Seiichi lang thang một mình trong con hẻm lờ mờ tối.
“Kỳ lạ thật. Nhất định là ở chỗ này mà.”
Cậu vòng đi vòng lại con hẻm này đã gần hai tiếng đồng hồ. Cậu đã tìm kiếm hết thảy mọi ngóc ngách, vậy mà tìm hoài không ra.
“Tiệm bánh kẹo ấy đâu rồi? Đâu mất rồi?”
Seiichi đang tìm một tiệm bánh kẹo. Tầm hai tháng trước, cũng chính ở đây, cậu đã bắt gặp tiệm bánh kẹo ấy. Tiệm bày bán la liệt những loại bánh kẹo lấp lánh hấp dẫn mà cậu chưa thấy bao giờ, rồi còn có một người phụ nữ tóc bạc phơ mặc bộ kimono nữa.
Người phụ nữ đó đã bán cho Seiichi món Đậu phộng đánh răng tuyệt diệu.
Từ nhỏ, Seiichi vốn đã rất ghét đánh răng. Đến giờ, ngay cả khi đã lên cấp hai, cậu vẫn thấy việc ấy quá đỗi phiền hà. Thành ra cứ phải đến khi mẹ quát “Đi đánh răng nhanh lên!”, cậu mới cun cút vào nhà tắm. Mà cả thế, cậu cũng chỉ đánh quấy quá kiểu cho bàn chải vào miệng rồi bỏ ra ngay.
Lẽ tất nhiên, cậu bị sâu răng. Thế là mẹ cậu nổi đóa lên, lôi cậu đi khám răng.
Cậu thừa biết, chỉ cần đánh răng tử tế thì mọi chuyện đã chẳng thành ra như vậy. Thế nhưng cậu vẫn thấy chuyện đó quá đỗi phiền hà.
Món Đậu phộng đánh răng ấy thật sự là thứ hoàn hảo dành cho cậu.
Lúc người phụ nữ ở tiệm bánh kẹo kia đưa cho Seiichi gói Đậu phộng đánh răng, trống ngực cậu đã đập thình thịch.
Cái gói nhỏ ấy đầy ắp những hạt đậu phộng hình răng, trắng phau và bóng loáng. Khoảnh khắc nhìn thấy món đậu phộng ấy, cậu biết đó là thứ mình khao khát.
“Quý khách ăn một hạt này sẽ không cần đánh răng mà răng vẫn sáng bóng. Món này đặc biệt phù hợp mỗi khi bận bịu hay không có thời gian rảnh để đánh răng đấy.”
Nghe thấy thế, Seiichi vui mừng tột độ, mua ngay Đậu phộng đánh răng. Giá của nó lại chỉ vỏn vẹn mười yên nên cậu càng khoái chí.
Cậu hộc tốc trở về nhà, mở gói đậu phộng ra, ăn luôn một hạt. Hạt đậu phộng có vị thanh mát kiểu bạc hà hoặc chanh gì đó, cảm giác vô cùng sảng khoái.
Ăn xong, cậu hồi hộp đứng trước gương rồi há miệng.
Ôi trời! Trắng tinh!
Vừa mới đây thôi, đám thức ăn thừa còn dính đầy trong miệng cậu, răng thì vàng khè. Vậy mà giờ kẽ răng nào cũng sạch bong, trắng bóng đến không ngờ. Seiichi vui mừng đến mức nhảy cẫng lên.
Từ đó trở đi, cứ tới giờ đánh răng, Seiichi lại ăn món đậu phộng ấy. Nhờ vậy mà răng cậu lúc nào cũng sạch sẽ, bóng bẩy. Mẹ cậu còn khen nức nở “Seiichi dạo này đánh răng chăm chỉ quá nhỉ.” Mà răng cậu cũng chẳng bị sâu nữa.
