SODA CHANH XÁC ƯỚP

Thiên Đường Tiền Xu Tập 3

Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 6 - SODA CHANH XÁC ƯỚP

❊ ❊ ❊

Gần đây chị mình lạ quá.

Sakurako nghĩ.

Chị Yuri của cô bé từ khi lên cấp ba lại thành ra để ý thái quá tới ngoại hình của mình. Chị ấy bắt đầu trang điểm, chỉ ăn những đồ ăn được cho là tốt cho da và dùng hết tiền tiết kiệm để mua máy tập thể dục.

Giờ chị ấy còn đang ăn kiêng.

Vốn chị Yuri chẳng béo đến thế. Thực tế thân hình chị ấy như vậy là vừa đẹp. Song chỉ cần chị ấy tự thấy “Mình béo quá” là cũng không được. Chỉ vì muốn “Mình phải gầy hơn nữa” mà hầu như chị ấy chẳng buồn ăn cơm.

Thấy chị gái như vậy, Sakurako vừa chán nản lại vừa lo lắng nữa. Nếu cứ nhịn ăn như vậy thì đến cả tâm tính cũng chẳng còn bình thường mất. Lúc ở nhà chị ấy chỉ ở lì trong phòng, chẳng mấy khi ở cùng mọi người.

Mình muốn chị quay lại như trước kia cơ.

Lòng đầy bất an, Sakurako quay về nhà thì thấy giày chị Yuri đã ở đó. Hình như chị ấy về rồi.

“Em về rồi.”

Sakurako lên tiếng nhưng chị không đáp lời. Chắc chị ấy lại đang ru rú trong phòng rồi. Mẹ thì đi làm thêm nên không có nhà.

Buông một tiếng thở dài, Sakurako quyết định đi vào bếp làm bánh kếp ăn. Bánh kếp cũng là món khoái khẩu của chị Yuri. Hay mình cứ hỏi xem chị ấy có ăn không nhỉ, có khi chị ấy sẽ đáp “Chị ăn một chút thôi” cũng nên.

Ôi, trước kia thì chỉ muốn ăn một mình, giờ muốn chị ấy cùng ăn chung cũng không được.

“Chuyện này đúng là chẳng bình thường chút nào cả.”

Sakurako vừa lẩm bẩm vừa lôi sữa tươi và trứng từ tủ lạnh ra.

Loáng một cái, chiếc bánh kếp ngon lành đã xong. Bánh màu nâu vàng trông thật hấp dẫn. Chiếc bánh kếp phồng mịn đẹp nhất Sakurako từng làm ra.

“Đã xong.”

Sakurako chia chiếc bánh kếp ra làm hai, rưới đẫm bơ và si rô lá phong rồi đem lên tầng hai. Đến trước phòng chị Yuri, cô bé lên tiếng gọi.

“Chị ơi, em vừa làm bánh kếp này. Chị có ăn Không?”

Nhưng không thấy Yuri trả lời.

“Chị không có trong phòng à?”

Bắt đầu thấy lo, Sakurako quyết định mở cửa phòng.

Trong phòng vô cùng bừa bộn. Nào là tạp chí các món ăn kiêng rồi sách ăn kiêng nằm bừa bãi khắp nơi, chẳng có chỗ mà đứng.

Nhưng không thấy chị Yuri đâu. Sakurako có dự cảm chẳng lành. Có thứ gì đấy đang thở khe khẽ dưới đống tạp chí ngổn ngang kia.

“Chị, chị đấy à?”

Sakurako tự nhủ làm gì có chuyện đó được, nhưng vẫn không thể rời mắt khỏi đống tạp chí.

Sakurako thận trọng khẽ vươn tay ra. Cô bé bỏ từng cuốn tạp chí ra, một cuốn, hai cuốn... Rồi thứ gì đó trông như cành cây màu nâu lộ ra.

“!?”

Sakurako nhảy vọt ra đằng sau. Lưng cô bé va vào bàn một cái rõ mạnh nhưng cô chẳng hề thấy đau.

Thứ cô bé vừa nhìn thấy dưới đống tạp chí kia là một bàn tay người nhăn nheo. Bàn tay khô đét màu nầu sẫm, ngón tay quắt lại như bút chì.

