"Cho này, ăn quả đi." Hạo Nhi đưa linh quả cho mỗi người bọn họ một quả.
Hai đứa nhỏ nhìn cậu lấy ra vài quả từ chiếc nhẫn xám xịt kia, không khỏi mở to mắt tò mò. Mộ Thần nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay mình, hỏi: "Đại ca, trong chiếc nhẫn của em cũng có quả không?"
Hạo Nhi nhìn lướt qua nhẫn không gian của cậu, có lẽ vì linh lực trên người cậu bị phong ấn nên nhẫn không gian cũng xám xịt không chút ánh sáng. Điểm khác biệt là nhẫn của cậu còn có thể cảm nhận được một tia khí tức linh lực, mà của Mộ Thần lại hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của linh lực.
"Linh lực của em hẳn là đã bị phong ấn rồi, chỉ cần mở được phong ấn linh lực, cũng có thể lấy đồ từ trong nhẫn không gian ra." Hạo Nhi giải thích.
"Vậy còn em? Còn em thì sao?" Nguyệt Nhi cũng vội vàng hỏi: "Tại sao em không có?"
"Của em ở đây."
Cậu chỉ vào chiếc vòng tay nhỏ không chút bắt mắt trên cổ tay con bé, nói: "Đồ đạc của em đều để trong này rồi. Hai đứa phải nhớ kỹ, bất cứ thứ gì trên người cũng không được làm mất một món nào, đó đều là cha mẹ cho chúng ta. Còn nữa, nhẫn không gian và vòng tay không gian đều không được nói cho người khác biết."
Suốt buổi sáng hôm nay, Hạo Nhi đã nói với chúng rất nhiều chuyện, cũng dạy chúng rất nhiều điều. Mãi đến khi nghe thấy tiếng bụng hai đứa réo lên ùng ục, Hạo Nhi mới nói: "Hiện tại chúng ta cứ tạm thời ở lại đây đã! Đợi ta tu luyện vài ngày, thực lực nâng cao hơn một chút rồi ta sẽ đưa hai đứa ra ngoài."
"Vâng ạ." Hai đứa nhỏ gật đầu đáp lời.
"Đại ca, tối hôm qua con sói đó ngậm đến con gà chết này." Nguyệt Nhi chỉ vào con gà đã cứng đờ ở cửa hang, nhỏ giọng nói: "Nguyệt Nhi muốn ăn thịt, nhưng Nguyệt Nhi không biết làm." Nói xong, con bé cúi đầu, ngón tay nhỏ xíu nghịch nghịch gấu áo.
Hạo Nhi suy nghĩ một chút, cắn răng nói: "Để ta thử xem."
Nghe vậy, mắt hai đứa nhỏ sáng rực lên: "Đại ca biết làm ạ?"
"Ta từng thấy nương làm, cũng từng ăn gà nướng nương làm, rất ngon." Hạo Nhi nở một nụ cười nói, đoạn dẫn hai đứa đi ra ngoài.
Vừa bước ra ngoài, cho dù mấy con sói kia đang ẩn nấp trong bóng tối, Hạo Nhi vẫn nhận ra ngay lập tức. Cậu nhìn con gà rừng đã chết cứng ở cửa hang, lại nhìn bầy sói đang ẩn nấp kia, suy nghĩ một chút liền nói: "Bắt thêm cho ta hai con gà rừng nữa."
Sợ mấy con sói kia không hiểu lời mình, cậu còn đi tới cửa hang, giơ con gà rừng đã chết cứng lên: "Cái này."
Hai đứa nhỏ nghe lời cậu, không khỏi nhìn nhau. Đang lúc nghi hoặc, liền thấy trong rừng rậm truyền đến tiếng sột soạt, ngay sau đó, mấy con sói liền lao ra, chẳng bao lâu đã ngậm thêm hai con gà rừng vừa bị cắn chết đến.
"Đại ca, tại sao mấy con sói kia lại nghe lời anh?" Nguyệt Nhi tò mò hỏi.
Hạo Nhi lộ ra nụ cười, nói: "Khế ước thú của ta là Ngân Lang, chúng chắc là đã nhận ra trên người ta có khí tức của Lang Vương. Được rồi, chúng ta đi nhặt cành cây thôi."
Cậu dẫn hai đứa nhỏ nhặt cành cây xung quanh, đám sói kia thấy chúng đang nhặt cành cây, cũng giúp chúng ngậm đến một ít.
Hạo Nhi rửa sạch hai con gà rừng ở nơi có nguồn nước phát hiện hôm qua, lột da rồi mang về nhóm lửa nướng. Chỉ là, dù sao cũng không thường làm chuyện này, hai con gà rừng đều bị nướng đen thui.
Nhìn con gà rừng nướng cháy, lại nhìn đệ đệ muội muội đang ngồi bên cạnh chớp chớp mắt nhìn mình, chờ ăn thịt, mặt Hạo Nhi nóng lên, hơi ngượng ngùng: "Hình như nướng cháy rồi, hay là, nướng thêm con nữa nhé?"