Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 56588 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4946
Nghe nói

❊ ❊ ❊

"Chúng ta biết ngay tiểu muội vừa về là chắc chắn đã tới chỗ muội rồi." Tống gia Nhị ca cười nói, nhìn vào bên trong, lúc nhìn thấy muội muội nhà mình, đồng thời cũng trông thấy ba đứa trẻ.

"Nghe nói tiểu muội về còn mang theo ba đứa trẻ trở về, chính là bọn chúng sao? Nhỏ thế này à?" Tống gia Nhị ca vừa nói, vừa sải bước đi tới.

"Nhất Minh, đừng làm bọn trẻ sợ." Tống gia Chủ mẫu ôn nhu nói, gọi nhị nhi tử nhà mình một tiếng.

"Con biết rồi mẫu thân, con mọc đâu có đáng sợ, sao mà làm bọn trẻ sợ được chứ!" Tống Nhất Minh bật cười.

"Phụ thân, mẫu thân, đại ca, nhị ca!" Mễ Nhi nhìn thấy họ tới, vội vàng đặt đũa xuống, lau khóe miệng rồi đứng dậy, lao về phía mẫu thân nàng.

"Mẫu thân, Mễ Nhi nhớ người quá!" Nàng ôm cổ mẫu thân, dụi dụi trong lòng bà.

"Được rồi được rồi, lớn thế này rồi mà còn ôm mẫu thân con." Bên cạnh, Tống gia Gia chủ Tống Lăng Ba thấy vợ bị con gái ôm, mí mắt giật giật, trực tiếp túm cổ áo con gái kéo ra, bực dọc nói: "Đứng đắn lại xem nào, cả ngày không ra dáng gì cả, xem sau này con gả đi kiểu gì."

"Phụ thân, sao người còn nhỏ mọn như vậy chứ? Con chỉ ôm mẫu thân một chút thì sao? Người tối nào chẳng ôm mẫu thân con ngủ, con và các ca ca đều không so đo với người đó." Tống Mễ Nhi nói, thè lưỡi với ông.

Tống Lăng Ba nghe xong lắc đầu lia lịa, nói với vợ bên cạnh: "Nàng xem, nàng xem kìa, đứa nhỏ này nói năng cái gì thế? Đúng là da ngứa rồi."

"Được rồi! Mễ Nhi rời nhà lâu như vậy, hiếm khi mới về, chàng đừng có mắng con bé mãi nữa. Với lại, còn có ba đứa trẻ ở đây này! Đừng để người ta cười chê." Tống gia Chủ mẫu liếc ông một cái, lúc này mới nhìn sang ba đứa trẻ, nói với Mễ Nhi: "Mễ Nhi, con từ đâu đưa bọn chúng về vậy? Người nhà chúng có biết không?"

"Biết chứ biết chứ, người yên tâm đi!" Tống Mễ Nhi khoác tay mẫu thân, nói: "Lại đây lại đây, con giới thiệu với mọi người một chút."

Hạo Nhi ba người nhìn cách Mễ Nhi ở chung và nói chuyện với người nhà của nàng, ba người đều sững sờ một chút, có chút ngạc nhiên. Hình như không ngờ tới hóa ra Mễ Nhi tỷ tỷ lại là người như vậy!

"Đây là phụ thân con, đây là mẫu thân con, đây là đại ca con Tống Nhất Hoằng, đây là nhị ca con Tống Nhất Minh." Nói đoạn, nàng lại giới thiệu tên của Nguyệt Nhi và hai người kia cho họ biết.

"Họ là bạn của con, lần này con về nhà ở một thời gian, họ cũng sẽ ở lại trong nhà." Mễ Nhi nhìn bọn họ nói.

"Chuyện này tự nhiên không thành vấn đề, hiếm khi con dẫn bạn về, lại còn là ba đứa trẻ, chúng ta đương nhiên phải tiếp đãi thật chu đáo rồi." Tống gia chủ nói, rồi bảo: "Tuy nhiên con cũng biết đấy, mấy huynh trưởng của con đôi khi cứ vào bếp là vài ngày mới chịu ra, cho nên bản thân con cũng phải chăm sóc bọn trẻ nhiều hơn một chút."

"Vâng vâng, con biết rồi ạ." Mễ Nhi gật đầu đáp.

Tống Nhất Hoằng suy tư nhìn ba đứa trẻ một chút, khựng lại một lát, nói: "Tên của ba người họ nghe hơi quen, ta nghe nói, ba vị đồ đệ của Thanh Đế hình như cũng tên là ba cái tên này, chuyện này liệu có liên quan gì không nhỉ?"

Nghe vậy, mấy người nhà họ Tống nhìn nhau một cái, lại kinh ngạc nhìn về phía ba đứa trẻ, cuối cùng mới nhìn Tống Mễ Nhi âm thầm hỏi.

"Hả?" Tống Mễ Nhi sững sờ, kinh ngạc hỏi: "Đại ca sao biết ba vị đồ đệ của Thanh Đế tên như vậy?"

Tống Nhất Hoằng liếc nàng một cái, không nhanh không chậm nói: "Nghe nói Thanh Đế có được Đả Thần Tiên từ chỗ Linh Mộc Tiên Ông chính là đưa cho tiểu đồ đệ Vân Thất của ngài ấy, chuyện này khắp nơi đều đã đồn ầm lên rồi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4920
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.