Thiên Đường Tiền Xu Tập 4

Lượt đọc: 13 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
HOA QUẢ ĐÓNG HỘP LINH TÍNH VÀ BÁNH GIẦY RÁN LƯƠN LẸO

❊ ❊ ❊

Được rồi! Tuyệt quá! Cuối cùng cũng được!

Yuuta rảo bước trong hẻm, lòng thầm reo lên sung sướng. Bước chân cậu bé nhẹ bẫng như thể đang đi trên mây, cứ ngỡ bay lên được đến nơi.

Yuuta vội vàng trở về nhà, vừa đi cậu bé vừa ngắm nghía món đồ đang nắm chặt trong lòng bàn tay.

Và thứ cậu bé đang giữ khư khư kia là một món đồ hộp cỡ lớn. Nhìn thì như đào đóng hộp nhưng bên ngoài lại dán tem ngôi sao màu bạc, và in hình một loại trái cây cậu bé chưa thấy bao giờ. Trên đó còn ghi dòng chữ to màu đỏ “Hoa quả đóng hộp linh tính”.

Yuuta nhìn hoài, nhìn mãi mà vẫn không thể tin vào mắt mình. Thế nào mà cậu lại có được một thứ tuyệt diệu như này chứ.

Số mình... cứ phải nói là đỏ như son!

Chỉ vừa mới đây thôi, tâm trạng chán chường tột độ chẳng mấy khi gặp kia còn bủa vây lấy cậu bé. Chả là điểm kiểm tra lần này của cậu thấp thậm tệ.

Yuuta vốn học hành dở tệ. Cậu bé mù tịt mọi thứ, chẳng biết nên học cái gì, học như thế nào, chỗ nào mới quan trọng, rồi chỗ nào sẽ có trong bài kiểm tra. Yuuta thấy chương trình lớp năm có quá nhiều thứ phải học. Cậu bé chán ngấy, “Nhiều thế này làm sao mà nhớ hết được.” Thành ra cậu bỏ bê hết cả, để rồi cuối cùng nhận điểm kém như thế đấy.

Bố mẹ Yuuta cũng phát điên lên được với thành tích học tập của cậu bé. Nếu kết quả kiểm tra lần này bị phát giác, có khi bố mẹ sẽ tống cậu đi học thêm mất. Gì chứ chuyện này là cậu ghét cay ghét đắng. Học ở trường thôi đã đủ mệt lắm rồi, sau đấy lại còn phải chúi mũi ở lớp học thêm nữa có mà phát khiếp.

Kết quả là, trên đường đi học về, Yuuta giật phắt lấy ba lô của cậu bạn Yousuke cùng lớp, trút sạch mọi thứ bên trong xuống lòng đường hòng giải tỏa cơn bực tức. Yousuke thì mít ướt, yếu đuối thành ra luôn là đối tượng trêu ghẹo hàng đầu của Yuuta. Hôm nào cũng vậy, cứ hễ tan học, Yuuta lại gọi Yousuke “Đi chơi thôi”, sau đó bắt bạn mình mua nào bánh kẹo, truyện tranh, rồi còn đấm liên hồi vào Yousuke và biện minh ấy là để luyện đấm bốc.

Thế nhưng, nếu phải đi học thêm thật, Yuuta sẽ không thể trêu chọc Yousuke được nữa. Nghĩ vậy cảng khiến cậu nhóc ủ ê hơn.

“Điểm kém đâu phải lỗi tại mình. Nếu biết bài kiểm tra ra chỗ nào thì mình đã học hành tử tế. Giá mà có bí quyết để học giỏi nhỉ.”

Chẳng rõ có phải do cậu nhóc vừa đi vừa nghĩ miên man như thế không mà lúc nhận ra, Yuuta đã dừng chân trong một con hẻm lờ mờ tối lạ hoắc. Trước mặt cậu nhóc còn có một tiệm bánh kẹo nhỏ.

