Tomomi đang học lóp bốn. Và vừa mới được bố mẹ mua cho điện thoại di động cách đây không lâu.
Trước đó thấy các bạn có điện thoại, cô bé ghen tị lắm. Nào là có thể làm bạn qua tin nhắn này, lại còn có thể lén lút nói chuyện trong phòng mà không bị bố mẹ phát hiện nữa chứ, oách ơi là oách. Vậy nên Tomomi cứ nài nỉ bố mẹ suốt.
“Bạn con đứa nào cũng có cả. Cứ thế này chẳng mấy mà con bị tách khỏi đám bạn mất! Mà có điện thoại di động cũng tiện lợi ấy, lại an toàn nữa. Lúc gặp rắc rối con có thể lập tức gọi điện cho bố mẹ mà!”
Sau lần đó, cuối cùng Tomomi cũng có điện thoại di động.
Mới đầu thì đúng là hạnh phúc như trên thiên đường thật. Tomomi trao đổi số điện thoại và địa chỉ thư với hết bạn này đến bạn khác, buôn dưa lê chuyện nọ chuyện kia, kết quả cô bé nắm được biết bao nhiêu là thông tin.
Có điện thoại rồi, cô bé tha hồ liên lạc với bạn bè mà chẳng cần phải để ý tới bố mẹ. Còn gì tuyệt vời hơn nữa chứ?
Ban đầu cô bé đã nghĩ vậy đấy.
Nhưng dần dà những điểm xấu của điện thoại di động đã bắt đầu lộ diện. Bạn gọi tới không nghe không được, tin nhắn đến cũng phải trả lời luôn. Không ấy à, bạn bè sẽ xa lánh ngay.
Chẳng những thế, Tomomi còn lo lúc không có mặt mình, bạn bè lại lôi cô bé ra nói xấu ấy chứ.
Đấy, ngay cả những đứa chơi thân với nhau lắm cũng đi nói xấu sau lưng đối phương khi người kia vắng mặt nữa là, nào thì “Nó ra vẻ lắm, thật ngớ ngẩn”, hay “Chơi với nó mệt lắm”.
Mỗi khi có những cuộc điện thoại hay tin nhắn với nội dung như vậy, Tomomi lại thấy rùng cả mình.
“Có khi mình cũng bị như vậy cũng nên.”
Tomomi trở nên cực kỳ thận trọng. Cô bé luôn cẩn thận để không làm mếch lòng các bạn. Bởi vậy bạn bè khen Tomomi là “dễ nói chuyện” và thường tìm đến cô bé tâm sự.
Nhưng Tomomi lại thấy phiền lắm. Cảm giác giống như có thể bị ai đó tóm lấy bất cứ lúc nào vậy. Thời gian cho bản thân cũng chẳng có, gò bó không chịu được. Lúc trước thoải mái biết bao, giờ thì lúc nào cũng trong tâm thế phải để ý sắc mặt bạn bè. Nhưng cũng chẳng thể vứt điện thoại di động đi được.
Giá mình có thể phân thân thì tốt nhỉ. Người kia sẽ giúp mình nhận điện thoại, nghe những câu chuyện trời ơi đất hỡi của đám bạn.
Tomomi thở dài đánh thượt, rồi rẽ vào một góc đường.
“Ơ?”
Tomomi nghiêng đầu thắc mắc. Cô bé đang đi trên đường tới trường hằng ngày cơ mà, sao cảnh trước mắt lại lạ thế này.
“Đây... là đâu?”
Tomomi vội vã mở GPS kiểm tra vị trí hiện tại. Trên màn hình điện thoại rõ ràng hiện ra bản đồ nhưng lại không thấy có tên đường tên phố gì cả.
Thay vào đó là một ký hiệu màu đỏ đang nhấp nháy cô bé thấy lần đầu.
“Cái gì đây nhỉ? Trông giống bóng của một con mèo quá...”
Địa điểm mang ký hiệu đó chỉ ngay gần chỗ Tomomi đang đứng. Không thể cưỡng lại sự tò mò, Tomomi quyết định ghé thử xem sao.
