Nghe vậy, Phượng Tiêu nhìn chằm chằm lão già kia một hồi rồi trầm tư, hồi lâu sau mới mở miệng: "Nếu đã vậy, xin quấy rầy." Dứt lời, ông bước vào bên trong.
Ông rất muốn xem thử, cửa tiệm này rốt cuộc có điểm gì quỷ dị, còn lão già kia, có đúng là không có ác ý như lời hắn nói hay không?
Hỏa Phượng đang đậu trên vai ông nhìn quanh bốn phía, rồi nói với Phượng Tiêu: "Nơi này ban ngày thì không thấy gì, nhưng sau khi trời tối, âm khí nặng hơn một chút."
Phượng Tiêu gật đầu, trong lòng biết nơi này có điều bất thường, dù là bên ngoài hay bên trong khách điếm đều phải cẩn thận mới được. Thế nhưng, khi bước vào trong khách điếm, ông lại không khỏi kinh ngạc.
Lúc ở bên ngoài, không nhìn thấy người ở đây, cũng không cảm nhận được khí tức, nhưng sau khi bước vào mới phát hiện khách điếm này lại thiết lập kết giới. Kết giới che giấu tất cả mọi thứ bên trong, từ bên ngoài không thể nhìn thấy người bên trong, nhưng từ bên trong lại có thể nhìn ra ngoài.
Hơn nữa, nơi này không hề vắng vẻ, trái lại rất náo nhiệt. Từng nhóm tán tu tụm năm tụm ba ngồi cùng nhau, kẻ uống rượu, người thưởng trà, kẻ thì trò chuyện cười đùa, khung cảnh náo nhiệt tương phản hoàn toàn với bên ngoài.
Thấy nhiều tán tu ở đây như vậy, ông cũng có một cái nhìn mới về cửa tiệm này. Tiệm này chắc chắn là quỷ dị, nhưng không ít tán tu vẫn tiến vào, hơn nữa trông có vẻ như chẳng xảy ra chuyện gì cả.
Lúc này, khi đám người trong khách điếm nhìn thấy Phượng Tiêu vừa mới tiến vào, từng người đều dừng động tác trong tay, nhìn về phía ông, sau khi đánh giá một cái liền dời tầm mắt đi.
"Hóa ra là một Huyền Tu, còn tưởng là người phương nào chứ!"
"Cũng không biết là Huyền Tu từ đâu tới, lại dám đi con đường này."
"Nhìn bộ dạng thì cũng có chút gan dạ, nếu không thì đã chẳng vào khách điếm này."
"Ha ha, điều này thì đúng."
Đám người kia bàn tán, cũng không vì Phượng Tiêu đang ở đó mà hạ thấp giọng, trái lại xoay lưng đi mà bàn tán, hiển nhiên là không hề để ông vào mắt.
Cũng phải, so với Linh Tu, Huyền Tu luôn bị xem thường, trừ khi ngươi có sức chiến đấu mạnh mẽ mới có thể khiến người khác thay đổi cái nhìn về ngươi.
Nghe những lời đó, Phượng Tiêu cũng chẳng thèm để tâm, mà quét mắt nhìn quanh một lượt, phát hiện cho dù nơi này có lầu một lầu hai, dường như cũng không hề có phòng riêng nào cả.
Cho dù là lầu một hay lầu hai, tất cả mọi người đều ngồi bên bàn, cho dù nhắm mắt dưỡng thần cũng chỉ dựa vào bên tường. Vì vậy, ông nhìn về phía lão già kia, hỏi: "Ở đây không có phòng riêng sao?"
"Phòng riêng?" Lão già ngẩn ra, sau đó cười khà khà: "Không có đâu, ta ở đây chỉ cung cấp một nơi để các ngươi qua đêm thôi, không cung cấp giường để các ngươi ngủ." Nói đoạn, lão đi vào trong quầy, bảo với Phượng Tiêu: "Thanh toán phí qua đêm đi! Lầu một năm mươi đồng kim tệ, lầu hai một trăm đồng kim tệ, ngươi muốn chọn tầng nào?"
Nghe vậy, Phượng Tiêu nhìn lên nhìn xuống một chút, hỏi: "Có khác biệt gì sao?" Dù là ở trên hay ở dưới đều không có giường nghỉ ngơi, tại sao giá cả lại không giống nhau?
"Ha ha, có, tất nhiên là có khác biệt rồi." Lão già cười khà khà, nhìn Phượng Tiêu nói: "Xem ra ngươi thật sự chẳng biết gì cả, đã vậy thì ta nhắc nhở ngươi một chút, với thực lực của ngươi thì ở lầu hai sẽ tốt hơn."
Tiền bạc thì Phượng Tiêu không thiếu, nghe lão già nói vậy, ông liền giao một trăm đồng kim tệ, dưới sự dẫn dắt của lão đi lên lầu hai. Vừa bước lên lầu hai mới phát hiện, tầng hai cũng có kết giới, hơn nữa còn là kết giới phòng ngự, còn mạnh hơn cả phía dưới.
Cảm nhận được sự quỷ dị ở nơi này, đôi mày ông hơi nhíu lại.