Theo sau những tu sĩ Phượng Thành từ phía sau hiện ra, nhìn thấy một màn hỗn loạn kia đều vô cùng kinh ngạc. Họ vốn tưởng rằng sẽ là một trận kịch chiến, nhưng không ngờ rằng, chẳng cần bọn họ động thủ, những ma tu này đã tự tàn sát lẫn nhau mà chết mất hơn một nửa.
Nhìn đám ma tu như phát điên, đỏ mắt chém giết lẫn nhau, họ thầm kinh hãi. Bản lĩnh của chủ tử thật quá đáng sợ, cũng may họ là người đi theo chủ tử, nếu không, chỉ sợ bây giờ người đang đỏ mắt mất lý trí chém giết ở đây chính là họ rồi.
"Động thủ! Không được để sót một tên nào!"
Cổ Lão trầm giọng ra lệnh, yêu cầu đám người phía sau xuất thủ tiêu diệt những ma tu đang dần yếu thế kia. Chỉ thấy hơn trăm người từ trong bóng tối xông ra, vung đao kiếm chém về phía những ma tu đó, gia nhập vào vòng hỗn chiến...
Trên bầu trời, Phượng Cửu đang giao thủ với tên Ma Tôn kia. Ngay khi vừa so chiêu, sắc mặt Ma Tôn liền biến đổi, trong lòng kinh hãi: "Ngươi không phải là cường giả tu vi Tiên Thánh! Ngươi là tu sĩ Tiên Tôn trung giai!"
"Thì đã sao? Ngươi chỉ cần biết rằng, hôm nay, các ngươi một tên cũng đừng hòng chạy thoát là được!" Phượng Cửu tung Hỗn Thiên Lăng ra, sắc bén uy nghiêm tựa như đao kiếm. Dải lụa đỏ đánh ra, mang theo khí thế cuồn cuộn cùng uy áp của thượng cổ thần thú ập tới, "bạch" một tiếng đánh trúng lên người tên Ma Tôn đó.
"Ưm!"
Hắn hừ lạnh một tiếng, cơ thể lảo đảo lùi lại, trong miệng trào ra một ngụm máu tươi. Đôi mắt hắn trợn to vì kinh hãi, miệng lẩm bẩm: "Khí tức của thượng cổ thần thú! Sao có thể có khí tức của thượng cổ thần thú? Rốt cuộc ngươi là ai!"
"Người có thể giết ngươi!"
Tiếng của Phượng Cửu vừa dứt, thân ảnh màu đỏ lại lóe lên. Khi Hỗn Thiên Lăng cuốn động tung ra, "vù" một tiếng, ngọn lửa bùng lên, mãnh liệt theo Hỗn Thiên Lăng phóng về phía Ma Tôn kia.
Tên Ma Tôn vận khí muốn chống đỡ, lại phát hiện linh lực trong cơ thể bỗng nhiên biến mất, không khỏi hoảng sợ. Một thoáng phân tâm, ngọn lửa "vù" một tiếng bốc lên người hắn, thiêu cháy cả tóc tai...
"Á!"
Tiếng cháy xèo xèo kèm theo mùi khét khó ngửi xộc vào mũi, cơn đau rát dữ dội khiến hắn thét lên đau đớn. Không thể dập tắt ngọn lửa trên người, hắn kinh hãi vội vàng cởi ngoại bào, chưởng như đao cắt phăng mái tóc.
"Ta phải giết ngươi!"
Dáng vẻ chật vật khiến hắn gầm lên giận dữ. Hai tay siết chặt thành nắm đấm, hắn mới sực nhớ ra cơ thể mình không biết vì sao lại mất hết linh lực, cả người từ giữa không trung rơi xuống dưới.
Cảm nhận được cơ thể có gì đó không ổn, hắn lập tức nghiến răng, nhịn đau từ bỏ cơ thể đó, tế xuất Nguyên Anh để trốn chạy.
Nhìn thấy hắn quyết đoán tế xuất Nguyên Anh bỏ chạy như vậy, Phượng Cửu có chút bất ngờ. Dẫu sao Nguyên Anh xuất khiếu thì thực lực sụt giảm phải tu luyện lại từ đầu, hơn nữa, ở nơi này bọn họ căn bản không thể tấn giai. Cho dù đối mặt với cái chết, cũng rất ít người nghĩ đến việc dùng Nguyên Anh xuất khiếu để giữ mạng, huống hồ tên Ma Tôn này còn chưa bị dồn vào đường cùng, chỉ là mất hết linh lực mà thôi?
Vì không ngờ tới nên đã để Nguyên Anh của hắn thoát ra ngoài phạm vi bị tiêu diệt trong chớp mắt. Tuy nhiên, nơi này có kết giới trấn giữ, cho dù hắn có dùng Nguyên Anh để trốn cũng không thoát khỏi kết giới của nàng. Về điểm này, nàng cũng không hề vội vàng.
Nhìn xuống phía dưới, thấy thi thể của tên Ma Tôn sau khi rơi xuống liền bị mọi người giẫm đạp, ánh mắt nàng thoáng lóe lên, nhìn về phía trước, không khỏi hơi ngẩn ra.
Chỉ thấy, Nguyên Anh của tên Ma Tôn sau khi phát hiện không còn nơi nào để trốn, thế mà lại chạy ngược trở về, "vút" một tiếng chui vào cơ thể một tên ma tu khác để đoạt xá.
Thấy vậy, nàng đang định ra tay tiêu diệt nó thì thấy một mũi tên sắc bén "vút" một tiếng bắn ra...