Đoạn Mộ Bạch liếc nhìn hắn một cái, dừng lại một chút, nói: "Cố nhân."
Nghe vậy, chưởng quỹ kia thần sắc khẽ động, cười ha hả: "Chủ sự của chúng tôi đi ra ngoài rồi, nói là đêm nay sẽ không về, hay là khách quan ngày mai lại đến xem thử?"
Nghe thấy lời này, Đoạn Mộ Bạch liền biết Phượng Cửu bọn họ vẫn chưa rời đi, cho nên gật gật đầu: "Vậy được thôi! Ngày mai ta lại đến cũng được." Thế là, hắn không dừng lại mà quay người định rời đi, nhưng đúng lúc này, chưởng quỹ kia lại hỏi.
"Xin chờ một chút." Chưởng quỹ đuổi theo ra ngoài, đi đến trước mặt Đoạn Mộ Bạch hỏi: "Chưa biết quý danh của khách quan? Ngày mai chủ sự của chúng tôi tới, tiểu nhân có thể báo lại một tiếng."
"Ta họ Đoạn." Hắn để lại lời này xong, liền đi trước một bước.
Cho đến sáng sớm hôm sau, Đỗ Phàm đang chuẩn bị trở lại tiệm thuốc xem thử, vừa mở cửa ra, đã thấy bên ngoài đứng một nam tử áo trắng, lúc nhìn thấy y phục Đan Dương Tông không chút xa lạ kia của người đó, ánh mắt Đỗ Phàm quét xuống dưới, dừng ở trên lệnh bài bên hông hắn.
"Các hạ là?"
"Đoạn Mộ Bạch." Hắn báo lên tên họ, nhìn người trước mắt, nói: "Ta là đại sư huynh của Thượng Quan Uyển Dung, Phượng Cửu chắc cũng ở đây chứ?"
Nghe vậy, Đỗ Phàm gật đầu, nghiêng người để hắn vào: "Mời vào." Hắn đóng cửa lại lần nữa, nói: "Trần Đạo và Lạc Hằng từng nhắc tới ngươi, cho nên ta cũng biết ngươi, đúng rồi, ta tên Đỗ Phàm."
"Ta biết." Đoạn Mộ Bạch đáp, tầm mắt rơi vào cây quạt xếp trong tay hắn.
Theo tầm mắt hắn quét qua cây quạt xếp trong tay mình một cái, Đỗ Phàm mỉm cười, dẫn hắn đi vào trong sảnh, vừa đi vừa nói: "Chủ tử nhà ta hiện tại vẫn chưa tỉnh, còn về phần phu nhân tối qua cũng uống vài chén rượu,phỏng chừng hôm nay cũng sẽ không dậy sớm như vậy, hay là thế này đi! Ngươi cứ ngồi trong sảnh một lát, ta sai người đi thông báo một tiếng, xem chủ tử nhà ta tỉnh chưa."
"Cứ để các nàng ngủ đi! Ta có thể đợi các nàng dậy." Đoạn Mộ Bạch nói, đi đến trong sảnh ngồi xuống: "Ta chỉ là sau khi nhận được tin tức của Trần Đạo bọn họ thì tiện đường ghé qua xem thử, không có việc gì gấp gáp cả."
Đỗ Phàm rót cho hắn một chén trà, nói: "Vậy ngươi cứ ngồi ở đây, trong phủ cũng có thể tùy tiện dạo quanh, ta còn phải đến cửa hàng xem thử, xin thất lễ trước."
"Ừm." Đoạn Mộ Bạch đáp một tiếng, nâng chén trà nhấp một ngụm.
Sau khi ra bên ngoài, Đỗ Phàm tìm Lãnh Hoa, nói với cậu ấy một tiếng, bảo Lãnh Hoa vào sảnh tiếp đón, rồi rời đi trước.
Lãnh Hoa sau khi biết người tới là đại sư huynh của phu nhân, liền tiện đường vào bếp bưng ít điểm tâm nhỏ, lại pha một ấm trà mang vào sảnh, chỉ là, khi cậu tới trong sảnh, lại không thấy người đâu.
"Không phải nói là đang ngồi trong sảnh sao?" Cậu có chút ngạc nhiên, đặt khay trong tay xuống, thấy chén trà trên bàn vẫn còn hơi ấm, biết là không đi xa, liền bước ra ngoài xem thử.
Mà ở phía bên kia, Đoạn Mộ Bạch sau khi đi ra khỏi viện, liền đi dạo bốn phía, vô tình đi tới một nơi luyện võ, loáng thoáng nghe thấy tiếng giao thủ truyền tới, liền theo tiếng động đó đi qua.
Đi đến không xa nơi luyện võ đó thì dừng lại, nhìn hai bóng người trong sân đang tỉ thí. Tuy chỉ là tỉ thí, nhưng không khó để thấy được thân thủ xuất chúng của hai người, vì thân hình biến hóa quá nhanh nên hắn không nhìn rõ dung mạo của họ, nhưng từ khí thế và thực lực thân thủ của hai người, lại có thể biết được hai người này đều cực kỳ xuất sắc.
Hơn nữa hai người đều chỉ là Huyền Vũ tu sĩ, không phải tu tiên giả, thế nhưng, sức chiến đấu của hai người lại đáng kinh ngạc, thậm chí, nếu bàn về sức chiến đấu, thì còn nên cao hơn hắn.