Nhưng đậu phộng cũng chỉ là đồ ăn. Ăn nhiều đương nhiên sẽ hết. Chuyện gì phải đến cũng đến, hai tháng sau, gói Đậu phộng đánh răng đầy ự cuối cùng cũng hết nhẵn.
Seiichi vô cùng khổ tâm. Mọi chuyện đang tốt đẹp, vậy mà đậu phộng lại hết. Cứ thế này răng cậu sẽ lại như ngày xưa mất.
Thế nên Seiichi quyết định gom hết số tiền tiêu vặt dành dụm bấy lâu lại, đi tìm tiệm bánh kẹo nọ. Cậu phất định phải có Đậu phộng đánh răng.
Vậy mà, cậu tìm mãi, tìm mãi cũng chẳng thấy tiệm bánh kẹo ấy đâu.
Lòng bàn chân cậu đã bắt đầu đau nhói, tâm trạng thì bực bội.
“Cậu nhóc muốn mua bánh kẹo à?”
Một giọng nói ngọt ngào, khàn khàn cất lên.
Seiichi quay lại thì thấy một cô bé đứng ngay phía sau mình. Cô mặc bộ kimono đen họa tiết những bông hoa màu đỏ, mái tóc ngắn ôm sát lấy mặt. Cô bé khoảng chừng bảy tuổi, khuôn mặt xinh xắn đến ngỡ ngàng, nhưng chẳng hiểu sao Seiichi lại bất giác lùi về phía sau. Cậu có cảm giác như đang nhìn thấy sinh vật nguy hiểm nào đó vậy.
Cô bé nhoẻn miệng cười.
“Ta có bán bánh kẹo đấy. Đi theo ta nào.”
Dứt lời, cô bé rảo bước đi. Thế rồi chân Seiichi cứ thế tự động bước theo cô bé. Cậu không hề định làm vậy mà chẳng hiểu sao không tài nào ngăn nổi chân mình.
Cô bé dẫn Seiichi vào một cửa tiệm.
Cửa tiệm ấy chẳng giống tiệm bánh kẹo chút nào. Bên trong tiệm chỉ có độc cái quầy và một chiếc ghế cao, chẳng thấy bánh kẹo đâu cả.
Cô bé đi vòng ra sau quầy, rồi lại mỉm cười, đế lộ chiếc lưỡi đỏ tươi.
“Ta nghĩ thứ này sẽ rất hợp với mong muốn của cậu đấy, cậu nghĩ sao?”
Nói đoạn cô bé chìa ra một hộp hình chữ nhật thon dài với lớp giấy gói hoa văn đẹp mắt. Sau đó cô bé mở nắp hộp ra, bên trên lớp bông độn là mười hai chiếc răng trắng xếp thành hàng ngay ngắn.
“A, Đậu phộng đánh răng đây mà!”
Không ngờ ở đây cũng bán, nghĩ vậy Seiichi liền chồm tới trước. Thế nhưng cô bé lập tức kéo chiếc hộp ra xa.
“Không phải đâu. Cậu nhìn kỹ lại đi. Đây là Bánh gạo sâu răng mà.”
“Bánh gạo sâu răng?”
Nhìn kỹ thì đúng là khác thật. Bánh gạo sâu răng này phải to gấp đôi Đậu phộng đánh răng. Với lại Đậu phộng đánh răng trắng tinh, còn Bánh gạo sâu răng này điểm xuyết đây đó những vết bẩn màu đen hệt như răng sâu.
Thấy Seiichi thất vọng ra mặt, cô bé khẽ thì thầm những lời đường mật.
“Cậu đừng có chán nản thế. Thứ này còn hay hơn Đậu phộng đánh răng gì đó nhiều. Bánh kẹo của ta mà lại.”
“... Cái này có thể giúp gì cho tôi?”
“Cậu có thể chuyển răng sâu của mình sang người nào ăn phải Bánh gạo sâu răng này.”
Nói rồi cô bé mắt sáng rực lên, cười sảng khoái. Điệu cười vừa hả hê vừa hoang dại như của loài thú.
