Vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, Masaru đi tới ngôi đền gần nhà. Từ ngày mai Masaru đã là học sinh lớp ba. Phòng học mới, giáo viên mới và lớp mới. Masaru muốn giãi bày đôi điều với thần linh về chuyện đổi lớp đó.
Masaru bỏ tiền cúng vào hòm, vỗ tay bộp bộp rồi kính cẩn cầu nguyện.
“Xin hây cho con được học cùng lớp với Akari!”
Akari là cô bé mà Masaru để ý. Cô bé có má lúm đồng tiền đáng yêu lắm, tính cách lại hiền hòa. Khác cả trời vực với người mẹ và chị gái đáng sợ của Masaru.
Lớp một và lớp hai Masaru đều học cùng lớp với Akari và trêu cô bé suốt. Tuy bị trêu chọc nhưng Akari chẳng đáp trả lời nào. Cô bé chỉ thẹn thùng, khuôn mặt trắng trẻo đỏ bừng lên. Masaru chính là thích cử chỉ vô cùng nữ tính đó. Vậy nên dù thế nào cậu cũng muốn học chung lóp với Akari.
Masaru chợt nhớ ra thêm một mong muốn nữa.
“À, nhưng xin Người hãy để Yuka học lớp khác!” Yuka là bạn thân của Akari. Tính cách cô bạn này hoàn toàn trái ngược với Akari, mạnh mẽ và quyết liệt. Cứ hễ Masaru trêu chọc Akari là y như rằng Yuka sẽ lao tới rượt Masaru chạy vòng vòng.
Đối với Masaru, Yuka như cái gai ương mắt vậy. Nếu được cùng lóp với Akari mà vẫn có Yuka đính kèm thì chẳng còn ý nghĩa gì. Chỉ cần nghĩ tới chuyện học cùng lớp với Yuka thôi là Masaru đã thấy rùng mình.
“Ối quên! Mình vừa cầu một chuyện khác nên chắc phải bỏ thêm tiền cúng nhỉ?”
Những lúc thế này thì không nên keo kiệt.
Masaru định lấy thêm tiền xu từ túi quần ra để thảy vào hòm tiền. Thế nhưng vừa cho tay ra khỏi túi thì đồng năm yên lại bị văng đi đâu mất.
“Ôi không!”
Masaru vội vã đuổi theo. Đồng năm yên lông lốc lăn đi cứ như tự nó muốn vậy, cuối cùng nó chui tọt vào bụi cây ngay cạnh đền.
Masaru vạch bụi cây ra tìm. Thế rồi cậu giật mình đứng phắt dậy. Một người phụ nữ đang đứng đó. Người phụ nữ có mái tóc trắng, mặc bộ kimono màu đỏ tím. Người phụ nữ khom mình nhặt đồng năm yên của Masaru lên.
“Ơ đó là...”
Masaru toan đòi lại “Đó là của cháu.” Nhưng những lời ấy lại bị tắc ứ ở cuống họng.
Masaru giật mình vì người phụ nữ đang nhổm dậy và nhìn cậu kia to lớn quá thể. Nhìn mái tóc màu trắng Masaru cứ ngỡ đó là một bà lão cơ, nhưng trông chính diện thế này mới thấy khuôn mặt bầu bĩnh ấy còn khá trẻ. Trong bụi cây tối mờ mờ, mái tóc trắng và đôi môi đỏ chót của người phụ nữ nổi bần bật làm Masaru lạnh cả sống lưng.
Người phụ nữ mỉm cười.
“Chào mừng vị khách may mắn đến với Thiên đường tiền xu lưu động.”
Nói đoạn người phụ nữ xoay người lại. Thế rồi đoán xem. Ở phía sau đó là một xe hàng nhỏ.
Trên xe đầy những món bánh kẹo xếp chặt cứng. Nào là Cơm nắm nhân duyên, Đánh gạo nướng thử vận may, Kẹo cứng nhận việc, Kẹo sao lấp lánh, Bánh bao tiết kiệm, Bánh quy may mắn, Táo cơ hội ngàn vàng, Kẹo dẻo quẻ bói, toàn những cái tên có vẻ sẽ đem lại may mắn.
Người phụ nữ thì thầm với Masaru đang tròn mắt ngạc nhiên.
“Cháu trai đến cầu nguyện thần linh đấy à?”
Vâ... vâng.
“Ra là thế. Hẳn là cháu phải mong điều ước ấy thành hiện thực lắm mới cậy nhờ đến cả thần linh như vậy nhỉ.”
Nói rồi người phụ nữ lấy từ xe hàng ra một món kẹo.
Đó là một chiếc bánh gạo hình thẻ gỗ cầu nguyện. Mặt trước chiếc bánh màu trắng, mặt sau vẽ hình chú mèo chiêu tài đang ngồi trên lưng ngựa.
Trống ngực Masaru đập thình thịch. Mình muốn chiếc bánh gạo này! Chắc chắn nó sẽ biến ước muốn của mình thành hiện thực!
“Cho, cho cháu cái đó! Bao nhiêu thế ạ?”