Đi theo bản đồ trên điện thoại, Tomomi bước vào một con hẻm tối. Ở đó có một tiệm bánh kẹo. Cửa tiệm trông cũ kỹ, nhưng những món bánh kẹo bày la liệt và một ít đồ chơi kia lại khiến trống ngực Tomomi đập thình thịch.
Tomomi bị hớp hồn ngay lập tức. Đúng lúc cô bé bước vào cửa tiệm để xem kỹ hơn thì một người phụ nữ to lớn từ bên trong đi ra.
Người phụ nữ mập mạp, cao lớn tới độ Tomomi phải ngước lên nhìn. Mái tóc trắng như tuyết song gương mặt mũm mĩm trông lại khá trẻ trung. Người phụ nữ mặc bộ kimono màu đỏ tím hoa văn đồng xu cổ, trên đầu cài vô số chiếc trâm gắn hạt thủy tinh. Cả người toát ra một vẻ huyền bí.
Người phụ nữ mỉm cười.
“Xin chào quý khách. Ta là Beniko, chủ tiệm Thiên đường tiền xu. Điều ước của cháu là gì nào, vị khách may mắn? Thứ gì ta cũng có, chỉ cần cháu nói ra.
“Bất cứ thứ gì ạ?”
“Đúng vậy. Thiên đường tiền xu bán những món bánh kẹo có thể biến ước mơ của cháu thành hiện thực. Nào, chỉ cần cho ta biết ước muốn của cháu thôi.”
Người phụ nữ nói như hát.
Tomomi cười khẩy. Thật ngớ ngẩn. Cô là thần đèn chắc?
Nhưng người phụ nữ nhìn có vẻ nghiêm túc lắm. Đâm Tomomi cũng nghiêm chỉnh lại, ngoan ngoãn trả lời.
“Cháu muốn có thể phân thân.”
“Phân thân à. Hừm. Phân thân thì ta có nhiều loại lắm Kẹo cao su phân thân này, Bột đậu đỏ phân tách này... Thế quý khách muốn phân thân cho mục đích gì vậy?”
Tomomi kể với người phụ nữ chuyện điện thoại di động. Nghe xong người phụ nữ liền cười lớn.
“Ha ha. Nếu vậy ta có một món rất phù hợp đấy.”
Nói rồi người phụ nữ lột đánh póc thứ gì đó từ miếng bìa cứng treo trên tường ra.
“Cái này có được không?”
Trong lòng bàn tay bà chủ tiệm là một miếng đề can nhỏ. Miếng đề can cỡ đồng một yên có vẽ hình chú ốc sền với vỏ ốc xoắn màu xanh và đỏ. Khuôn mặt chú ốc sên đang quay ra nhìn trông vô cùng nghiêm túc.
“Đây là Đề can sên vắng nhà. Nó sẽ thay quý khách nghe điện thoại hoặc trả lời tin nhắn. Ta thì nghĩ món này là hợp với quý khách nhất rồi, quý khách thấy sao? Giá chỉ một yên thôi.”
“Cháu mua.”
Tomomi trả lời ngay tắp lự. Vừa nhìn thấy tấm đề can Tomomi đã muốn có nó lắm rồi. Đã vậy giá lại chỉ một yên. Làm sao có thể không mua được!
Bà chủ tiệm mỉm cười khi Tomomi đưa tiền ra.
“Đúng là đồng xu của ngày hôm nay rồi, đồng một yên năm Bình Thành thứ bảy. Cảm ơn quý khách đã mua hàng ở tiệm ta. Quý khách hãy dán Đề can sên vắng nhà lên điện thoại di động. Sau đó thế nào đề can sẽ hướng dẫn quý khách.”
Thế là Tomomi đã có được Đề can sên vắng nhà.
Thế rồi đột nhiên cô bé nhận ra mình lại đang đứng trên con đường quen thuộc, chẳng thấy tiệm bánh kẹo kia đâu nữa. Tomomi nhìn xuống tay mình. Tay cô bé vẫn đang nắm chặt Đề can sên vắng nhà.
May quá! Không phải là mơ!
Tomomi lập tức lột miếng giấy đằng sau ra, dán đề can lên điện thoại.
Tức thì miếng đề can liền phát sáng, đôi mắt lồi của chú ốc sên đảo lên nhìn Tomomi. Đoạn chú nói bằng giọng vô cùng nghiêm trang.