Sao trong phòng chị Yuri lại có thứ như này! Không được, bình tĩnh lại nào. Đây chắc chắn chỉ là một trò đùa của chị thôi! Có khi chị đang trốn đâu đó cười khùng khục ấy chứ!

Sakurako cố nghĩ như vậy. Đúng lúc ấy, ngón tay màu nâu kia bỗng dưng cử động.

“Aaa!”

Sakurako ngã phịch xuống. Cô bé sợ nhũn cả người, không thể đứng lên nổi. Sakurako gắng cử động chân tay để chạy trốn.

Thế rồi đầu ngón tay cô bé chạm phải thứ gì đó cưng cứng.

Một chai thủy tinh màu vàng và xanh cô ban lăn lông lốc dưới sàn nhà. Cái chai hình quan tài để xác ướp trông rõ kỳ quái. Nửa bên trên nhìn y hệt mặt nạ vị vua nổi tiếng Tutankhamun thì phải. Đây đó còn phát sáng lấp lánh, nhìn như có khảm sao.

Sakurako vô thức nhặt cái chai lên, dù vẫn chưa hết sợ. Cô bé muốn nhìn nó thật kỹ. Một cái nhãn dán quanh thân chai ghi dòng chữ lớn “Soda chanh xác ướp”.

“Soda chanh, xác ướp?

Sakurako khẽ dốc ngược nó xuống nhưng cái chai đã rỗng không. Rồi cô bé lại thử lật ngược lại xem sao. Trên nhãn dán dưới đáy chai ghi chi chít những chữ nhỏ xíu. Sakurako nheo mắt đọc.

Bí dược thời cổ đại, Soda chanh xác ướp. Đây là thức uống dâng lên vua Pharaoh của Ai Cập cổ đại. Uống thứ này vào bạn sống tới hàng nghìn năm tuổi! Phù hợp với cả những người muốn giảm cân thật nhanh. Tuy nhiên, nếu uống nhiều hơn hai phần ba chai trong một lần sẽ bị biến thành xác ướp nên xin hãy chú ý tới liều dùng!

“Chị!”

Sakurako hét lên thảm thiết.

Là nó. Chị Yuri đã uống Soda chanh xác ướp này. Đã vậy còn uống hết trong một lần! Tức bàn tay màu nâu kia là tay chị Yuri!? Chết rồi!

Sakurako vội vàng đào đống tạp chí kia lên. Đây rồi.

Một thân người khô đét, nom y hệt xác ướp. Thân người nằm đó có mái tóc nhuộm màu nâu giống chị Yuri, mặc đồng phục trường chị Yuri. Làn da khô cong và nhăn nheo. Cả thân mình chỉ toàn là xương, không thấy thịt đâu. Đây là xác ướp chứ còn gì nữa.

“Chị, chị ơi! Sao chị lại ngốc quá vậy! Ngốc quá đi! Gầy thế này có gì mà hay! Xinh đẹp gì cái thứ này!”

Vừa đau lòng vừa sợ vừa buồn, Sakurako ôm lay cái xác khô khóc nức nở.

Bỗng xác khô Yuri thở ra một hơi rất nhẹ.

Chị vẫn còn sống! Biết đâu lại có cách gì đó giúp chị trở lại như cũ thì sao!

Sakurako lại cầm chai Soda chanh xác ướp lên xem xét thật kỹ. Thế rồi cô bé phát hiện trên nhãn dán dưới đáy chai có ghi thế này:

Nếu gặp rắc rối với Soda chanh xác ướp, xin hãy gọi tới số 299-xxxx.

Vừa hay có điện thoại của chị Yuri để trên bàn, Sakurako liền gọi điện ngay.

Tút tút tút.

Làm ơn, ai đó hãy nghe máy đi!

Sakurako tưởng như cả một quãng thời gian dài đã trôi qua, cuối cùng cũng có người nhấc máy.

Giọng một người phụ nữ. “A, a lô!

“Vâng, có chuyện gì vậy?” 

“Giúp với! Giúp cháu với! Chị, chị cháu!”

