười: "Các muội cũng không cần gọi tên chúng ta làm gì, cứ gọi trực tiếp là Tống đại ca, Tống nhị ca, Tống tam ca là được rồi."
"Vâng." Ba người đáp lời, nhìn hai người có khí độ xuất chúng này, thật khó mà tưởng tượng được nam tử lại thích vào bếp.
Tống Mễ Nhi bị cha gọi đi hỏi về những trải nghiệm khi ra ngoài lần này, nhưng cô bé lại "hỏi ba không đáp", tìm cách lấp liếm cho qua chuyện, sau đó chạy đến viện của tam ca để đón Hạo Nhi và hai người kia đi nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau, ba huynh đệ nhà họ Tống cùng Mễ Nhi và ba đứa trẻ rời khỏi nhà, đi dạo chơi trong thành...