Cả tiệm kẹo toát lên vẻ kỳ lạ hiếm có. Bánh kẹo bày trước tiệm thì rặt những loại Yuuta lần đầu nhìn thấy. Nào là Pudding nhảy cao, Bi đại bàng, Castatella tạp dề, Mạch nha cầu vồng, rồi Bánh bao sói, Bánh quy mạo hiểm, Cà phê bạn bè, Thạch xấu tính, Socola trứng yêu tinh...

“Tuyệt thật. Mấy thứ này ngầu quá đi!”

Trong lúc Yuuta còn đang mải mê ngắm nghía, một người phụ nữ bước ra từ trong tiệm.

Đó là một bà bác tướng tá cao lơn đẫy đà. Mái tóc trắng phơ nhưng gương mặt trẻ trung, nhìn thế này chắc không phải bà bác rồi. Người phụ nữ ăn vận khá cầu kỳ, bộ kimono màu đỏ tím họa tiết đồng xu cổ, trâm cài đầu gắn vô số những viên thủy tinh sặc sỡ sắc màu.

Yuuta bàng hoàng, cứ đứng đực ra đó.

Người này không chỉ to lơn khác thường, mà khí chất còn vô cùng lấn át.

Thế rồi người phụ nữ ấy nhoẻn miệng cười.

“Vị khách may mắn của ngày hôm nay đây rồi, chào mừng đến với Thiên đường tiền xu. Nào, mời quý khách vào trong xem cho kỹ. Chắc chắn quý khách sẽ tìm thấy loại bánh kẹo mà mình mong muốn đấy.”

Yuuta cứ thế bước vào cửa hàng theo lời mời của người phụ nữ. Bên trong bánh kẹo hóa ra còn đa dạng hơn nhiều. Loại nào loại nấy đều vô cùng thu hút. Nhưng chẳng hiểu sao Yuuta chưa thấy thích thứ nào cả. Lẽ ra như bình thường, cậu nhóc đã muốn mua cả cửa hàng rồi.

Thấy Yuuta nghiêng đầu ra chiều ngẫm nghĩ, người phụ nữ lên tiếng.

“Nếu không phiền quý khách có thể cho Beniko này biết thứ mình muốn. Ta sẽ tìm giúp. Mà quý khách đang mong muốn điều gì vậy?”

Giọng nói ngọt ngào của bà chủ tiệm từ từ len lỏi vào tận tâm can Yuuta. Chẳng biết từ lúc nào, cậu nhóc đã buột miệng trả lời:

“Cháu muốn biết bài kiểm tra sẽ ra vào chỗ nào, phần nào quan trọng, rồi phải nhớ đoạn nào. Nhưng làm gì có thứ...”

“Có đấy.”

Bà chủ tiệm gật đầu quả quyết, lấy ra một món đồ hộp.

“Đây là Hoa quả đóng hộp linh tính. Trong này toàn những loại quả mang lại vô vàn sáng kiến tuyệt vời. Ăn vào, tự nhiên quý khách sẽ đoán ra mọi câu hỏi trong bài kiểm tra. Cứ học theo đó chắc chắn không chệch đi đâu được. Chẳng cần phí công học những thứ không cần thiết. Đây đúng là món đồ quý khách muốn rồi còn gì?”

Yuuta không thốt nên lời. Cậu nhóc không tài nào rời mắt khỏi món đồ hộp trên tay người phụ nữ.

Chính là thứ này! Đúng như bà chủ tiệm nói, đây chính là thứ dành cho mình! Giá nào mình cũng phải có được nó!

“Cái này bao... bao nhiêu tiền vậy ạ?”

“Năm trăm yên thôi. Nhưng quý khách hãy trả bằng đúng đồng năm trăm yên nhé.”

Yuuta lập tức nhòm vào ví. Vừa hay có đồng năm trăm yên trong đó, cậu nhóc liền đưa đồng xu cho người phụ nữ. Bà chủ tiệm nhoẻn miệng cười.

“Vâng. Đúng là đồng năm trăm yên năm Chiêu Hòa thứ năm mươi chín, đồng xu của ngày hôm nay đây rồi. Còn đây là Hoa quả đóng hộp linh tính của quý khách.”

Vậy là Hoa quả đóng hộp linh tính đã thuộc về Yuuta.