“Đề can sên vắng nhà Số Sáu. Xin chủ nhân hây giao nhiệm vụ.”
Miếng đề can đang nói chuyện! Đúng là nó vừa nói chuyện!
Tuy giật mình song Tomomi vô cùng háo hức. Cái đề can này tuyệt vời quá!
“Tên cậu là Số Sáu à?”
“Vâng.”
“Cậu có thể làm những việc gì?”
“Tôi có thể thay chủ nhân nghe điện thoại và trả lời tin nhắn.”
“Tức là cậu có thể giả giọng tớ và nói những điều tớ vẫn hay nói à?”
“Vâng. Với tin nhắn tôi cũng có thể làm điều tương tự.”
“Chắc chắn không bị lộ chứ?”
“Vâng.”
Đúng lúc ấy thì điện thoại reo. Màn hình hiển thị cuộc gọi từ Sayaka. Tomomi cảm thấy chán ngán.
Thật ra Sayaka cũng chỉ hơi phiền chút thôi chứ không phải người xấu. Cậu ta bị cái tính chỉ thích nói chuyện của mình, chẳng buồn quan tâm xem có làm phiền người khác hay không. Gần đây hầu như ngày nào Sayaka cũng gọi cho Tomomi. Toàn những cuộc điện thoại vừa dài vừa tẻ ngắt.
Sayaka được giải tỏa hấn là thấy dễ chịu lắm, nhưng người nghe thì chán không chịu được. Đã mệt thì chớ, Tomomi còn phải đau đầu vì những chuyện chẳng liên quan đến mình. Khổ nỗi lờ đi không nghe thì có khi sẽ bị giận ngược lại “Cậu bơ tớ đấy à!”
Khoan, chờ đã. Đề can sên vắng nhà không dùng cho lúc này thì còn chờ lúc nào nữa.
Tomomi bèn nói.
“Cậu nghe điện của Sayaka giúp tớ nhé? Tớ muốn cậu thay tớ tiếp chuyện Sayaka.”
“Sau đó tôi có phải tóm tắt nội dung câu chuyện rồi báo cáo lại không?”
“Ừ, cứ thế đi.”
“Rõ.”
Nói rồi Đề can sên vắng nhà im thin thít. Thay vào đó nó nhấp nháy ánh sáng màu xanh. Có vẻ như khi nói chuyện với ai đó đề can sẽ nhấp nháy ánh xanh thì phải.
Tomomi căng thẳng lắm. Không biết Đề can sên vắng nhà có làm nên trò trống gì không đây?
Chuyện này mà lộ ra, hẳn Tomomi sẽ bị Sayaka ghét lắm. Mong là cậu bạn Số Sáu sẽ không để lộ sơ hở nào.
Tomomi về nhà trong khi tim vẫn đập thình thịch vì lo lắng. Về đến phòng rồi mà Đề can sên vắng nhà vẫn chưa thôi nhấp nháy ánh xanh.
Tomomi sốt ruột dán mắt vào nó, cuối cùng ánh sáng xanh ấy cũng tắt. Cô bé vội vàng hỏi Đề can sên vắng nhà.
“Cậu nói chuyện với Sayaka xong rồi à?”
“Vâng.”
“Thế hai người đã nói chuyện gì?”
“Cuộc nói chuyện với cô Sayaka kéo dài hai mươi bảy phút ba mươi tám giây. Với nội dung chính là cô Sayaka khoe chuyện được mời làm người mẫu nhí.”
“Ô, vậy à. May mà tớ không nghe... Thế cậu đã trả lời thế nào?”
“Vậy tôi xin tường thuật lại... ‘Ôi thế á? Tuyệt quá còn gì, Sayaka. Tại cậu dễ thương quá đây mà. Nhất định cậu sẽ trở thành một người mẫu nổi tiếng cho xem... Không đâu, tớ chắc chắn đấy!’ Tôi đã trả lời như vậy.”
Đề can sên vắng nhà kể lại đoạn hội thoại băng giọng y hệt Tomomi. Tomomi mà nói chắc nội dung cũng y sì đúc.
Tomomi giật mình, nhưng đồng thời cũng vô cùng vui sướng.
