Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 55249 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4365
Đã trở về

❊ ❊ ❊

"Cậu cho các con đấy, cầm lấy đi!" Phượng Cửu cười nói.

"Cầm lấy đi! Trước kia đại ca của các con cũng có." Quan Tập Lẫm cười nói, nhìn về phía Hạo Nhi ở bên cạnh.

"Cảm ơn cậu ạ." Hai đứa nhỏ lúc này mới đưa tay nhận lấy, chỉ là quy củ thu cất lễ vật lại. Sau đó, Nguyệt Nhi chớp chớp đôi mắt nhìn người cậu có dáng vẻ vạm vỡ hơn cả cha mình này, tò mò hỏi: "Cậu ơi, 'cử cao cao' là gì ạ? Anh Nhất Minh nói cậu sẽ bế anh ấy 'cử cao cao'."

"Ha ha ha ha ha, lại đây, lại đây, để cậu chỉ cho con biết 'cử cao cao' là gì." Quan Tập Lẫm cười vang, tiếng cười vui vẻ tràn ngập trong sảnh. Chỉ thấy hắn đứng dậy, bước tới bế bổng đứa nhỏ lên cao quá đầu.

"Như thế này gọi là 'cử cao cao', có vui không?" Quan Tập Lẫm cười hỏi.

"Khúc khích..."

Nguyệt Nhi cười khúc khích, từ lúc được bế lên rồi giơ cao, hạ xuống rồi lại giơ cao lên, sự lên lên xuống xuống này đối với con bé vô cùng thú vị. Cho dù con bé không nói, chỉ cần nghe tiếng cười vui vẻ đó cũng có thể biết được.

"Vui lắm, vui lắm, cậu ơi, vui lắm ạ."

Hạo Nhi nhìn cảnh này, trên gương mặt nhỏ nhắn lộ ra một nét cười.

Mộ Thần nhìn theo, trừng mắt một cái, vẻ mặt tỏ vẻ không ngờ tới. Hóa ra đây chính là "cử cao cao", cậu bé thấy cũng chẳng có gì đặc biệt.

"Mộ Thần, con có muốn chơi không?" Quan Tập Lẫm đặt Nguyệt Nhi xuống, quay sang hỏi tiểu Mộ Thần đang đứng bên cạnh Phượng Cửu.

"Không muốn ạ." Mộ Thần lắc đầu, rúc vào lòng mẹ mình.

"Ha ha ha, tính cách thằng bé này đúng là giống hệt Hạo Nhi, đều giống cha chúng nó." Quan Tập Lẫm cười lên, nhìn mấy đứa trẻ rồi nói với Phượng Cửu: "Bây giờ có mấy đứa nhỏ bầu bạn, náo nhiệt hơn nhiều rồi."

"Đúng vậy! Trong nhà ngày nào cũng như mở lôi đài, nhất là ông nội con, suốt ngày dẫn mấy đứa nhỏ đi chơi khắp nơi. Mới trở về có mấy ngày mà đoán chừng mấy thế gia quen thuộc trong thành đều đã đi thăm hỏi qua cả rồi." Phượng Cửu cười bất lực, ánh mắt tràn đầy cưng chiều nhìn mấy đứa trẻ.

"Mấy đứa nhỏ cũng qua đây rồi sao? Hay là hôm nay ăn cơm ở bên này đi?" Diệp Tinh bước vào, trên tay bưng một chiếc khay, phía trên bày hai đĩa điểm tâm nhỏ tinh xảo.

"Sao được ạ, chị không biết đấy thôi, mấy ngày nay mẹ và bà nội cứ dặn dò bếp núc làm món này món kia, còn nói Hạo Nhi gầy quá nên phải bồi bổ nhiều, ngày nào cũng làm món ngon." Phượng Cửu nói rồi lại bảo: "Hôm nay anh con cũng về rồi, hay là cùng qua bên kia ăn đi! Mọi người tụ tập cùng nhau cho vui."

"Cũng được, đã lâu rồi chưa cùng mọi người tụ tập, cứ qua bên đó ăn là được, trong nhà không cần phải chuẩn bị nữa." Quan Tập Lẫm cười nói, dặn dò Diệp Tinh một tiếng.

Diệp Tinh thấy vậy, chỉ cười chứ không nói thêm gì.

Ngồi ở đây một lát sau, Phượng Cửu liền dẫn mấy đứa trẻ về Phượng phủ trước. Vừa vào cửa, đã thấy Lãnh Hoa đi tới.

"Chủ tử." Hắn cất tiếng gọi, không nói gì thêm, chỉ nở nụ cười ôn hòa nhìn mấy đứa trẻ.

"Hạo Nhi, con dẫn các em đi tìm cha con đi, lát nữa nương sẽ qua." Phượng Cửu dặn dò Hạo Nhi, bảo nó dẫn mấy đứa nhỏ vào trước.

"Vâng ạ." Hạo Nhi gật đầu đáp một tiếng, dẫn các em đi vào trước.

Đợi chúng đi khuất, Phượng Cửu mới hỏi: "Sao vậy?"

"Đỗ Phàm về rồi."

"Ồ? Cậu ấy ở đâu?" Phượng Cửu hỏi.

"Ở đình nghỉ mát phía trước."

"Ừm, ngươi đi trông mấy đứa nhỏ đi! Ta đi gặp cậu ấy, hỏi chút việc." Phượng Cửu dặn dò, rồi đi về phía Lãnh Hoa chỉ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4358
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.