Cậu nhóc ra khỏi cửa hàng, sải bước về nhà. Trống ngực cậu vẫn đập thình thịch. Cậu nhóc thầm nghĩ, phải mau mau về nhà ăn thử mới được.

Yuuta bước đi vô cùng hào hứng, định bụng rẽ phải ở đầu con hẻm. Vậy mà chẳng hiểu sao, chân cậu đột ngột tự ý di chuyển, lái Yuuta sang bên trái. Phía trước tối đen như mực, thế rồi một cửa tiệm từ đâu thình lình xuất hiện.

Trông nơi này vừa giống quán cà phê kiểu Nhật, lại vừa giống một quán rượu hơi kiểu cách. Tường được làm từ vữa và tre đen, tấm rèm che màu xanh lam đậm trước cửa đề dòng chữ “Cửa hiệu tai ương”.

Đột nhiên Yuuta thấy lạnh hết sống lưng. Như kiểu cậu vừa nhìn một thứ không nên nhìn. Yuuta bụng bảo dạ, phải chuồn lẹ thôi.

Cậu toan quay đi thì thấy một bàn tay thò ra từ sau tấm rèm. Bàn tay ấy nhỏ nhắn, trắng nõn nà, rồi bàn tay bỗng làm động tác vẫy vẫy, ra chiều gọi cậu nhóc lại.

Ngay lập tức, Yuuta đưa chân bước về phía đó như bị hút bởi một thế lực vô hình. Cậu nhóc đi thẳng tới tiệm “Cửa hiệu tai ương”.

Yuuta chui qua tấm rèm bước vào tiệm, bên trong rộng khoảng ba chiếu[*]. Góc trong cùng đặt tủ quầy màu đen, và chỉ có duy nhất một chiếc ghế cao. Đổi diện quầy là cánh cửa đang đóng im ỉm.

[*] Một chiếu tương đương 1,653m2

Rốt cuộc đây là cửa tiệm gì vậy nhỉ?

“Tiệm của ta có tên là Cửa hiệu tai ương, nó sẽ biến mọi tham vọng của cậu thành sự thật.”

Một giọng nói khàn khàn bất ngờ cất lên khiến Yuuta giật nẩy mình.

Ngay cạnh Yuuta lúc này đây là một cô bé tầm bảy tuổi. Cô mặc bộ kimono đen điểm xuyết hoa đỏ độc đáo. Cô bé trông xinh xắn trắng trẻo là thế, nhưng lại tỏa ra khí chất đáng sợ lấn át đối phương.

“Mời cậu xem hàng,” cô bé mỉm cười tự mãn.

Giọng nói khàn đặc ban nãy vang lên từ khóe miệng đỏ chót của cô bé, chẳng ai nghĩ đó lại là giọng trẻ con. Thế nhưng, thanh âm ấy dễ chịu đến lạ lùng, khiến người khác cứ muốn nghe mãi.

Thấy Yuuta có vẻ cảnh giác, cô bé liền nói “Cậu cứ ngồi xuống đi đã,” rồi mời cậu nhóc ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng.

Yuuta sợ hãi ngồi lên ghế, cô bé vòng ra sau quầy, đứng đối diện cậu, mắt vẫn nhìn Yuuta chằm chằm.

“Cậu vừa mua bánh kẹo ở Thiên đường tiền xu phải không?”

“À...”

Yuuta cuống cuồng giấu Hoa quả đóng hộp linh tính ra sau lưng, cô bé thấy vậy liền nhếch mép cười khẩy.

“Tưởng gì, ra là Hoa quả đóng hộp linh tính à? Ừm, tốt thì cũng tốt thật đấy. Nhưng chỉ là thứ nửa mùa thôi, cậu bé ạ. Đồ rởm đó.”

“Rởm... rởm á?”

“Thì đấy, chẳng phải cậu ăn thứ đó rồi nhưng vẫn phải học hay sao? Cậu vẫn sẽ phải cần mẫn đọc sách giáo khoa, nhồi nhét kiến thức vào đầu. Cậu không thấy phiền phức à? Không phải điều cậu thật sự muốn là không cần học mà vẫn được điểm cao hả?”