“Ta đã nhận tiền rồi.”
Người phụ nữ chìa đồng năm yên lúc nãy ra.
“Đồng năm yên năm Chiêu Hòa thứ năm mươi bảy, không hề sai. Bánh gạo thẻ gỗ đã thuộc về quý khách. Giờ thì xin mời, hãy viết điều ước của mình lên đó bằng bút mực nước tương này.”
Người phụ nữ đưa Bánh gạo thẻ gỗ và bút cho Masaru. Cậu bé nhận lấy, vội vàng viết điều ước của mình lên đó.
Ước gì con sẽ học cùng lớp với Akari. Nhưng làm ơn hãy để Yuka học lớp khác.
“Cháu viết xong rồi.”
“Vậy hãy dâng nó lên thần linh. Bánh gạo thẻ gỗ của Thiên đường tiền xu là món khoái khẩu của các vị thần linh ở đây đấy. Nhất định điều ước của cháu sẽ thành hiện thực.”
Người phụ nữ vừa cười khùng khục vừa cúi đầu. Đúng lúc ấy một cơn gió mạnh thổi tới.
Masaru chỉ nhắm mắt lại một loáng, mở mắt ra và không khỏi sửng sốt. Người phụ nữ không còn ở đó nữa. Chiếc xe hàng đầy những loại bánh kẹo kỳ lạ cũng chẳng thấy đâu cả.
Nhưng Bánh gạo thẻ gỗ thì vẫn còn nguyên trong tay Masaru.
Masaru vừa hồi hộp vừa vội vàng mang nó móc vào bảng treo dâng lên thần linh. Tất nhiên trên đó còn có vô số những thẻ gỗ cầu nguyện khác. Masaru treo thẻ gỗ của mình lên, chắp tay lại. “Xin hãy biến điều ước của con thành hiện thực.” Ngay lập tức cậu bé cảm thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên. Vậy là ổn rồi. Không còn gì phải lo lắng nữa rồi.
Lòng vui như mở cờ, Masaru vừa ngân nga điệu nhạc vừa ra về, bỏ lại ngôi đền sau lưng.
Ngày hôm sau Masaru đi tới trường. Từ hôm nay cậu đã lên lóp ba rồi. Tờ danh sách phân lớp đã dán sẵn chỗ tủ đựng giày.
Không biết mình với Akari học lớp nào nhỉ?
Masaru đảo mắt tìm kiếm.
Ô kìa, cậu bé nhìn thấy tên Yuka. Lớp A à. Vậy tức là mình với Akari học lớp khác rồi.
Masaru đưa mắt tới tờ danh sách của lớp B.
Đây rồi. Akimura Akari. Vậy là mình cũng học lớp B rồi.
Masaru hăng hái bước vào phòng học lớp B. Vậy nhưng cậu bạn Daigo đến từ trước vừa thấy Masaru đâm làm ra một bộ mặt khó hiểu.
“Ơ, Masaru. Mày học lớp C cơ mà? Sao lại vào lớp B làm gì?”
“Hả?”
“Hả hả cái gì. Vừa mới đầu học kỳ mà đã nhầm nhọt sang trồng trọt rồi.”
“Nhưng mà... Sao, sao có thể...”
Masaru vội vàng quay lại chỗ tờ danh sách. Lúc nãy cậu mới chỉ tìm tên Akari thôi. Lần này Masaru xem xét từng ngóc ngách trên bảng danh sách lớp B.
Không có. Không có. Không thấy tên Nishitani Masaru đâu cả. Chắc chắn là phải có cơ mà.
Masaru hốt hoảng nhìn sang danh sách lớp C.
“... Đây rồi.”
Tên Masaru được viết trên đó. Dù Masaru có nhìn tới nhìn lui thì nó vẫn ở đó.
Akari học lớp B, mà mình lại ở lớp C. Chuyện ngớ ngẩn gì thế này.
Đúng lúc ấy Masaru nghe thấy tiếng Akari.
“Không được cùng lớp với Yuka rồi. Nhưng cũng may là hai lớp ở cạnh nhau, bọn mình vẫn có thể gặp nhau thường xuyên, nhỉ.”
Masaru quay đầu lại.
Akari và Yuka đang đứng đó. Akari mặt tiếc nuối nói với Yuka nhưng Yuka lại chẳng có vẻ gì là sẽ đáp lời. Mặt cậu ta xanh lét, ngây ra nhìn tờ danh sách.
Masaru lại nhìn tờ danh sách lóp C lần nữa.
“Đúng là mình ở lớp C thật rồi...”
Masaru muốn khóc quá.
Giờ tan trường ngày hôm đó, Masaru lê bước trên con đường về nhà. Có nghĩ thế nào cậu bé cũng không thể hiểu nổi. Rõ ràng mình đã viết điều ước lên Bánh gạo thẻ gỗ rồi cơ mà. Vậy mà sao?
Masaru bắt đầu thấy điên tiết. Đã vậy cậu phải đi bắt đền người phụ nữ đó mới được!