Sakurako cuống cuồng hét lên. “Chị cháu uống phải Soda chanh xác ướp gì đó, giờ hóa thành xác khô rồi. Xin hãy làm cách nào giúp cháu với.” Cô bé nói một tràng.

Nghe xong, người ở đầu dây bên kia thong thả nói.

“Ra là thế. Cháu muốn ta giúp hả. Vậy phải nhanh lên mới kịp được.”

“Sao cơ ạ?”

“Có chai Soda chanh xác ướp ở đó đúng không? Một giờ sau khi uống, cái chai sẽ hóa thành quan tài và phong ấn cái xác khô mới hóa thành. Rồi cứ vậy giam cái xác trong giấc ngủ hai nghìn năm.”

“Bà đang đùa cháu đúng không? Thế bây giờ phải làm thế nào ạ?”

“Được rồi được rồi. Ta sẽ chỉ cháu cách làm Thuốc hoàn thể. Hãy nghe cho kỹ vào nhé.”

“Vâ... vâng! A khoan đã! Giấy bút! Giấy bút!”

Vài phút sau, Sakurako cầm tờ giấy ghi chú chạy vào bếp. Cô bé đổ nước quá nửa cái nồi to nhất rồi bật bếp.

“Xem nào, năm bát muối lớn. Hai cốc dầu. Cốc, cốc đâu rồi?”

Choang! Xoảng!

Cuống quá đâm Sakurako làm vỡ mất mấy chiếc đĩa và mấy cái cốc. Tay cô bé run run, không biết có chế đúng lượng không nữa.

Bình tĩnh nào! Không sao cả! Sẽ ổn cả thôi!

Sakurako đổ bột mì, dầu, muối, đường vào nồi theo đúng chỉ dẫn.

“Tiếp theo là sữa tươi! Chết rồi! Không có sữa!”

Đúng rồi. Vừa nãy cô bé đã dùng sữa làm bánh kếp mất rồi.

Làm sao bây giờ, Sakurako phát hoảng. Nhưng cô bé ngay lập tức bình tĩnh lại, lao ra khỏi nhà. Đi tới cửa hàng tiện lợi gần nhà nhất sẽ mất mười phút chạy xe đạp. Nhưng nếu đạp hết sức bình sinh thì có thể đi về trong năm phút cũng nên!

Sakurako phi lên yên xe đạp. Đúng lúc ấy cô bé bắt gặp khuôn mặt quen thuộc của ông lão hàng xóm.

“Ô, Sakurako. Cháu đi đâu đấy?”

“Ông Miwa!” .

Sakurako chợt nảy ra một ý. Cô bé quăng chiếc xe đạp sang một bên, chạy ào tới chỗ ông hàng xóm.

“Ông ơi! Ông có sữa tươi không? Cho cháu xin một ít, cháu sẽ mua trả lại ông sau!”

“Hử? À à. Cháu cứ vào nhà đi đã.”

Ông lão thong thả bước vào nhà. Sakurako bước theo sau, giục ông đi thật nhanh.

Vào tới bếp, ông cụ lục đục lục lọi tủ lạnh. Thế rồi ông đưa cho Sakurako đang sốt hết cả ruột một chai trà lúa mạch.

“Trà đây.”

“Không phải trà! Sữa cơ ạ! Ông có sữa thì cho cháu với!”

“Hử? Cháu thích uống nóng hả?”

“Không ạ! Sữa cơ ạ!”

Sakurako hét lên, chỉ chực khóc. Thôi xong rồi, ông ấy bị lãng tai. Biết thế này đi thẳng tới cửa hàng tiện lợi cho xong! Bây giờ có đi cũng không kịp nữa rồi!

Ông Miwa nhầm hết nào tương cà chua, kem, sữa chua, rồi mới lấy được sữa tươi ra. Sakurako như cướp lấy hộp sữa, phóng hết tốc lực về nhà.

Vào tới bếp, Sakurako thấy cái nồi trên bếp đang sôi ùng ục. Cô bé vội vàng tắt bếp, đổ một nửa cốc sữa và sau cùng, trút đầy đá vào nồi.

Tiếp đó là công đoạn làm nguội. Sakurako liên tục đổ thêm đá, làm nguội cho tới khi đá không tan ra nữa!

Cuối cùng đá cũng ngừng tan.