“…”

“Cậu mà ăn bánh của tiệm ta thì sẽ có được năng lực ấy. Tóm lại, ta có cách để cậu nhàn nhã hơn rất nhiều.”

“Nhàn hơn thế nào cơ?”

Thấy Yuuta bất giác rướn người về phía trước, cô bé cười khúc khích. Cô đặt lên mặt quầy một cái bát nhỏ đầy ắp bánh giầy rán màu nâu nhạt.

“Đây là Bánh giầy rán lươn lẹo. Cậu càng lươn lẹo, càng lười biếng thì điểm bài kiểm tra của cậu sẽ càng cao. Ăn bánh này rồi, cậu sẽ chẳng cần phải học hành gì nữa. Thế nào? Hay hơn cái thứ Hoa quả đóng hộp linh tính kia chứ?”

Nghe cô bé tiếp tục mời mọc “Thế nào, cậu cũng muốn có nó đúng không?”, Yuuta suýt chút nữa thì gật đầu. Đúng lúc ấy, cậu nhóc chợt tỉnh ra. Muốn thì cũng muốn thật đấy, nhưng cậu hết tiền rồi còn đâu. Cậu đã tiêu hết tiền vào Hoa quả đóng hộp linh tính mất rồi.

Chết tiệt. Làm thế nào bây giờ nhỉ? À, khoan đã. Còn có Yousuke mà. Giờ mình sẽ gọi điện cho Yousuke, bắt nó mang tiền đến.

Yuuta vừa rút điện thoại từ trong túi ra vừa nói với có bé.

“Anh lại đang không có tiền ở đây, nhưng anh sẽ bảo bạn mang tiền đến ngay. Bao nhiêu thế?”

Thế nhưng cô bé lại bảo không cần.

“Bánh kẹo ở tiệm ta không phải trả bằng tiền. Hơn nữa cậu trả sau cũng được. Vì tà ý phải về sau mới có mà.”

“Tà ý?”

“Ừ, đúng thế đấy.”

Cô bé gật gù, mắt sáng lên.

“Cậu càng dễ dàng được nhiều điểm tuyệt đối thì càng nhiều người xung quanh đố kỵ với cậu. Thứ cảm xúc đố kỵ, ghen ghét mà bọn họ dành cho cậu chính là tiền thanh toán cho ta.”

Cô bé cười thích thú. Một điệu cười hiểm ác, làm dấy lên trong cậu dự cảm chẳng lành.

“Mình ghét con bé này,” Yuuta thầm nghĩ. Vậy nhưng lời đề nghị của nó lại vô cùng hấp dẫn. Đúng thế, Yuuta chẳng tài nào cưỡng lại sức hút của Bánh giầy rán lươn lẹo. Hoa quả đóng hộp linh tính giờ chẳng là gì trong mắt cậu.

Mình muốn nó. Mình muốn có thứ này.

“Sao hả? Cậu có lấy không đây?”

“Có.”

“Thế quyết định vậy nhé. Để ta giúp cậu vứt món đồ hộp rẻ tiền kia đi nào.”

Cô bé đưa cái bát nhỏ về phía Yuuta với khuôn mặt rạng rỡ.

Yuuta đặt Hoa quả đóng hộp linh tính lên mặt quầy. Bỗng phụt một cái, hộp hoa quả biến mạt như chưa từng xuất hiện. Chắc là tại Yuuta không cần đến nó nữa đây mà. Thôi kệ, giờ cậu cũng chẳng quan tâm tới cái hộp ấy nữa. Quan trọng là Bánh giầy rán lươn lẹo đang ở trước mặt cậu kìa.

Yuuta đặt cái bát nhỏ lên đầu gối, ngấu nghiến ăn Bánh giầy rán lươn lẹo. Món bánh này thật kỳ lạ. Lúc đưa vào miệng, Yuuta đã nghĩ chắc chẳng có thứ nào ngon thế này, nhưng đến khi nuốt, trong một khoảnh khắc cậu chợt nhận ra nó đắng khủng khiếp. Họng cậu nhói đau như thể bị kim châm. Nhưng cảm giác ấy chỉ xuất hiện trong một khoảnh khắc, sau đấy Yuuta lại chỉ muốn ăn thêm.