“Giờ cậu hiểu rồi chứ? Đậu phộng đánh răng chì làm sạch và phòng ngừa sâu răng thôi, không thể chữa bệnh đó đâu. Nhưng chỉ cần có Bánh gạo sâu răng của ta đây, cậu có bị sâu răng cũng chẳng sao. Vì lúc ấy cậu chỉ cần cho ai đó ăn bánh gạo, chuyển răng sâu sang họ là xong. Tóm lại, cậu chẳng cần phải đi bác sĩ, răng cũng sẽ tự khỏi. Thế nào? Hay chứ?”
“Ừ, hay ghê!”
Seiichi thích thú vô cùng nhưng đồng thời cảm giác tội lỗi cũng bủa vầy lấy cậu.
“Nhưng nếu thế thì... người đó sẽ bị sâu răng…”
“Cậu bận tâm đến chuyện của người khác làm gì. Nghĩ cho bản thân mình trước đi.”
Đúng thế, Seiichi nghĩ thầm.
Vả lại, chuyển được răng sâu cho người khác kể cũng tiện. Mình sẽ cho đứa mình ghét ăn bánh gạo, và thế là tên đó sẽ phải chịu một phen khốn khổ vì đau răng.
Phải rồi. Mình sẽ cho thằng Yousuke cùng lớp bị sâu răng luôn. Chứ không bọn con gái suốt ngày bám lấy nó thế kia, ngứa mắt lắm. Nghĩ đến cảnh nó bị sâu răng và phải đến nha sĩ... Hết sảy! Đáng đời mày!
Seiichi cười đắc chí rồi nhìn cô bé.
“Bánh gạo sâu răng bao nhiêu tiền vậy?”
“Ta không cần tiền, chỉ cần tà ý trong cậu thôi.”
“Tà ý?”
“Phải. Chính là sự ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân. Cậu trả bằng thứ đó là được. Rồi, cậu nhận đồ đi. Giờ nó là của cậu. Phải nhớ đấy nhé. Món đồ này chỉ của riêng cậu thôi.”
Cô bé cười khẩy, dúi hộp Bánh gạo sâu răng vào tay Seiichi.
“Mỗi viên bánh gạo tương ứng với một chiếc răng sâu nhé. Hết thì lại đến đây. Cậu muốn bao nhiêu cũng có.”
“Thật không?”
“Ai đùa với cậu làm gì. Thôi xong rồi. Cậu mau về đi,” nói đoạn, cô bé xua Seiichi ra khỏi tiệm.
Ra khỏi tiệm rồi, Seiichi thấy nhẹ cả người. Cậu thấy sợ cả cửa tiệm lẫn cô bé đó. Mặc dù cậu rất biết ơn vì cô nhóc đã bán cho cậu Bánh gạo sâu răng, nhưng nếu có thể, cậu không muốn bén mảng tới đây lần hai.
Seiichi ngó xuống hộp đựng Bánh gạo sâu răng. Thứ này nghe lợi hại đấy, nhưng có thật là nó chuyển được răng sâu của mình cho người khác không nhỉ?
“Muốn biết chắc phải thử thôi.”
Kể từ hôm ấy, Seiichi không đánh răng nữa. Răng cậu càng ngày càng bẩn. Thậm chí mẹ cậu còn đe dọa “Mẹ sẽ bắt con đi nha sĩ đấy!”, bố cậu thì ngán ngẩm “Miệng con bốc mùi quá thể”, vậy mà Seiichi vẫn kiên quyết không đánh răng.
Chẳng bao lâu sau, lúc ăn, răng hàm cậu bắt đầu đau điếng. Cậu thử soi gương thì thấy đốm đen bé xíu xuất hiện trên răng tự bao giờ.
“Cuối cùng răng cũng sâu rồi!”