Trong nồi đầy một thứ dung dịch trắng toát, sền sệt.

Xong rồi! Tuy chẳng hiểu gì, nhưng chắc chắn Sakurako đã làm ra được thứ đúng như chỉ dẫn!

Sakurako bê nồi đã nguội phóng lên phòng chị Yuri trên tầng hai. Thế rồi cô bé sững người.

Một quan tài Ai Cập khổng lồ đang dựng đứng giữa phòng. Quan tài bằng thủy tinh nhìn y hệt chai Soda chanh xác ướp với khuôn mặt cười kỳ quái của vị Pharaoh. Nắp chiếc quan tài đang kin kít mở ra. Hình như nó sắp nhốt chị Yuri vào bên trong!

“Không được làm thế!”

Sakurako dồn hết sức hất dung dịch trong nồi lên người chị Yuri.

Ào!

Đống dung dịch sền sệt bám lấy người chị Yuri đang nằm sõng soài dưới sàn.

“Ô ô ô!”

Chiếc quan tài Pharaoh kêu lên đầy tiếc nuối, đổ rầm ra phía sau vỡ tan tành. Những mảnh vỡ lấp lánh bay lên không trung rồi biến mất.

Sakurako lảo đảo ngồi phịch xuống. Cô bé vừa mới thoát khỏi một tình huống ngàn cân treo sợi tóc.

“Đúng rồi! Chị Yuri!”

Sakurako vội vã xem xét chị Yuri đang nằm dưới sàn.

Nhìn Yuri y hệt như một khối thạch hình người. Chất lỏng màu trắng sền sệt phủ khắp người, đến mặt cũng chẳng nhìn thấy đâu.

Sakurako định gạt đám chất lỏng ấy ra. Thế rồi cô bé giật mình. Dung dịch ấy đang mỏng dần đi. Mà không, nó đang bị da chị Yuri hút lấy thì đúng hơn.

Dần dần, hình dáng chị Yuri bắt đầu hiện ra sắc nét. Những nếp nhăn sâu biến mất, màu nâu của làn da khô cũng nhòa dần... Khuôn mặt khô đét cũng đầy lên, trở về hình dạng cũ.

Sakurako run rẩy dõi theo toàn bộ quá trình.

Sau khi cơ thể đã hoàn toàn trở về như cũ, cuối cùng chị Yuri cũng mở mắt ra. Chớp chớp mắt, chị Yuri nhìn lên Sakurako.

“Sakurako?”

“Chị Yuri!”

Sakurako khóc òa lên, ôm lấy chị. Không còn cảm giác thô ráp xương xẩu nữa mà là sự ấm áp, mềm mại của da người. Sakurako vui tới mức muốn nhảy lên.

Chị Yuri vẫn còn ngẩn ra một lúc. Nhưng sau khi thay đồ, ăn bánh kếp Sakurako làm, cuối cùng chị cũng tỉnh táo hơn. Thấy chị đã bình tâm lại, Sakurako mới lên tiếng.

“Sao chị lại thành ra như thế vậy? Chị kể đi.”

“Ừ.”

Chị Yuri bình tĩnh gật đầu rồi cứ cúi mãi như thể đang tự kiểm điểm lại vậy.

“Sau khi tan học, chị định ghé vào hiệu sách xem có cuốn sách ăn kiêng nào mới ra không. Thế rồi tự nhiên chị thấy người không được khỏe, lảo đà lảo đảo... Lúc nhận ra thì đã thấy mình đang ờ một chỗ lạ hoắc.”

Chị nói đó là một con hẻm tối mờ mờ, chẳng có lấy một bóng người qua lại. Nhưng ờ đó lại có một tiệm bánh kẹo.

“Chị đã vào đó à? Dù đang ăn kiêng?”

“Đương nhiên chị không hề có ý định đó. Nhưng khi nhận ra thì đã thấy mình đang say sưa ngắm nhìn đám bánh kẹo rồi. Toàn thứ hay ho lắm...”

“Hay ho?”

“Không phải ý trông ngon mắt đâu... Chị thấy háo hức như sắp được xem báu vật vậy. Chẳng hiểu sao.

“Thế có những loại bánh kẹo nào vậy chị?”

