"Cái gì gọi là tiếp đãi khách nhân của ngươi?" Hà lão hừ một tiếng: "Khách nhân ở đây đều là khách của Hắc Thị, lão phu vừa lúc rảnh rỗi, lại thấy vị công tử này thân thủ bất phàm, liền cùng hắn trò chuyện vài câu uống chén trà, làm sao? Chẳng lẽ còn phải thông qua sự cho phép của ngươi sao?"
"Ha ha ha, không dám, ngươi là trưởng lão Hắc Thị, ta chỉ là một chủ sự nhỏ bé, nào dám hỏi han." Hắn nói giọng âm dương quái khí, sau đó nhìn Phượng Cửu đang chắp tay đứng đó đầy nhàn nhã, nói: "Công tử, nghe nói ngài thắng liền mười trận, ta đặc biệt tới chúc mừng, không biết bọn họ đã dùng tiền thắng cược của công tử giúp ngài thanh toán chưa?"
"Đã thanh toán rồi." Phượng Cửu nói, nhìn về phía Tôn chủ sự này, nói: "Tôn quản sự, thứ ta cần hãy mau chóng sắp xếp cho tốt, ta hy vọng ngày mai tới sẽ không phải để ta chạy một chuyến uổng công."
"Sẽ không, sẽ không, tối nay sẽ chuẩn bị tốt cho công tử." Hắn nói, đích thân tiễn Phượng Cửu ra ngoài, khóe mắt thoáng thấy Hà lão không đi theo, liền mở miệng hỏi: "Công tử, ngài nói xem chúng ta đều đã làm một vụ làm ăn lớn như vậy rồi, thế mà đến cả công tử họ gì cũng chưa biết, việc này dường như..."
Phượng Cửu đã đi tới ngoài cửa Hắc Thị dừng bước, liếc hắn một cái đầy ý cười, thâm ý sâu sắc nói: "Tôn quản sự hà tất phải vội? Đợi đến khi chúng ta gặp lại, ngươi nhất định sẽ biết ta là ai."
Nghe vậy, Tôn quản sự ngẩn ra một chút, khi muốn hỏi tiếp thì thấy vị bạch y công tử đã cất bước hòa vào trong đám đông, thấy vậy, hắn nháy mắt với hộ vệ phía sau, ra hiệu cho hai người bám theo, chằm chằm nhìn theo vị bạch y công tử kia.
Rời khỏi Hắc Thị, Phượng Cửu cũng không quay về, mà là dạo chơi trong thành một lúc, rồi tìm một tửu lâu, gọi một bàn rượu thức ăn vừa ăn vừa uống, vẻ mặt nhàn nhã giống như vị quý công tử ra phủ dạo chơi, phảng phất như không biết trong bóng tối có người đang nhìn chằm chằm mình.
Một ngày này, nàng đi dạo khắp nơi, khi thì ngồi trong tửu lâu ăn thịt uống rượu, khi thì ngồi trong trà lâu phẩm trà, khi thì ngồi ở sạp ăn vặt bên đường ăn quà vặt, thời gian một ngày cứ thế trôi qua trong lúc dạo chơi.
Đến khi màn đêm buông xuống, nàng vào một khách sạn, ngâm mình thoải mái một trận, mặc y phục bên trong nằm nghỉ một lát trên giường, cho đến lúc đêm sâu người tĩnh, nàng trên giường mở mắt ra, một cái nhảy vọt dậy, từ trong không gian lấy ra bộ hồng y chói mắt mặc vào, đẩy cửa sổ ra, từ cửa sổ nhảy vọt ra ngoài.
Ngay lúc nàng nhảy ra khỏi cửa sổ, hai người phụ trách nhìn chằm chằm nàng một người đứng trước một người đứng sau canh giữ, người phía sau chỉ cảm thấy một trận gió lạnh truyền đến, cổ như thể bị kim châm một cái, cả người liền ngã xuống.
Người phía trước nghe thấy động tĩnh, lướt tới phía sau nhìn một cái, chỉ thấy người kia đổ gục ở góc tường, liền lập tức tiến lên, thế nhưng, còn chưa đợi hắn có động tác gì, liền cũng đi theo ngã xuống.
"Thân thủ như vậy mà cũng dám theo dõi ta?" Nàng hừ lạnh một tiếng, hồng y tung bay, đạp gió lướt đi về hướng Hắc Thị.
Ban ngày đã từng vào đây, đối với lộ tuyến bên trong cũng vô cùng quen thuộc, sau khi lẻn vào, nàng chạy thẳng tới Tàng Dược Các của Hắc Thị. Thời gian một ngày, đủ để tên Tôn quản sự kia điều động dược liệu rồi.
Khi nhìn thấy người canh gác Tàng Dược Các, ánh mắt nàng hơi động, cảm nhận được dòng chảy của hướng gió, liền trực tiếp bốc một nắm bột thuốc, vươn tay xòe ra, để bột thuốc theo gió đêm phiêu tán vào trong không khí.
Mà ở hậu viện Hắc Thị, Hà lão đang nói chuyện cùng một vị trưởng lão khác về việc hôm nay nhìn thấy Quỷ Y Phượng Cửu.
Sau khi nghe lời Hà lão, một vị trưởng lão khác hơi trầm tư: "Quỷ Y này tính tình xưa nay quỷ dị đa biến, nhưng tuyệt đối không phải kẻ chịu thiệt, tên họ Tôn kia giữ lại Hắc Lệnh của nàng, đoán chừng..."