Phượng Cửu im lặng, không nói lời nào. Mệnh tinh của hai đứa trẻ được thắp sáng là vì nàng đã giúp chúng khế ước với thượng cổ thần thú, để chúng cùng chia sẻ sự sống với thần thú, nhưng nàng cũng biết, dù cho nàng có bắt về khế ước thú cho hai đứa trẻ thì mọi chuyện cũng không dừng lại ở đó.
Giống như nàng vậy, cho dù đã khế ước với thượng cổ thần thú Hỏa Phượng, thì chặng đường đi tới ngày hôm nay cũng đầy rẫy kiếp nạn. Hai đứa trẻ muốn trưởng thành cũng bắt buộc phải trải qua những nguy hiểm và khó khăn đó.
Dẫu rằng họ muốn giữ hai đứa trẻ bên mình, muốn chắn đi mọi nguy hiểm và kiếp nạn cho chúng, thế nhưng, cái gì nên đến cuối cùng vẫn sẽ đến. Chỉ là, nàng không ngờ ngày này lại tới sớm như vậy.
Hiên Viên Mặc Trạch nắm lấy tay nàng, nói: "Đừng lo lắng quá, chúng ta nên thấy may mắn vì chúng có khế ước thú bên cạnh. Hơn nữa, Hạo Nhi cũng biến mất cùng với hai đứa nhỏ, biết đâu cả ba đứa đang ở cùng nhau."
"Liệu chúng có ở cùng nhau không?" Phượng Cửu nhìn hắn, có chút không chắc chắn.
Hắn siết chặt tay nàng, nói: "Yên tâm đi! Trên người chúng phúc trạch thâm hậu, nhất định sẽ gặp dữ hóa lành. Vả lại, hai ngày nay ta vẫn luôn suy nghĩ, Huyết Chú Cổ Trận của Ma Chủ kia vốn cắt đứt sợi dây liên kết huyết mạch giữa bọn trẻ và chúng ta, nên ta nghĩ, Hạo Nhi không có dòng máu của chúng ta, uy lực của Huyết Chú Cổ Trận đó có lẽ sẽ giảm đi rất nhiều."
Thấy sắc mặt nàng căng thẳng, nhìn về phía mình, hắn lại nói tiếp: "Tuy nhiên, đây chỉ là suy đoán của ta. Hiện tại chúng ta không biết chúng đang ở nơi nào, nên ta nghĩ, thay vì ở đây chờ đợi, chi bằng chúng ta ra ngoài tìm kiếm. Dù cho ba ngàn thế giới mỗi nơi một phương, chỉ cần có tâm, một ngày nào đó chắc chắn sẽ có tin tức của chúng."
"Được! Chúng ta sẽ ra ngoài tìm, tìm từng phương trời một!" Nàng đứng dậy, nói: "Ta đi chuẩn bị đồ đạc đây." Nói rồi, nàng xoay người đi vào trong phòng.
Hiên Viên Mặc Trạch không ngăn cản, chỉ nhìn theo bóng lưng nàng đi vào phòng rồi thu hồi ánh mắt. Lời hắn nói một nửa là để an ủi nàng, nửa còn lại là suy đoán của bản thân. Giờ đây ba đứa trẻ đang ở phương nào? Không ai trong họ biết cả. Mấy ngày nay, họ đã thử rất nhiều cách nhưng đều vô ích.
Ngọc truyền tin đưa cho ba đứa trẻ cũng không có lấy một chút phản hồi. Mấy ngày không có tin tức gì về ba đứa nhỏ, lại nhìn Phượng Cửu ngày một tiều tụy đi, hắn biết mình không thể cứ tiếp tục như thế này được.
Thay vì để nàng ở lại đây chờ đợi, suốt ngày lật tìm trong sách vở, chi bằng đưa nàng đi khắp nơi tìm kiếm, ít nhất như vậy mỗi ngày đều có thể ôm giữ một tia hy vọng và mong chờ.
"Diêm Chủ." Đỗ Phàm bước vào, hành lễ với hắn.
"Ngươi đến đúng lúc lắm, ta có chuyện cần dặn dò ngươi đây."
Hiên Viên Mặc Trạch vừa nói vừa nhìn hắn: "Chuyện của ba đứa trẻ đã qua nhiều ngày rồi, bên phía Phượng phủ vẫn chưa biết chuyện, ngươi hãy đích thân về đó một chuyến, nói rõ ràng với bọn họ. Còn về phía Huyền Vũ Quân Chủ, ta và A Cửu sẽ đích thân đi một chuyến. Ngoài ra, ta và A Cửu dự định ra ngoài tìm bọn trẻ, các ngươi không cần đi theo, hãy xử lý tốt công việc các nơi, hoặc cũng có thể đi khắp nơi nghe ngóng tin tức."
Nghe vậy, Đỗ Phàm hơi ngẩn ra: "Diêm Chủ chỉ định cùng chủ tử nhà ta xuất phát thôi sao? Hai người không dẫn theo một hai người đi cùng ư?"
"Hiện tại, với thực lực của chúng ta, còn ai có thể làm tổn thương được chúng ta nữa?" Hiên Viên Mặc Trạch chậm rãi nói, liếc nhìn hắn một cái rồi tiếp: "Lần này, chúng ta chỉ có hai người ra ngoài, không cần các ngươi theo hầu. Nếu các ngươi có tin tức gì về bọn trẻ, cũng có thể truyền tin cho chúng ta biết."