Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 48822 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2310
Nghe tin mà đến

❊ ❊ ❊

Nàng ngồi xếp bằng, trước tiên điều động khí tức huyền lực trong cơ thể, dẫn dắt luồng huyền lực này quay về đan điền, rồi lại hướng dẫn nó lưu chuyển trong các đường kinh mạch trong cơ thể, dần dần mở rộng từng đạo kinh mạch...

Mà ở bên ngoài, Tộc trưởng và Trưởng lão đứng ngoài thành, nhìn hai chữ "Phượng Thành" được treo lên kia, âm thầm gật đầu: "Chủ tử viết chữ này quả thực không tồi, nét bút ẩn chứa mũi nhọn, hạ bút có lực, một mạch mà thành, ngược lại không giống chữ của một thanh niên mới hai mươi tuổi chút nào."

Nghe vậy, Trưởng lão vuốt râu cười nói: "Chủ tử là người phi thường, đương nhiên không thể lấy tư duy người thường mà đo lường được."

Tộc trưởng gật đầu: "Cũng đúng." Ông nhìn tấm chiêu hiền bảng vừa được dán lên, liền nói: "Chúng ta vào thôi!"

Theo bước chân của vài người họ đi vào, những tán tu ở cách đó không xa sau khi nhìn nhau một cái, đều không hẹn mà cùng đi về phía cửa thành này, trong lòng vô cùng tò mò rốt cuộc bọn họ đã bận rộn cả nửa ngày trời ở ngoài này để làm gì.

Đợi đi tới gần, mới thấy trên cửa thành đã đổi thành hai chữ "Phượng Thành", còn trên bức tường bên cạnh cửa thành thì dán một tấm chiêu hiền bảng.

Vừa nhìn thấy nội dung bên trên, thần sắc của các tán tu xung quanh mỗi người một vẻ. Đám ma tu và tà tu sắc mặt lập tức trầm xuống, đáy mắt sát khí cuồn cuộn, trong khi một số tu sĩ khác lại lộ vẻ mừng rỡ, ánh mắt lấp lánh.

"Là chiêu hiền bảng kìa! Xem ra, lời hắn nói hôm đó là thật, hắn thực sự muốn chiêu mộ một số người để lập thành một đội ngũ hùng mạnh." Một tu sĩ phấn khích nói.

Người bên cạnh liếc nhìn kẻ đó một cái, nói: "Người kia trông cao thâm khó lường, cũng chẳng biết có tính toán gì, ai dám tùy tiện gia nhập đội ngũ của hắn? Trở thành thuộc hạ dưới trướng hắn?"

"Dù sao đi nữa, chuyện này nói chung vẫn là một tin tốt, nhất là thực lực của hắn rất mạnh, thế là đủ rồi."

Tu sĩ đó nói, ánh mắt rực sáng: "Có thể tiêu diệt chủ nhân cũ của Hắc Sơn Thành để chiếm lấy làm của riêng, đủ thấy thực lực hắn mạnh mẽ đến thế nào, hơn nữa, cảnh tượng hôm đó chúng ta cũng đã thấy, người đó, hắn là Huyền Linh Chi Thể!"

"Huyền Linh Chi Thể thì đã sao? Ở nơi thế này căn bản không thể thăng cấp, thực lực của chúng ta đã bao nhiêu năm không hề thay đổi rồi." Một tu sĩ lẩm bẩm.

Mọi người im lặng, không nói thêm lời nào nữa. Đúng vậy, ở nơi không thể thăng cấp này, ở cái nơi bị bỏ hoang này, họ chỉ có thể chờ chết, không thể thăng cấp thêm được nữa, đợi đến khi thọ nguyên gần cạn, cuối cùng họ cũng chỉ rơi vào kết cục bỏ mạng.

"Chuyện khác thì không biết, nhưng gia nhập bọn họ, chắc chắn là sẽ được cung cấp lương thực đầy đủ." Một tu sĩ liếm môi nói, ánh mắt rực sáng ngước nhìn lên cửa thành, giọng nói ẩn chứa linh lực mang theo sự gấp gáp vang lên từ miệng hắn.

"Ta muốn gia nhập Phượng Thành, trở thành một thành viên của Phượng Thành, để ta vào đi!"

Hai người trên cổng thành nghe tiếng từ bên dưới vọng lên, nhìn nhau một cái, một người trong đó lên tiếng quát xuống dưới: "Ai muốn gia nhập thì cứ chờ dưới thành trước đã, chủ tử có quy củ, đợi đến một số lượng người nhất định ngài ấy sẽ đích thân chọn lựa những người được gia nhập, trước thời điểm đó, không ai có thể vào được."

Nghe thấy lời này, các tu sĩ dưới cổng thành trong lòng kinh ngạc, không ngờ lại là như vậy. Thế là, có người thì thất thểu rời đi, có người thì tìm một chỗ dưới thành ngồi xếp bằng canh giữ, quyết không chịu rời đi.

Ngày qua ngày, tu sĩ vì tò mò mà đến có, tu sĩ cố ý chạy tới cũng có, dần dần dưới chân thành Phượng Thành đã tụ tập thành một đám đông lớn...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2032
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.