"Đương nhiên không phải, chỉ là chúng ta cảm thấy nên có kế sách vẹn toàn, tránh việc đến lúc đó tự tổn tám trăm, thương hại một nghìn."
Nghe thấy lời của Hỗn Nguyên Tử, Phượng Cửu gật gật đầu: "Yên tâm đi! Tôi biết phải làm thế nào."
"Đúng rồi, đứa trẻ kia của cô, tôi cảm thấy thân thế lai lịch không tầm thường, cô nhận nuôi nó, ngày sau chỉ sợ cũng sẽ mang đến rắc rối cho cô." Mạch Trần nói, ánh mắt ôn hòa sâu thẳm đặt lên đứa bé đang được mấy con khế ước thú vây quanh.
Ánh mắt Phượng Cửu khẽ lóe lên, nhìn đứa bé kia một cái, thấy nó dưới sự trêu chọc của Lão Bạch và mấy con thú thì phát ra tiếng cười khanh khách, không khỏi mỉm cười: "Không sao, đã là con trai của tôi, đương nhiên tôi sẽ bảo vệ nó, có rắc rối, tôi cũng sẽ giải quyết."
"Phải rồi, tôi nghe nói Dịch Tu Nhiễm kia ở đây? Sao tối nay đều không thấy anh ta?" Phượng Cửu nhớ tới chuyện này, tu sĩ tên Dịch Tu Nhiễm kia, nói ra cũng chỉ có duyên gặp một lần đó, không ngờ anh ta lại tới chỗ cô, sau đó nghe Đỗ Phàm nói, anh ta đã đợi cô ở đây rất lâu rồi?
Nghe thấy lời này, Lãnh Sương ở một bên liền lên tiếng: "Chủ tử, người đó vẫn luôn ở trong phủ, những ngày chủ tử không có ở đây thì cũng rất quy củ, trong phủ không hề làm ra hành động gì quá đáng, chỉ là hôm trước anh ta nói có việc đi ra ngoài một chút, đến bây giờ vẫn chưa quay về."
Nghe thấy lời này, Phượng Cửu gật gật đầu, nói: "Anh ta quay về thì bảo anh ta tới gặp tôi."
"Vâng." Lãnh Sương đáp một tiếng, lui về một bên đứng.
Đêm nay, mấy người không trò chuyện quá khuya, Mạch Trần biết bọn họ cũng vừa mới trở về, dọc đường bôn ba nên bảo bọn họ nghỉ ngơi sớm, bản thân cũng cáo từ rời đi trước.
Mà ở phía bên kia, trong đại điện của Ma Tộc, trên chủ vị, Ma Chủ đeo mặt nạ trên mặt không nhìn rõ dung nhan lúc này đang dựa nghiêng trên ghế chính, trong tay mân mê hai viên châu tỏa ra ánh sáng, đôi mắt âm trầm mang theo sát khí khát máu nồng đậm là màu đỏ tươi, lúc này đang nheo lại, chằm chằm nhìn ma tu đang quỳ dưới đất bẩm báo.
"Ồ? Nói như vậy, những kẻ gọi là Tứ Đại Tiên Tông cùng với các môn các phái kia, đều thật sự không làm gì được Thiên Đan Lâu Quỷ Y Phượng Cửu sao? Không dám ra tay với cô ta?"
Giọng của hắn âm trầm và tràn ngập khí tức nguy hiểm, thần sắc không nhìn rõ, khiến người ta không biết rốt cuộc hắn đang suy nghĩ cái gì.
"Vâng, Ma Chủ, những kẻ đó đều sợ hãi Phượng Cửu, kính trọng Quỷ Y Phượng Cửu kia, nghe đồn, Quỷ Y Phượng Cửu này chính là Phượng Tinh mà Thiên Cơ Lão Nhân từng nhắc tới, cũng chính là chủ nhân thiên hạ." Ma tu phía dưới kia không dám ngẩng đầu, cúi rạp xuống mặt đất cung kính nói.
"Phượng Tinh? Ha ha, thú vị."
Hai viên châu lớn bằng quả trứng gà trong tay Ma Chủ nhẹ nhàng xoay chuyển, giọng nói âm trắc truyền ra lạnh lẽo: "Chỉ một con nhóc hôi sữa chưa ráo máu đầu đó? Mà dám nói là Phượng Tinh? Cô ta chẳng qua chỉ là có chút xuất sắc trong việc luyện đan, lại mượn đan dược nâng cao thực lực, mới thành được một phương bá chủ mà thôi."
"Phượng Tinh? Hừ, chẳng lẽ, chỉ bằng một nữ tử như cô ta, mà cũng dám đối kháng với Ma Tộc chúng ta sao?"
Ma tu phía dưới nghe thấy lời này, vội vàng nói: "Cô ta đương nhiên không dám, nếu không, huynh trưởng của cô ta nằm trong tay chúng ta, sao không thấy cô ta tới cứu? Có thể thấy, cô ta cũng sợ hãi kính sợ Ma Chủ ngài, không dám mạo muội tới phạm."
Ma Chủ nghe xong, chỉ nhếch nhếch khóe miệng, cũng không nói thêm gì nữa, hắn yên lặng không lên tiếng nữa, lại khiến ma tu phía dưới không nắm bắt được tâm tư của hắn, cũng không dám mở miệng nói xin lui xuống, cứ thế yên lặng quỳ rạp, cho đến khi, nghe thấy giọng nói của hắn truyền đến lần nữa.