Đến lúc rồi đây, Seiichi bèn lấy một viên Bánh gạo sâu răng từ cái hộp nhỏ mà cậu đã cất rất kỹ ra. Hôm sau tới trường, cậu chạy tới chỗ Yousuke.
“A, Yousuke. Chào cậu.”
“Chào Amuro.”
Thấy Yousuke tươi cười hớn hở, Seiichi cố tình nhăn mặt lại.
“Này, răng cậu dính cái gì ấy kìa.”
“Ơ, thế hả?”
“Ừ. Mà tớ có bánh vệ sinh răng miệng đấy, cho cậu này.”
Nói đoạn Seiichi đưa Bánh gạo sâu răng cho Yousuke. Yousuke chẳng mảy may nghi ngờ, cứ thế cảm ơn rồi đút tọt bánh gạo vào miệng. Ngay lập tức, Yousuke ôm lấy má, tỏ vẻ đau đớn.
“A! Đau quá!”
“Ơ sao thế, Matsubara?”
“Matsubara, cậu không sao chứ?”
Bọn con gái vội vàng chạy đến, xúm lấy Yousuke đang quằn quại. Trong khi Seiichi cười thầm đắc chí, len lén rời khỏi hiện trường. Tất nhiên, chiếc răng sâu của cậu đã biến mất không để lại dấu vết.
Từ hôm ấy trở đi, mỗi lần bị sâu răng, Seiichi lại cho mấy đứa mình ghét rồi mấy đứa khó ưa ăn Bánh gạo sâu răng. Thật khoan khoái làm sao. Vừa hết sâu răng, lại vừa trả được thù, chẳng còn gi bằng.
Bánh gạo hết cũng chỉ cần tới con hẻm nọ. Và lần nào, cô bé vận bộ kimono ấy cũng chờ sẵn cùng với hộp Bánh gạo sâu răng mới toanh như thể biết trước cậu sẽ tới vậy.
Rồi cũng cùng thời gian đó, Seiichi bắt đầu để ý tới cô bạn Juri cùng lớp. Juri dịu dàng nết na, lại còn có cặp lúm đồng tiền vô cùng đáng yêu.
Seiichi luôn bám theo Juri, khi thì trêu chọc, lúc thì cười cợt. Cậu chỉ biết làm vậy để thu hút sự chú ý của cô. Thế nhưng cách tiếp cận dở tệ ấy càng khiến Juri thêm ghét bỏ và e sợ cậu.
Seiichi nôn nóng lắm rồi. Cậu chỉ muốn Juri nghĩ mình là người tốt bụng và tử tế. Làm thế nào để lấy lòng cô ấy bây giờ nhỉ? Để cô ấy chỉ nghĩ đến mình, chẳng màng đến đứa con trai khác? Đúng rồi! Có mà! Chính là Bánh gạo sâu răng!
Tan học, Seiichi lựa lúc Juri chỉ có một mình, lăm le bắt chuyện.
“Ê, Juri.”
“Ôi…”
Cứ hễ trông thấy Seiichi là mặt Juri lại nhăn nhó khó chịu. Seiichi ra chiều bực bội, nói “Đưa tay đây.”
“Tớ... tớ không thích. Cậu lại định đặt thứ gì bẩn lên tay tớ chứ gì?”
“Làm gì có! Đã bảo đưa tay đây mà! Tớ cho cậu cái này hay lắm!”
Seiichi lấy một viên Bánh gạo sâu răng mà cậu lúc nào cũng mang theo bên mình cho Juri xem.
“Răng à?”
“Bánh ma thuật đấy. Cậu ghét nha sĩ đúng không? Dùng thứ này cậu chẳng cần phải đến nha sĩ răng cũng sẽ hết sâu.”
“... Cậu đang nói gì vậy?”