Đề can sên vắng nhà tuyệt vời quá! Vậy là có thể giao phó toàn bộ những cuộc điện thoại và tin nhắn phiền phức cho cậu ta rồi! Còn mình thích làm gì thì làm, không phải nghĩ ngợi mấy chuyện linh tinh nữa!
Tomomi nhảy cẫng lên sung sướng.
Kể từ đó Tomomi phó mặc chiếc điện thoại di động cho Đề can sên vắng nhà. Đề can sên vắng nhà thực có ích quá. Cậu ta xử lý gọn gàng những cuộc điện thoại gọi tới, trả lời tin nhắn cũng vô cùng nhanh chóng.
Mỗi tối trước khi đi ngủ, Đề can sên vắng nhà sẽ báo cáo chi tiết với Tomomi hôm nay đã có những cú điện thoại hoặc tin nhắn thế nào, cậu ta đã trả lời ra sao. Có vậy hôm sau tới trường Tomomi mới không bị lộ, lại bắt kịp được những câu chuyện của các bạn. Cô bé sẽ không bị ai ghét cả.
Mình đã có trong tay một thứ thật hữu dụng, Tomomi cười thầm.
Chuyện xảy ra vào một buổi tối ba tháng sau đó.
Tomomi đang làm bài tập trong phòng thì bỗng nhiên mẹ bước vào. Khuôn mặt mẹ bí xị.
“Tomomi này?”
“Vâng ạ?”
“Mẹ Sayaka vừa mới gọi điện thoại tới đấy. Cô ấy bảo Sayaka vẫn chưa về nhà, gọi điện cũng không bắt máy.”
“Sao cơ ạ?”
“Hôm nay con có gặp Sayaka không? Sayaka có nói là sẽ đi chơi ở đâu đó không? Mẹ Sayaka đang lo lắm đấy.”
“Ừm... Con cũng không biết nữa... Để con hỏi bạn khác xem sao.”
“Ừ, con hồi thử xem. Có tin tức gì thì nói mẹ ngay nhé. Mẹ cũng đi gọi hỏi các phụ huynh khác xem thế nào.”
Nói rồi mẹ đi ra khỏi phòng.
Tomomi ném bài tập sang một bên, vớ lấy điện thoại.
“Đề can sên vắng nhà! Này, Số Sáu! Hôm nay có điện thoại hay tin nhắn của Sayaka không thế?”
“Vâng. Cô ấy đã gọi lúc mười sáu giờ hai mươi ba phút.”
“Sayaka đã nói gì?”
“Cô Sayaka đắc ý khoe răng sẽ đi gặp biên tập viên một tờ tạp chí ờ quán cà phê trên Tokyo. Cô ấy sẽ sớm ra mắt với vai trò người mẫu nhí.”
“Chuyện này... có vẻ hơi đáng ngờ nhỉ?”
Sao nghe dễ dàng quá vậy. Có khi Sayaka bị lừa rồi.
Tomomi xanh mặt.
“Thế cậu trả lời như thế nào hả Số Sáu?”
“Tuyệt quá! Tạp chí nào thế? Tôi đã hỏi như vậy. Nhưng cô Sayaka bảo chưa thể tiết lộ được.”
Đúng là đáng ngờ!
Tomomi thử gọi điện cho Sayaka nhưng không liên lạc được. Có vẻ như điện thoại đã bị tắt nguồn.
Càng lúc càng bất thường. Người dễ cảm thấy cô đơn hơn người khác gấp bội như Sayaka tuyệt đối sẽ không tắt nguồn điện thoại đâu.
Điện thoại tắt nguồn thế này sẽ không thể dùng tính năng GPS để xác định vị trí của Sayaka được. Tức là Sayaka đã hoàn toàn mất tích.
Tomomi phát hoảng.
Nếu có chuyện xảy ra với Sayaka thì phải làm sao? Tuy hơi phiền phức nhưng Sayaka vẫn là bạn mình mà. Ôi nếu biết sẽ xảy ra cơ sự này, cô bé đã chẳng nhờ đến Đề can sên vắng nhà rồi.
Tomomi mếu máo hỏi Đề can sên vắng nhà:
“Cậu có cách nào biết Sayaka đang ở đâu không? Sao nhỉ, kiểu như truy tìm dấu vết điện thoại ấy?”
