Bạch nhị gia trợn trừng mắt nhìn bóng lưng màu thanh y đang chậm rãi rời đi, trong lòng có chút không thể tin nổi. Chẳng phải nói Quỷ Y thích mặc hồng y sao? Chẳng phải nói Quỷ Y tính tình thất thường, thủ đoạn tàn độc sao?
Sao, sao có thể là vị quý công tử phong thái tôn quý, thoát tục này được chứ? Suốt dọc đường đi, ông đã tận mắt chứng kiến nàng ra tay, cũng biết thực lực của nàng thâm sâu khó lường, nhưng chưa từng nghĩ đến, người cứu giúp họ, bảo vệ họ suốt dọc đường này, lại chính là Quỷ Y Phượng Cửu...
“Đúng vậy, nàng chính là chủ tử của ta.” Bạch Khuynh Thành đứng dậy, nhìn thoáng qua bóng lưng đã đi về phía gác lầu kia, lúc này mới nói với nhị gia gia của mình: “Nhị gia gia, chúng ta ra hậu viện nói chuyện đi ạ!”
Mấy người đi về phía hậu viện. Còn Lãnh Hoa và những người khác thì đi theo Phượng Cửu lên gác lầu, Hỗn Nguyên Tử sau khi đến đây thì lại đi đến quán rượu mua rượu, không đi theo vào.
“Chủ tử, người bồng đứa trẻ này từ đâu về vậy?” Đỗ Phàm nhìn đứa trẻ trong lòng Phượng Cửu, tò mò hỏi.
“Nhặt được trên đường.” Phượng Cửu nở nụ cười trên mặt, trêu đùa đứa trẻ trong lòng, đồng thời dặn dò hắn: “Lát nữa ngươi tìm một nhũ mẫu, tiện cho việc chăm sóc Hạo Nhi sau này.”
“Hạo Nhi?”
“Đúng, tên ta đặt cho thằng bé là Hiên Viên Hạo, sau này, nó chính là con trai của ta và Mặc Trạch.” Nàng khẽ điểm lên cái miệng nhỏ của đứa trẻ trong lòng, thấy nó khúc khích cười, nàng cũng khẽ cười theo.
Mấy người bên cạnh nghe vậy, không khỏi nhìn nhau. Con trai của chủ tử và Diêm Chủ? Nếu Diêm Chủ trở về nhìn thấy một đứa con trai lớn như vậy, chắc chắn sẽ giật mình một phen.
Lãnh Hoa trầm tư, nói: “Chủ tử, nhân thủ trong phủ chúng ta đã đủ rồi, giúp đỡ chăm sóc tiểu chủ tử cũng không có vấn đề gì lớn, ta thấy nhũ mẫu có hay không cũng được, hơn nữa, chẳng phải chủ tử từng nói trẻ con cũng có thể cho uống sữa dê sao?”
Nghe vậy, Phượng Cửu nhướng mày: “Gần đây lại không được thái bình sao?”
“Có vài thế lực muốn thừa cơ trà trộn vào trong chúng ta, khoảng thời gian chủ tử không có ở đây, đã lôi ra được hai tên.” Lãnh Hoa nói.
Thấy vậy, Phượng Cửu gật đầu: “Cũng được, vậy thì cứ để người trong phủ giúp chăm sóc đi! Người trong phủ đều là người đáng tin, giao cho bọn họ ta cũng yên tâm.”
“Vâng, lát nữa ta sẽ sai người đi mua hai con dê về nuôi ở hậu sơn.” Lãnh Hoa nói.
“Đúng rồi chủ tử, chuyện bên chỗ Bạch Khuynh Thành đó là sao? Sao ta cứ loáng thoáng nghe nói tộc người đó xảy ra chuyện?” Đỗ Phàm nắm cây quạt trong tay, nghi hoặc hỏi.
“Nghe nói Bạch gia xảy ra chuyện, bị người ta diệt môn, chỉ còn lại mấy người bọn họ trốn thoát.” Phượng Cửu nói, đưa đứa trẻ trong lòng cho Lãnh Hoa đứng bên cạnh, tiếp tục nói: “Ta gặp bọn họ trên đường, biết được bọn họ là người nhà của Bạch Khuynh Thành, liền thuận đường đưa người về.”
Nàng đứng dậy, chắp tay đi đến cửa sổ, nói: “Trên đường ta đã sai người đi điều tra việc Bạch gia bị diệt môn rồi, đến lúc tin tức truyền về nhớ mang đến cho ta.”
“Vâng.” Bọn họ đáp một tiếng, nhìn nhau, có chút không ngờ tới. Bạch gia kia cũng là một gia tộc có nền tảng, không ngờ lại cứ như vậy mà bị diệt môn.
“Lãnh Hoa, ngươi mang Hạo Nhi về Phượng phủ chăm sóc trước đi, ta tối sẽ về.” Nàng xoay người dặn dò Lãnh Hoa đang bồng đứa trẻ.
“Vâng.” Lãnh Hoa đáp một tiếng, rồi bồng đứa trẻ cáo lui trước.
Ở hậu viện, sau khi nghe nhị gia gia của nàng và hai người đệ đệ kể lại sự việc một lượt, sắc mặt Bạch Khuynh Thành tái nhợt, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi, khí lực toàn thân như bị rút cạn, suýt chút nữa là ngất đi.