Cuối cùng, Yuuta cũng ăn hết sạch chỗ bánh giầy rán. Nụ cười trên gương mặt cô bé giờ đã ngoác ra đến tận mang tai.

“Tốt rồi. Thế là xong. Cậu về nhà cẩn thận nhé. Cứ yên tâm đợi Bánh giầy rán lươn lẹo phát huy tác dụng đi. Kia, mau về đi chứ.”

“Sao cơ?”

“Nhanh đi nào.”

Cô bé đẩy Yuuta về phía lối ra như thể muốn tống cổ cậu nhóc thật nhanh. Thế nhưng, Yuuta chưa kịp vén rèm bước ra ngoài, cô nhóc đã đột ngột đổi vẻ mặt đáng sợ, nhắc nhở cậu.

“Nên nhớ, cậu phải nghĩ được điểm cao một cách dễ dàng như vậy là niềm hạnh phúc đấy nhé. Còn nếu cậu yếu lòng, mọi thứ sẽ chấm hết. Hiểu chưa? Không được quên đâu đấy.”

Dứt lời, cô nhóc đẩy Yuuta qua tấm rèm.

Ra đến ngoài, Yuuta lập tức thở đều đặn trở lại. Cậu bé quay lại nhìn phía sau, song Cửa hiệu tai ương đã không cánh mà bay. Nhưng lạ ghê, cậu thấy nhẹ nhõm hơn là khó hiểu. Cậu tự nhủ, nhất định mình sẽ không đến đây, không gặp con nhóc đó thêm một lần nào nữa.

Thầm cảm ơn trời Phật, Yuuta vừa gãi gãi đầu, vừa hối hả bước về nhà.

Ngày hôm sau, cả lớp Yuuta phải làm một bài kiểm tra toán đột xuất. Trong khi mọi người kêu gào thảm thiết, chỉ có mình Yuuta là mắt sáng rực lên.

Hay lắm. Cơ hội tuyệt vời để thử nghiệm năng lực của Bánh giầy rán lươn lẹo đây rồi. Nhờ mày cả đấy, Bánh giầy rán lươn lẹo ạ!

Cuối cùng Yuuta cũng cầm bài kiểm tra trên tay. Vẫn như mọi khi, trong đó toàn những thứ cậu chẳng hiểu mô tê gì. Nếu là bình thường, Yuuta đã vò đầu bứt tai, điền bừa mấy số vào đó cho xong.

Thế nhưng, lần này thì khác.

Thật hay đùa vậy!

Yuuta dụi dụi mắt. Đúng lúc cậu bé đang định điền bừa vào bài thì đáp án lờ mờ hiện ra.

Yuuta luống cuống đưa bút viết chần lên đáp án ấy.

Cậu nhóc chuyển sang câu tiếp theo, lần này số cũng đã hiện sẵn ở phần đáp án. Cậu quyết định sẽ thử viết số khác với đáp án xem sao. Ngay lập tức, một dấu X màu xanh lam hiện lên. Tức là câu trả lời này sai đây mà. Yuuta vội vàng viết số có sẵn vào, dấu X liền biến mất tức thì.

Vậy là Yuuta đã hiểu.

Hóa ra đây chính là sức mạnh của Bánh giầy rán lươn lẹo! Cậu chỉ cần nhìn bài kiểm tra là biết đáp án từ đầu chí cuối! Hay quá! Tuyệt cú mèo luôn!

Kể từ hôm đó, Yuuta bỏ bê hoàn toàn việc học. Cậu nhóc chẳng cần nghe giảng, cũng chẳng cần đọc sách giáo khoa, ấy vậy mà đến lúc kiểm tra vẫn đạt điểm tuyệt đối.

Bố mẹ Yuuta vui mừng khôn tả, không còn mắng nhiếc cậu nữa. Cũng nhờ thế mà Yuuta tha hồ đọc truyện tranh và chơi trò chơi điện tử đến chán thì thôi.

