“Ngoài mật đạo mà chủ tử đã dẫn chúng ta đi qua, trong cung còn có mật đạo khác không?” La Vũ hỏi, nhìn về phía chủ tử phía trước, nói tiếp: “Chúng ta mới chỉ tìm được hai mật đạo trong cung, những chỗ khác trong cung thì không biết nữa.”
Những gì bọn họ biết chỉ có hạn, tuy cũng đã tìm kiếm khắp nơi, nhưng đều không tìm thấy manh mối gì.
Nghe vậy, ánh mắt Phượng Cửu thoáng lóe lên: “Còn một mật đạo nữa, ta nghĩ, bọn họ chắc là đã đi theo mật đạo đó rồi.” Dứt lời, nàng sải bước đi ra ngoài.
Đám người phía sau nhanh chóng đi theo nàng. Dưới sự dẫn dắt của Phượng Cửu, bọn họ tới mật đạo mà đêm đó Tố Tích đã dùng để đưa tiểu Phượng Dạ và Triệu Dương đi. Họ phát hiện cơ quan của mật đạo đã bị phá hoại, cửa đá không thể mở được nữa mà hoàn toàn bị phong kín, điều này càng khiến họ khẳng định chắc chắn rằng bọn họ đã rời đi từ nơi này.
“Các ngươi cho người mở chỗ này ra, đi theo mật đạo đó mà tìm. Ngoài ra, phái thêm một đội người tới Thiên Lân Thành tìm thử, nếu không sai thì bọn họ chắc chắn đang ở đó.”
“Vâng, chúng ta đi tìm ngay đây.” La Vũ và những người khác đáp lời, nhanh chóng chia nhau hành sự.
Mà ở một nơi khác, trong một chợ buôn người tại thành phố lân cận hoàng thành, từng cái lồng sắt lớn đang giam giữ từng nô lệ một.
Nô lệ ở đây có lớn có nhỏ, có già có trẻ, có nam có nữ. Bọn họ bị phân thành ba hạng thượng, trung, hạ, nhốt trong lồng sắt chờ bán. Những nô lệ này, ngoài một số ít là do chủ nhân đem bán ra, phần lớn đều là bị bắt cóc mà tới.
Trong đó, trẻ con là nhiều nhất. Tại một cái lồng sắt ở đây, Triệu Dương và tiểu Phượng Dạ cũng đang bị nhốt trong đó. Hai đứa trẻ dựa sát vào lồng mà ngồi, mặt mũi lấm lem, quần áo trên người cũng chẳng còn nhìn ra dáng vẻ ban đầu nữa.
Hai đứa đã trốn thoát khỏi sự truy bắt của gã đàn ông cao gầy lần trước, nhưng lại không thoát khỏi kết cục bị những kẻ buôn người nhắm tới. Mấy kẻ buôn người đã mai phục trong bóng tối đợi sẵn, hai đứa nhỏ giãy giụa không lại, cuối cùng rơi vào tay bọn chúng và bị nhốt ở đây.
“Dương Dương, chúng ta phải làm sao đây?”
“Không sao, đừng lo, ta có cách.” Triệu Dương hạ giọng nói, ghé vào tai Phượng Dạ thì thầm mấy câu, đồng thời từ trong thắt lưng lấy ra hai viên thuốc nhỏ, mỗi đứa một viên nuốt xuống.
Khoảng chừng nửa tuần hương sau, trên người hai đứa trẻ mọc đầy những nốt đỏ, chúng bắt đầu kêu gào lên: “A, đau ngứa quá, đau ngứa quá!” Hai đứa lăn lộn tại chỗ, khóc thét trên mặt đất.
“Chuyện gì thế?” Người bên ngoài đi tới kiểm tra, thấy trong lồng sắt một bên đang ngồi xổm năm sáu đứa trẻ, còn hai đứa bên kia thì đang lăn lộn dưới đất, da dẻ chỗ nào nhìn thấy được đều mọc đầy nốt đỏ.
“Sao hai nhóc con này lại nổi nốt đỏ trên người thế?” Một kẻ cầm roi trong tay nghi hoặc hỏi.
Kẻ kia liền nói: “Nhìn những nốt đỏ đó sao giống bệnh đậu mùa thế? Hai nhóc này không phải là bị đậu mùa đấy chứ?” Nói đoạn, gã không nhịn được mà lùi lại mấy bước.
Tên kia nghe vậy cũng giật mình, vội vàng lùi lại một chút: “Đậu mùa? Nếu lây sang mấy đứa kia, quay đầu lại làm sao chúng ta ăn nói với cấp trên?”
“Trước tiên nhốt hai nhóc đó vào phòng củi phía sau đi, rồi tìm một đại phu tới xem có phải đậu mùa không.”
Thế là, hai tên bàn bạc với nhau, gọi thêm hai tên tạp dịch tới, lôi Dương Dương và tiểu Phượng Dạ ra khỏi lồng sắt, trực tiếp mang tới phòng củi phía sau nhốt lại.
Hai đứa bị ném vào phòng củi khóc thét mấy tiếng, đợi khi đám người kia đi xa, Triệu Dương mới tiến lên đỡ tiểu Phượng Dạ dậy: “Đứng lên đi, chúng ta nghĩ cách rời khỏi nơi này.”
Tiểu Phượng Dạ nhìn quanh phòng củi, nói: “Nhưng mà, cửa ở đây khóa rồi, chúng ta đi kiểu gì?”