Mà Phượng Tiêu ở trong góc cũng bị đám âm hồn kia để mắt tới, chỉ tiếc, dương cương khí trên người ông quá nồng đậm, số lượng âm hồn dám tiến lên không nhiều, chỉ có vài bóng ma mang âm khí nặng nề lướt tới rồi lại không dám tới gần.
Bởi lẽ, Hỏa Phượng đậu trên vai Phượng Tiêu phóng thích toàn bộ uy áp, khí tức thượng cổ mạnh mẽ kết hợp cùng dương cương khí trên người Phượng Tiêu khiến đám âm hồn kia không dám tiến lại gần.
Hơn nữa, còn một nguyên nhân khác chính là, ông vốn là quốc chủ của Phượng Hoàng hoàng triều, khí thế tự thân cực kỳ nhiếp người, trừ một số quỷ hồn hung mãnh, còn lại đám tiểu quỷ bình thường căn bản không dám mạo phạm.
Thấy những âm hồn kia vây quanh người đang say ngủ mà không dám tiến lên, mấy gã tán tu ở tầng hai không khỏi kinh ngạc trợn tròn mắt: "Người đó rốt cuộc là thần thánh phương nào? Lũ quỷ hồn này lại sợ ông ta sao?"
Ngay cả ánh mắt lão giả kia cũng thoáng hiện vẻ kinh ngạc, dường như không ngờ lại nhìn thấy một màn này. Vốn dĩ lão còn cho rằng thực lực của ông ta tầm thường, nay nhìn bộ dạng này, dường như lão đã đánh giá thấp ông ta rồi.
Đám quỷ hồn kia không làm gì được Phượng Tiêu, nhưng những tán tu bị quỷ nhập thân lại vung đao kiếm, hung hãn chém về phía Phượng Tiêu đang say ngủ.
Thấy vậy, Hỏa Phượng mới đánh thức Phượng Tiêu. Gần như ngay khoảnh khắc tiếng Hỏa Phượng vừa dứt, Phượng Tiêu vừa mở mắt đã rút thanh kiếm bên hông nghênh diện chém tới, chặn đứng đòn tấn công của gã tán tu.
"Keng!"
"Vút!"
Ông bật người đứng dậy, khí thế toàn thân lập tức lan tỏa. Đó là khí tức cùng uy áp của một vị Võ Thánh, mạnh mẽ đầy uy lực, lại pha lẫn khí thế vương giả của bậc bề trên lâu năm. Đôi mắt hổ trừng lên, sắc bén nhiếp người.
Trước khi trở thành quốc chủ của Phượng Hoàng hoàng triều, ông vốn là Hộ Quốc tướng quân, sức chiến đấu kinh người, khí thế càng thêm áp bức. Nay chiến ý vừa dấy lên, không khí trong toàn bộ tầng hai gần như đều chao đảo.
Mấy kẻ khác thấy vậy, đồng loạt co rút đồng tử. Người này chẳng phải chỉ là Huyền Tu sao? Sao lại có khí thế kinh người như vậy?
Lão giả lùi lại phía sau, lặng lẽ quan sát. Nhìn tình hình trước mắt, trong cả khách sạn này, chỉ có người này là biến số.
"A..."
Đao kiếm sắc bén không chút lưu tình chém xuống, khí thế sắc lạnh nhiếp người lan tỏa trong không khí. Tiếng kim loại va chạm "keng keng", cùng tiếng thét gào thảm thiết của đám quỷ hồn, tất cả âm thanh hỗn tạp ập vào tai...
Cuồng phong bỗng chốc nổi lên, khách sạn bị thổi tới mức lung lay sắp đổ. Những mảnh gỗ trên mái nhà rơi rụng trong cơn lốc và khí lưu, mấy cây cột trụ lớn chống đỡ khách sạn cũng bị kiếm khí chém đứt trong lúc giao tranh. Chỉ nghe "ầm" một tiếng, toàn bộ khách sạn trong nháy mắt sụp đổ, biến thành một đống phế tích.
Cùng lúc đó, vài bóng người vút lên từ đống phế tích, lao ra khỏi tòa khách sạn đã đổ sụp, đứng lơ lửng giữa màn đêm.
Khi Phượng Tiêu đứng lơ lửng giữa không trung nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, sắc mặt ông không khỏi ngưng trọng. Phóng mắt nhìn quanh, đâu đâu cũng là u hồn, cả ngọn núi bao trùm trong làn khí âm u, tiếng gào thét vang lên không dứt, vô cùng đáng sợ.
"Thật sự là Vạn Quỷ Chi Địa..." Ông khẽ lẩm bẩm, mày kiếm hơi nhíu lại. Ông vốn không muốn nhúng tay vào chuyện này, nhưng tình hình trước mắt xem ra đã không cho phép ông đứng ngoài.
"Đã đến đây rồi, vậy thì chúng ta cùng nhúng tay vào xem sao! Nguyên Linh Quả kia chẳng phải là đồ tốt hay sao? Chúng ta cũng đi hái một quả, góp chút náo nhiệt đi." Hỏa Phượng nhìn về phía trước với vẻ đầy hứng thú, đã không thể tránh né, chi bằng cứ tham gia tranh đoạt một phen.
"Cũng được, đã không tránh được, vậy thì đi tranh đoạt một quả xem sao!" Ông vốn chỉ đi ngang qua, nhưng lại bị người chỉ đường đến đây. Nay đã đụng phải, thì đây vừa là nguy hiểm, cũng vừa là cơ duyên.