Đỗ Phàm thấy người nam tử tự ý đi vào, liền đóng cửa lại đi theo vào trong, nói: "Chủ tử nhà ta đã xuất môn rồi, các hạ có thể qua một thời gian nữa hãy tới tìm người."
Dịch Tu Nhiễm ở phía trước vừa nghe thấy lời này truyền tới từ phía sau, bước chân khựng lại, quay đầu liếc Đỗ Phàm một cái: "Xuất môn rồi? Không phải nàng ấy vừa mới trở về sao? Sao lại xuất môn nữa rồi?"
"Vì có chút việc cần xử lý nên đã đi ra ngoài rồi." Đỗ Phàm nói, ánh mắt dừng trên người Dịch Tu Nhiễm. Dịch Tu Nhiễm này hắn từng nghe Đoạn Dạ nhắc tới qua, hẳn là người có quen biết không tệ với chủ tử.
"Nàng ấy đi đâu rồi? Khi nào trở về?" Hắn tìm một chỗ ngồi xuống, dò hỏi.
"Ước chừng khoảng một tháng sẽ về, còn về việc đi đâu, cái này thì không thể tiết lộ."
"Cho ta một chén trà." Dịch Tu Nhiễm nhìn về phía Đỗ Phàm nói.
Thấy vậy, Đỗ Phàm liền bảo người bưng trà nước lên, nhìn hắn ngồi đó, lúc thì nhíu mày, lúc lại lắc đầu, trong lòng thấy hơi kỳ lạ, bèn hỏi: "Dịch công tử tìm chủ tử nhà ta có việc gì?"
"Ta chỉ là tiện đường đi ngang qua đây, ghé vào xem nàng ấy một chút thôi, có thể có chuyện gì được chứ?" Dịch Tu Nhiễm nói với giọng lười biếng, một tay bưng chén trà, tay kia dùng nắp trà nhẹ nhàng gạt gạt, cũng không biết đang nghĩ điều gì.
"Đúng rồi, Đoạn Dạ kia đâu? Ta nghe nói gần đây đại ca của nàng ấy gây ra không ít chuyện, cái đống hỗn độn này còn chưa thu dọn xong mà! Nàng ấy cũng yên tâm mà xuất môn được sao?" Dịch Tu Nhiễm vừa uống trà vừa hỏi.
"Dịch công tử đã nhọc lòng rồi, chủ tử nhà ta đã dặn dò thỏa đáng mọi việc mới xuất môn." Đỗ Phàm cười mang tính xã giao.
"Đã nàng ấy không có ở đây, vậy thì ta sẽ ở lại đợi nàng ấy vậy! Một tháng trôi qua hẳn cũng rất nhanh thôi."
Nghe vậy, Đỗ Phàm sững sờ một chút: "Dịch công tử muốn ở lại đây sao?"
"Không được sao? Chẳng phải ngươi nói nàng ấy cùng lắm là đi ra ngoài khoảng một tháng thôi sao? Chẳng lẽ còn muốn ta đi về?" Dịch Tu Nhiễm liếc hắn một cái, ngồi im không nhúc nhích.
Thấy vậy, Đỗ Phàm cười cười: "Cái này thì không phải, chỉ là, gần đây Thiên Đan Lâu chúng ta có khá nhiều phiền phức, ta e là nếu Dịch công tử ở lại đây, chúng ta sẽ không thể tiếp đón chu đáo."
"Không sao, ta không cần các ngươi tiếp đón."
Nghe vậy, thần sắc Đỗ Phàm khẽ động, nhìn thoáng qua Dịch Tu Nhiễm đang ngồi đó, tư thế hoàn toàn không có ý định rời đi, liền nói: "Dịch công tử xin ngồi chờ một lát, ta đi một lát sẽ quay lại." Nói đoạn, hành lễ rồi rời đi trước.
Đi đến hậu viện, tám vị đội trưởng Phượng Vệ hỏi: "Người đó là ai vậy?"
"Dịch Tu Nhiễm." Đỗ Phàm nhìn họ một cái: "Còn nhớ người mà lúc trước Đoạn Dạ từng nhắc tới không? Chính là hắn."
Nghe vậy, mấy người nhìn nhau một cái: "Dịch Tu Nhiễm mà trong miệng Đoạn Dạ có thực lực không dưới hắn sao?"
Đỗ Phàm gật đầu: "Đúng vậy, hắn nói là tới tìm chủ tử, nhưng chủ tử vừa mới rời đi các ngươi cũng biết rồi đấy, hiện giờ hắn nói muốn ở lại đây đợi chủ tử về, chuyện này ta nghĩ nên tìm các ngươi cùng Lãnh Hoa thương lượng một chút."
"Người này không vấn đề gì chứ? Lai lịch của hắn chúng ta cũng chưa tra qua, cứ như vậy để hắn ở lại liệu có thỏa đáng không?" Một người trong đó hỏi.
"Đây cũng là điều ta lo lắng." Đỗ Phàm nói.
Lãnh Hoa cầm đồ vật đi tới, nghe thấy lời họ nói, liền dò hỏi: "Lo lắng cái gì?"
Thấy là hắn, mấy người liền kể lại sự việc của Dịch Tu Nhiễm cho hắn nghe. Sau khi nghe mấy người nói, Lãnh Hoa bước ra ngoài vài bước, nhìn về phía người ở bàn trà góc phía trước kia, hơi khựng lại, trầm tư rồi nói: "Hay là thế này đi! Để hắn tới Phượng phủ ở."