Masaru không về nhà nữa mà đi tới ngôi đền hôm qua. Rồi thế nào mà cậu lại chạm mặt Yuka ở bậc đá trước cửa đền.
Cả Masaru và Yuka đều giật bắn mình, lườm nhau. Người mở miệng nói trước là Yuka.
“Sao cậu lại ở đây?”
“Cậu ấy! Nhà cậu đi đường khác cơ mà? Ai cho cậu la cà thế hả!”
“Cậu cũng thế còn gi? Còn tớ có việc quan trọng nhé.”
“Tớ cũng vậy!”
“Sao cơ? Cái kẻ suốt ngày đi trêu chọc người khác đáng bị quả báo như cậu thì có việc gì mà tới đền cơ chứ?”
“Lắm chuyện! Không liên quan đến cậu!”
“Sao? Tới cầu nguyện với thần linh à? Dù sao thì thần linh cũng không nghe lời cầu nguyện của cậu đâu. À đúng rồi. Không được cùng lớp với Akari nên cậu tiếc lắm nhỉ.”
“Cậu nói gì hả...!”
Masaru tức đến nghẹt thở, mặt đỏ bừng.
“Chẳng, chẳng sao cả. Tớ mà thèm để ý mắt chuyện đó à...”
Yuka cười ác ý.
“Vậy sao, cũng may mà cậu không cùng lớp với Akari nữa. Vậy là tớ tạm yên tâm rồi.”
“Tớ thấy Akari cũng thở phào khi không phải chung lớp với cậu đấy. Đồ con gái hung bạo!”.
Mặt Yuka méo xệch, trông như sắp khóc đến nơi.
Đúng lúc Masaru vừa nghĩ “Chết, quá lời rồi” thì...
“Ôi tốt quá. Các cháu lại đến cả đây rồi.”
Một giọng nói ngọt ngào từ trên cao vọng xuống. Người phụ nữ chủ tiệm bánh kẹo đang đứng trên bậc đá, nhìn xuống hai đứa Masaru với vẻ áy náy.
Masaru toan lên tiếng bắt đền. Nhưng chưa gì đã bị Yuka cướp lời. Cậu ta gào ầm lên.
“Thế là thế nào ạ! Cháu tưởng điều ước sẽ thành hiện thực chứ!”
Masaru cũng không chịu thua, gân cổ lên.
“Cái bánh chẳng có tác dụng gì cả! Sao lại thế ạ!”
“Rất xin lỗi hai cháu. Chẳng mấy khi lại có chuyện thế này, điều ước của hai đứa xung khắc với nhau thành thử các vị thần cũng bối rối lắm. Cuối cùng các ngài ấy quyết định không biến điều ước của bên nào thành hiện thực cả.”
Masaru và Yuka nhìn nhau. Điều ước của bọn cháu xung khắc sao?
Người phụ nữ tiếp tục.
“Đây cũng là lần đầu tiên chuyện như vậy xảy ra ở Thiên đường tiền xu. Điều ước của khách hàng bị trùng nhau, đã vậy còn đối nghịch... Tóm lại bánh không hiệu nghiệm nên ta không thể nhận tiền được. Thế nên ta tới đây để trả lại tiền. Đây, đồng một trăm yên năm Bình Thành thứ tám của cháu gái. Còn của cháu trai là đồng năm yên năm Chiêu Hòa thứ năm mươi bảy.”
Người phụ nữ dúi tiền vào tay từng người. Đoạn nói “Vậy ta xin phép. Nếu may mắn sẽ còn gặp lại” rồi biến mất.
Cả Masaru lẫn Yuka đều ngây ra một lúc. Tóm lại chuyện này là thế nào đây?
Masaru chậm rãi nhìn sang Yuka.
“Cậu... mua gì của người đó thế?”
“Ba ngày trước tớ đã tới đây... và mua Bánh gạo thẻ gỗ của người đó.”
“Tớ cũng vừa mua Bánh gạo thẻ gỗ hôm qua... Cậu đã viết gì vào đó vậy?”
“Thế cậu đã viết gì?”
Hai đứa liếc nhau rồi ngượng ngùng đánh mắt ra chỗ khác.
Masaru có thể đoán được phần nào. Hẳn Yuka đã cầu nguyện điều giống của cậu. Cậu ta mong sẽ cùng lớp với Akari. Và nhất định không muốn chung lớp với Masaru.
Vậy nên thần linh mới bị khó xử, nhất định là vậy rồi.
Ôi biết thế này mình đã ước có thể chơi thật thân với cả Akari và Yuka, xong cả ba sẽ học chung một lớp. Thế có phải không lãng phí mất Bánh gạo thẻ gỗ kia không.
Nhìn Yuka thế kia chắc cũng đang nghĩ như mình rồi.
Hai đứa cùng thở dài thườn thượt.
Nishitani Masaru, chín tuổi. Cậu bé có đồng năm yên năm Chiêu Hòa thứ năm mươi bảy.
Hirota Yuka, chín tuổi. Cô bé có đồng một trăm yên năm Bình Thành thứ tám.