“Toàn những thứ chị chưa thấy bao giờ luôn.”

“Nào là Bánh bỏng gạo sấm giật, Bánh nướng công chúa, Đậu phông người sắt, rồi thì Thạch phân chia, Bánh tart huyền bí, Bánh bao tự tin, Thạch đậu bóng bẩy...”

Chị Yuri kể ra hàng tràng những loại bánh kẹo kỳ lạ.

Thế rồi lúc chị Yuri còn đang say sưa ngắm nhìn đám bánh kẹo ấy, bỗng một người phụ nữ từ đâu đi ra.

“Nói sao nhỉ... Một người uy lực lắm. Người đó mặc bộ kimono màu đỏ tím, cài bao nhiêu là trâm trên đầu. Mái tóc thì trắng tinh luôn.”

“Vậy là một bà lão rồi.”

“Không đâu. Không hề luôn. Đúng là mái tóc trắng tinh nhưng khuôn mặt vẫn còn trẻ lắm. Người thì to lớn. To ơi là to, lại còn cao... Chị cảm thấy mình chỉ còn là một cái que bé tí.”

Chị Yuri kể người đó khẽ nói với chị rằng:

“Chào mừng vị khách may mắn đến với Thiên đường tiền xu. Noi biến ước muốn của những vị khách may mắn thành hiện thực. Nào, xin hãy nói ra điều ước của mình.”

Chị Yuri cả người run run, giọng thỏ thẻ.

“Giọng người đó dịu dàng lắm. Nhưng cứ sợ sợ sao ấy. Sợ vậy nhưng chị... vẫn trả lời là muốn gầy đi.”

Nghe câu trả lời của chị Yuri, người phụ nữ hơi nheo mắt lại.

“Quý khách muốn gầy đi ư? Quý khách đã khá gầy rồi mà?”

“Không đâu ạ! Thế này vẫn còn béo lắm... Cháu thích gầy hơn cơ!”

“Hừm…”

Người phụ nữ nhìn xuống chị Yuri một lúc lâu, rồi khẽ lẩm bẩm.

“Ta có nhiều loại bánh kẹo giúp giảm cân lắm, Chuối thon thả, Sô cô la người mẫu này, rồi cả Pocky mảnh mai nữa. Song để biến ước muốn của quý khách đây thành hiện thực thì những thứ đó xem ra vẫn chưa đủ... Để ta xem nào, có khi loại đồ uống giúp giảm cân triệt để Soda chanh xác ướp này là hợp nhất đấy?”

Nói rồi người phụ nữ lấy từ trong góc tiệm ra một cái chai. Chị Yuri bảo ngay khi nhìn thấy cái chai lấp lánh hình người, chị tưởng mình như vừa bị sét đánh trúng.

“Nói sao nhỉ. Vừa nhìn thấy nó chị đã nghĩ, tìm thấy rồi. Rằng nó chính là của mình. Cái chai này làm ra là để dành cho chị.”

“Đó là Soda chanh xác ướp đúng không?”

“Ừ.”

Người phụ nữ vừa đưa cái chai ra vừa thì thầm.

“Đây là đồ uống được cải biến từ mật dược mà Pharaoh thời Ai Cập cổ đại rất yêu thích. Nếu biết cách uống thì đảm bảo sẽ gầy đi theo mong muốn, và còn sống khỏe mạnh tới hàng nghìn năm tuổi. Quý khách thấy sao? Giá một trăm yên nhé.”

Chị Yuri ngay lập tức rút ví, lấy đồng một trăm yên. Người phụ nữ gật đầu mãn nguyện.

“Đây đúng là đồng xu của ngày hôm nay rồi. Đồng một trăm yên năm Chiêu Hòa thứ sáu mươi mốt.”

“Đồng xu của ngày hôm nay?”

“Vâng, chỉ vị khách nào có đồng một trăm yên này mới có thể trở thành khách của Thiên đường tiền xu ngày hôm nay. Mà chuyện này cũng không can hệ gì tới quý khách đâu. Thay vào đó hãy nghe cho kỹ điều ta sắp nói đây. Công dụng vốn có của Soda chanh xác ướp này là để bảo tồn cơ thể vĩnh viễn. Tuy cũng có thể dùng để giảm cân nhưng hãy cực kỳ chú ý đến liều dùng. Được chứ ạ?”

