Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 55249 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4387
Ta là tỷ tỷ

❊ ❊ ❊

Trời tờ mờ xám xịt, mặt trời vẫn chưa mọc. Tại một vùng đất phàm nhân cực kỳ xa xôi nơi đây, bên trong một khu rừng nằm sâu trong núi, Hạo Nhi cùng với Mộ Thần và Mộ Nguyệt, ba đứa trẻ đang hôn mê trên bãi cỏ.

Do trời còn tờ mờ, lại thêm đang ở sâu trong núi, mấy con sói xám phát hiện ra ba đứa trẻ. Chúng nhe nanh, chảy nước dãi, từng bước từng bước tiến lại gần, nhưng không hiểu cảm ứng được điều gì, bỗng nhiên dừng bước, gầm lên một tiếng.

"Aooo!"

Tiếng sói hú vang lên trong chốn rừng sâu núi thẳm này, vọng lại trong không trung rồi tan dần theo cơn gió nhẹ.

Không lâu sau, một con sói vương lao tới, đáp xuống vững vàng bên cạnh ba đứa trẻ. Nó cẩn thận ngửi ngửi, cuối cùng, thế mà lại cong hai chân trước, phủ phục quỳ xuống, phát ra tiếng hú trầm thấp.

Thấy sói vương phủ phục quỳ xuống, mấy con sói phía sau cũng quỳ theo, kêu ẳng ẳng khe khẽ.

Có lẽ vì tiếng sói hú vang lên ngay bên tai, Hạo Nhi là người đầu tiên lấy lại ý thức, tỉnh lại. Nằm trên bãi cỏ, cậu mở mắt ra, trong khoảnh khắc đó, ánh mắt thoáng chốc lộ vẻ ngơ ngác và khó hiểu.

Nghe tiếng sói hú gần ngay bên cạnh, cậu nhanh chóng ngồi dậy, liền thấy xung quanh vây quanh bảy tám con sói, còn có một con sói vương thân hình to lớn hơn, lúc này, tất cả đều đang phủ phục trên mặt đất nhìn cậu.

"Tránh ra!" Cậu lạnh lùng quát, cầm cành cây bên cạnh vung vẩy.

Đám sói bị dọa giật mình, nhanh chóng lùi lại, tức tốc bỏ chạy, trốn vào bụi cỏ phía xa nhìn chằm chằm cậu.

Thấy đám sói đã đi, lúc này Hạo Nhi mới nhìn sang hai đứa trẻ giống hệt nhau đang nằm bên cạnh. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của chúng, trong đầu cậu dường như xẹt qua hình ảnh gì đó, nhưng lại đau như búa bổ, cậu hét lên một tiếng, ôm đầu không dám nghĩ tiếp.

Cậu ngồi bên cạnh nhìn hai đứa trẻ, thấy chúng vẫn chưa tỉnh, lại không nhớ nổi mình là ai? Tại sao lại ở đây? Vì thế, cậu lục lọi đồ đạc trên người mình, cuối cùng nhìn thấy ba chữ được khắc trên một chiếc khóa bạc nhỏ tinh xảo đeo trên cổ.

Hiên Viên Hạo? Đây là tên của cậu?

"Hiên Viên Hạo?" Cậu khẽ niệm, nghe thấy rất quen thuộc. Cậu nghĩ, đây chắc hẳn là tên của mình.

Ánh mắt cậu dừng trên hai đứa nhóc, thoáng thấy trên cổ chúng dường như cũng có thứ giống như của mình, bèn tiến lên dùng ngón tay móc ra xem.

"Hiên Viên Mộ Thần, Hiên Viên Mộ Nguyệt?"

Cậu nhìn dòng chữ nhỏ khắc trên đó, lại nhìn hai người chúng đeo thứ giống hệt mình, suy nghĩ một chút, liền lay lay chúng: "Tỉnh lại đi, mau tỉnh lại."

Hai đứa nhóc từ từ mở mắt, ngồi dậy, nhìn đối phương, lại nhìn Hạo Nhi trước mặt, mặt đầy vẻ mơ màng.

"Hai em còn nhớ gì không?" Hạo Nhi hỏi, trong mắt mang theo một tia hy vọng.

Hai đứa nhóc nghĩ ngợi một lát, rồi lắc đầu.

"Em đau đầu." Nguyệt Nhi bĩu cái miệng nhỏ, dùng tay vỗ vỗ vào cái đầu nhỏ của mình.

"Em cũng vậy." Mộ Thần cũng nói, ánh mắt nhìn cậu, hỏi: "Anh là ai? Chúng em là ai? Sao chúng ta lại ở đây?"

Thấy chúng cũng giống mình, Hạo Nhi trầm mặc một lúc, mới nói: "Anh cũng không nhớ ra được, nhưng mà, chiếc khóa nhỏ trên cổ chúng ta có tên, hơn nữa đều giống nhau. Anh nghĩ, anh chắc là anh trai của các em."

"Anh trai?" Hai đứa nhóc nhìn cậu, gọi một tiếng.

"Ừm." Hạo Nhi gật đầu, nói: "Anh tên là Hiên Viên Hạo, em tên là Hiên Viên Mộ Thần, còn em tên là Hiên Viên Mộ Nguyệt."

"Vậy em có phải là chị không?" Nguyệt Nhi chớp mắt hỏi với vẻ mong chờ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4358
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.