Với thực lực của họ, dù là siêu thần thú, chỉ cần hợp sức hai người cũng có thể chế ngự được. Thế nhưng, con hung thú này bản thân thực lực đã đạt đến cấp bậc siêu thần thú, lại còn được nuôi dưỡng thành vật chứa độc, khí tức toàn thân bùng nổ, thực lực mạnh hơn bình thường gấp mấy lần không chỉ. Lại thêm mang theo tà độc trên người, như vậy, dù họ không ở thế hạ phong, nhưng cũng không cách nào chế ngự hay chém giết nó.
"Chúng ta từng uống giải độc đan do chủ tử luyện chế, trong vòng mười năm bách độc bất xâm, hay là, thử xem sao?" Lãnh Sương nhìn Đỗ Phàm nói.
"Tuy là như vậy, nhưng rốt cuộc vẫn hơi mạo hiểm, dù sao loại tà độc này không giống với trước kia." Đỗ Phàm nhíu mày nói, nhìn hung thú phía trước, bảo: "Hắc ma khí trên người con hung thú này xen lẫn khí tức của Thượng Cổ Hắc Liên, ta lo là nếu chúng ta không chịu nổi tà độc đó, không chỉ không giúp được chủ tử, mà còn gây thêm phiền phức cho người. Đến lúc đó, nếu hai người chúng ta vì tà độc đó mà xảy ra chuyện gì, thì hậu quả đúng là không thể tưởng tượng nổi."
Nghe vậy, Lãnh Sương im lặng. Nghĩ đến tình trạng của Vương gia chủ, nếu hai người bọn họ cũng biến thành như vậy, chỉ sợ đến lúc đó chủ tử thật sự không xoay xở kịp.
"Vậy huynh có cách gì?" Nàng hỏi.
Nhìn con hung thú đang gầm rú, gặm nhấm thi thể những ma tu kia, ánh mắt Đỗ Phàm lóe lên, nói: "Đã không thể cận chiến, vậy thì viễn công, chúng ta làm thế này..."
Nghe kế hoạch của hắn, Lãnh Sương gật đầu: "Được." Tiếng vừa dứt, nàng vận khí lướt đi, trước tiên đi sang hướng khác, rồi ra tay tấn công con hung thú kia trước.
Con hung thú đang gặm nhấm cảm nhận được kiếm khí sắc bén ập đến, vừa tung mình né tránh, vừa gầm thấp một tiếng lao về phía Lãnh Sương.
Ở phía bên kia, Đỗ Phàm tung chiếc quạt trong tay lên không trung, hai tay ngưng tụ khí lưu rót vào trong quạt. Chỉ thấy chiếc quạt lập tức lớn lên gấp mấy lần, xoay tròn giữa không trung rồi lao về phía con hung thú kia.
Hai người đang kịch chiến với con hung thú, cùng lúc đó, Phượng Cửu đang hướng về phía này mà đến. Trước đó nàng nghe thấy tiếng gầm của siêu thần thú ở trong Vương gia, lo lắng phía Đỗ Phàm và Lãnh Sương sẽ xảy ra bất trắc gì, nên nghĩ đến xem thử.
Còn chưa đến chỗ họ, nàng đã nghe thấy tiếng gầm thét truyền đến trong màn đêm. Chỉ cần nghe tiếng thôi, nàng đã biết hai người Đỗ Phàm và Lãnh Sương e là vẫn chưa hạ được con hung thú đang gầm rú kia.
Mà ở nơi như thế này, xuất hiện một con hung thú mạnh mẽ như vậy, ngoài sự trợ giúp của ma tu ra thì không còn nguyên nhân nào khác.
Nàng vận khí lướt đi, tăng nhanh tốc độ. Khi dần đến gần, thấy đầy đất thi thể ma tu, cùng với mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa trong không khí. Ánh mắt nàng nhìn về phía không trung, thấy phía trên trạch viện kia, pháp khí quạt của Đỗ Phàm vút một tiếng từ trên xuống dưới, như một lưỡi dao sắc bén chém xuống phía dưới.
"Vút!"
"Bùm!"
Dường như đã bị con hung thú né tránh, khí nhận tỏa ra từ chiếc quạt chém xuống phía dưới, chấn động khiến mặt đất rung chuyển. Không thấy bên trong, nhưng lại có thể nghe thấy tiếng va chạm cùng tiếng ầm ầm truyền ra từ bên trong đó.
Chiến huống, vô cùng kịch liệt.
Khi nàng vận khí bay lên, nhảy lên trên tường đứng nhìn, sau khi thấy cảnh tượng bên trong, đồng tử không khỏi co rút lại.
Khí tức tuôn trào trên người con hung thú kia vô cùng khổng lồ, toàn thân tràn ngập một luồng sát khí khát máu cùng khí tức tử vong của Thượng Cổ Hắc Liên. Nàng đứng đây nhìn, liền phát hiện chiến đấu lực của con hung thú này quả thật không hề tầm thường, cũng khó trách hai người Đỗ Phàm và Lãnh Sương không thể chém giết được nó.