Người phụ nữ nói những điều vô cùng lạ lùng, nhưng chị Yuri chẳng còn chú ý nữa, vì chị đã bị chai Soda chanh xác ướp trong tay hút hồn rồi.

“Thế rồi chị phi ngay về nhà và mở nắp chai Soda chanh xác ướp ra.”

Lập tức một đám bọt màu tím trông như bong bóng xà phòng trào lên từ miệng chai.

“Chị uống thử một ngụm thì thấy ngon kinh khủng. Nước có ga mà cổ họng không đau chút nào. Rất giống vị chanh, chua ngọt dìu dịu. Tưởng như uống bao nhiêu cũng được.”

Chị Yuri kể mình đã uống ừng ực. Ngay lập tức chị liền cảm thấy mình gầy đi. Nhìn vào gương chị thấy đúng là cơ thịt đã giảm đi thật.

Quá sức vui mừng, chị Yuri tiếp tục uống thêm Soda chanh xác ướp. Cuối cùng chị đã gầy được như đúng ý mình muốn.

“Như vậy chắc là đủ rồi nhỉ”, chị Yuri định dừng tại đó. Nhưng rồi chị nhận thấy một chuyện đáng sợ.

Rằng chị không thể ngừng uống được.

Đã vậy chị còn bắt đầu cảm thấy cơ thể mình có gì đó kỳ lạ. Không phải là gầy đi, mà cả người chị như khô quắt lại.

Chị Yuri lại nhìn vào gương. Phản chiếu trong đó là hình ảnh bản thân đang nhăn nheo và dần hóa thành một cái xác khô.

“Chị sợ lắm. Chị thực sự nghĩ mình phải dừng lại thôi nhưng không sao làm được. Cảm giác da khô lại như một cái lá khô rồi dính đét vào xương, em có tưởng tượng được không? Rùng minh chưa là gì đâu. Nhưng chị cứ uống, uống mãi đến hết. Đến lúc nước trong cơ thể bị bay hơi hết, cả người chẳng còn tí sức lực nào, chị ngã dập xuống đống tạp chí phía sau... Nếu Sakurako không cứu chắc chị cứ vậy mãi.”

Nghe chị nói lời cảm ơn, Sakurako sướng phổng mũi.

“Chị cảm ơn em là phải rồi. Em đã sợ lắm đấy. Tự nhiên trong nhà lại có một cái xác ướp, sợ chết đi được... Từ giờ chị đừng có làm mấy trò giảm cân kỳ quặc nữa đấy.”

“Ừ, nhất định rồi.”

Chị Yuri hứa.

"... Em có biết làm một cái xác khô cảm giác thế nào không? Cả người không đau đớn gì nhưng lại chẳng có lấy chút sức lực nào. Toàn thân khô khốc. Đúng là dựng hết tóc gáy. Nếu cứ tiếp tục ăn kiêng kiểu gi cũng sẽ hóa thành như vậy. Có sống lâu trong bộ dạng đấy thì cũng chẳng ý nghĩa gì. Từ giờ trở đi chị sẽ ăn uống đầy đủ, chăm chỉ vận động và chăm sóc sức khỏe thật tốt.”

“Ừ, vậy mới phải chứ.”

Sakurako cũng gật đầu lại.

Từ đó trở đi chị Yuri ăn uống tử tế, cả nhà ai cũng thở phào.

Thế nhưng...

Sakurako nghĩ.

Tiệm bánh kẹo chị Yuri tới có vẻ thú vị ghê. Mình cũng muốn tới đó quá. Ở đó nhất định sẽ có thức kẹo dành cho mình. Ừm, chắc chắn phải có!

Từ hôm đó Sakurako quyết định sẽ để dành những đồng một trăm yên. Biết đâu lúc nào đó cô bé có thể tới tiệm bánh kẹo kỳ lạ ấy...

Kogure Yuri, mười lăm tuổi. Cô học sinh cấp ba có đồng một trăm yên năm Chiêu Hòa thứ sáu mươi mốt. 

Người dịch: Quỳnh Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.