“Thật đấy. Cậu cứ thử mà xem. Chắc chắn hiệu nghiệm mà. Cậu chỉ cần cho người khác ăn viên bánh này là được. Xem nào. À, Horinouchi ấy, cậu cho con bé đó ăn thử đi. Rồi răng cậu sẽ khỏi ngay. Cho cậu đấy. Cầm lấy này!”
Seiichi cứ thế dúi Bánh gạo sâu răng vào tay Juri, bất cô cầm bằng được.
Đúng lúc đó, bóng tối đen kịt bủa vây lấy Seiichi.
“Hả? Gì đây?”
Cậu vội nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy lớp học đâu. Juri mới nãy còn đứng ngay trước mặt cậu giờ cũng biến mất tăm. Chỉ còn sót lại màn đêm dày đặc.
“Ê, ê. Đùa kiểu gì vậy? Có ai không? Có ai ở đó không?”
“Ồn ào quá đấy. Đừng có gào lên nữa.”
Một giọng khàn khàn khó chịu vang lên. Rồi từ trong màn đêm ấy, một bóng người đột ngột xuất liiện.
Chính là cô bé đã cho cậu Bánh gạo sâu răng. Thế nhưng mặt cô bé trông vô cùng sầm sì, không hề tươi cười như những lần trước. Thay vào đó, miệng cô cau có, mắt xếch ngược, những vết nhăn in hằn trên ttán.
“Ta đã bảo Bánh gạo sâu răng là của một mình nhà ngươi cơ mà? Tại sao ngươi lại dám làm trái thỏa thuận, bày đặt thương xót, rồi đem bánh đi cho kẻ khác thế hả? Đến lúc ngươi phải trả giá rồi.”
Đột nhiên, Seiichi cảm thấy thứ gì đó đang phình lên trong miệng. Không chịu nổi, cậu nhổ nó ra. Một cục cao su đen tuyền, to bự chảng.
Seiichi bàng hoàng, cái thứ ấy to đến nỗi cậu không thể nghĩ nó vừa ở trong miệng mình.
Cái quái gì vậy? Sao thứ này lại ở trong miệng mình?
Thế rồi, cô nhóc ấy nhặt khối màu đen kia lên.
“Hừ. Chẳng được mấy. Tiếc quá. Nhà ngươi ngoan ngoãn nghe lời lâu lâu một chút có phải là ta sẽ càng thu được nhiều tà ý không.”
Trông cô bé có vẻ đang tiếc thực sự. Thế rồi cô quắc mắt nhìn Seiichi.
“Giao dịch với ngươi chấm dứt tại đây.”
Nói đoạn cô bé biến mất vào màn đêm.
“Amuro, cậu sao vậy?”
Nghe Juri gọi làm Seiichi bừng tỉnh.
Trong chớp mắt, Seiichi đã quay lại lớp học. Màn đêm kia đâ hoàn toàn biến mất. Cậu cứ nghĩ mình mơ nhưng đúng là tim cậu vẫn đang đập loạn xạ đến ê ẩm.
Mặc dù vậy, thấy Juri ngơ ngác, Seiichi cố gắng trấn an cô.
“Hông ao âu.”
Ảm thanh nghe sao lại kỳ quặc thế này.
“Ngở? Nguyện ghì xế lày?”
Miệng cậu không thể cử động bình thường. Cậu cũng chẳng thể phát âm đúng cách.
Lúc nghiêng đầu, cậu bắt gặp khuôn mặt tái nhợt của Juri đang nhìn mình.
“Ậu xao zậy?”
“Á á á’”
Bỗng Juri gào thét thảm thiết.
Tất cả răng trong miệng Seiichi đều đã biến mất. Mất sạch, chẳng còn chiếc nào...
Amuro Seiichi. Mười ba tuổi. Cậu bé có đồng mười yên năm Bình Thành thứ năm. Cậu muốn mua thêm Đậu phộng đánh răng nhưng cuối cùng lại mê mẩn Bánh gạo sâu răng của Cửa hiệu tai ương. Và đến nửa năm sau, cậu đã phải trả giá.