“Được chứ. Có điều nếu làm vậy tôi sẽ không còn nữa.”
“Sao cơ?”
“Nhiệm vụ của tôi chỉ là nghe điện thoại và trả lời tin nhắn. Nếu làm thêm nhiệm vụ nào khác thì tôi sẽ bị quá tải. Vậy cũng được chứ ạ?”
Tức là sẽ không thể dùng Đề can sên vắng nhà 1 nữa sao?
Tomomi thoáng do dự.
Mình sẽ không còn được dùng thứ tiện lợi này nữa... Trong khi chuyện lần này chưa chắc đã là sự cố hay tai nạn gì cả. Có thể Sayaka chỉ đang choi bời đâu đó thôi.
Nhưng Tomomi đã quyết chí rồi.
“Vậy cũng được! Cậu tìm Sayaka đi!”
“Rõ. Xin hây chờ một lát.”
Tomomi nín thở dán mắt vào Đề can sên vắng nhà đang phát ra những tia màu vàng sáng loáng. Ánh sáng nhanh chóng mạnh lên và chuyển sang màu đỏ.
Đột nhiên Đề can sên vắng nhà lớn tiếng nói:
“Tôi đã xác định được vị trí của cô Sayaka.”
“Thật không?”
“Vâng. Đó là trường tiểu học Nanakusa nằm ở rìa tổ năm, phố Nanakusa. Ngôi trường này hiện đã ngừng hoạt động.”
“Sao, sao cậu ấy lại ở chỗ đó?”
“Tôi đã truy cập vào điện thoại của cô Sayaka và thử nghe ngóng xung quanh. Cô Sayaka không ở một mình. Ít nhất còn có ba người đàn ông ở đó. Nghe thì như họ đang bàn chuyện đòi tiền chuộc.”
“Vậy là bắt cóc rồi! Phải, phải báo với mẹ ngay! Cảm ơn cậu, Số Sáu!”
Tomomi vội lao ra khỏi phòng.
Trên chiếc điện thoại bị bỏ lại, Đề can sên vắng nhà khẽ nói.
“Nhiệm vụ đã hoàn thành.”
Sau khi khẽ kêu póc một tiếng, Đề can sên vắng nhà biến mất không để lại vết tích nào.
Ngày hôm sau, vừa đi tới trường Tomomi vừa thở dài.
Sau đó chuyện ồn ào lắm. Ngay khi Tomomi nói với mẹ rằng “Có bạn nhìn thấy một người đàn ông lạ dẫn Tomomi vào trường tiểu học Nanakusa”, mẹ liền đi báo cảnh sát. Thế rồi khoảng mười giờ tối, ba gã đàn ông bắt cóc đã bị cảnh sát tóm, Sayaka được cứu thoát bình an vô sự.
Sáng ra xem được tin đó Tomomi thấy nhẹ cả người. Nhưng không còn Đề can sên vắng nhà nữa cũng thật phiền.
Vậy là từ giờ mình lại phải tự nghe những cuộc điện thoại và tin nhắn phiền phức sao?
Đúng lúc ấy điện thoại lại reo lên. Kaori gọi. Hẳn là cậu ta muốn nói về chuyện của Sayaka đây mà. Thật đúng là. Đằng nào cũng sắp gặp nhau ở trường, vậy mà cậu ta còn gọi làm gì không biết.
Tâm trạng chán nản, Tomomi đang định nghe máy thì bỗng nhiên dừng lại. Thế rồi cô bé tắt nguồn và ném chiếc điện thoại vào trong cặp.
Quên cái điện thoại đi một lúc nào. Dùng mà cứ khó chịu thế này thà không dùng nữa còn hơn. Mình cứ bịa đại với đám bạn rằng “Xin lỗi, điện thoại của tớ hỏng mất rồi. Bố tớ không mua cho cái mới” là được ấy mà.
“Đúng vậy, giờ mình không cần đến nó nữa.”
Tomomi thấy khoan khoái hơn hẳn, bước chân cũng hóa nhẹ bẫng.
Ikuchi Tomomi, mười tuổi. Cô bé có đồng một yên năm Bình Thành thứ bảy.