Bạn bè cùng lớp bắt đầu ghen tị với Yuuta. Đối với Yuuta, cảm giác được mọi người đố kỵ vô cùng mới mẻ. Trước giờ cậu chỉ bị người ta ghét bỏ, dè chừng vì thói du côn, chuyên bắt nạt bạn bè thôi chứ chưa bao giờ được ghen tị thế này.

Bạn bè cậu, đứa nào đứa nấy đều chăm chỉ ôn luyện chữ Hán rồi miệt mài cắp sách tới lớp học thêm. Chậc, thật đáng thương làm sao. Ha ha ha!

Lòng dạ Yuuta hả hê vô cùng.

Nhưng rồi đến một hôm, thầy chủ nhiệm Sawaki tuyên bố trước lớp:

“Kết quả bài kiểm tra khoa học hôm trước của các em chán lắm. Chỉ có Mizuno làm đúng thôi. Được rồi, Mizuno, em lên bảng giải thích cho các bạn nghe thời tiết sẽ thay đổi thế nào dựa vào tấm ảnh đám mây dán sẵn ở đây xem nào.”

“Hả?”

Yuuta giật nẩy mình. Giải thích cho cả lớp á? Thầy đang đùa đấy à. Cậu làm thế nào được. Yuuta chỉ biết đáp án của bài kiểm tra, chứ nào có hiểu tí gì nội dung giờ học. Mây? Thời tiết thay đổi? Cậu biết thế quái nào được.

“Em làm gì vậy, Mizuno? Không mau lên bảng đi.” Bị thầy giục, Yuuta đành lê từng bước nặng nề đến trước tấm bảng. Tay cầm viên phấn nhưng cậu nhóc không thể viết được gì.

“Sao thế Mizuno?”

“... À, em... em không biết làm ạ.”

“Sao lại không biết? Bài kiểm tra em làm đúng hết đấy thôi.”

“Nhưng... thật ra... em không hiểu gì cả.”

Yuuta cũng không thể thú nhận cậu biết đáp án là nhờ Bánh giầy rán lươn lẹo. Thành ra cậu nhóc chỉ biết làm thinh, cúi gằm mặt xuống.

Thầy giáo bắt đầu tỏ vẻ khó chịu.

“Thế em thử nói cho các bạn nghe xem điểm nào quan trọng nhất vậy. Nhớ được cái đó thì coi như giải được bài rồi.”

"... Dạ, em không biết.”

"... Mizuno, tôi không đùa với em nữa đâu. Em không muốn chia sẻ bí kíp với các bạn à? Suy nghĩ nhỏ nhen như vậy em không thấy xấu hổ sao?”

Đến đó, Yuuta không chịu được nữa bèn gào to đáp trả.

“Em đã nói là không biết mà! Em thật sự không biết!”

Cả lớp im phăng phắc. Toàn thân Yuuta toát mồ hôi lạnh. Tim cậu nhóc đập mạnh như sắp nhảy khỏi lồng ngực.

Cuối cùng, thầy giáo cất giọng lạnh lùng như băng.

“Thôi được rồi, về chỗ đi.”

Yuuta thất thểu trở về chỗ, không dám nhìn ai. Nỗi ê chề khiến hai tai cậu nhóc nóng ran.

Lần đầu tiên cậu cảm thấy hối hận vì đã ăn Bánh giầy rán lươn lẹo.

“... Biết thế ăn Hoa quả đóng hộp linh tính còn hơn. Món đồ hộp ấy sẽ cho mình biết chỗ nào cần học, chỗ nào quan trọng. Và mình cũng sẽ chẳng gặp cảnh nhục nhã thế này.”

Đúng lúc cậu nhóc đang lầm bầm như vậy, xung quanh bỗng trở nên tối sầm và tĩnh mịch. Tất cả chìm vào màn đêm đặc sệt.

Quái lạ. Vừa rồi mình vẫn đang ngồi trong lớp học cơ mà. Thầy giáo và các bạn đi đâu cả rồi?

Á!

Đột nhiên bụng Yuuta cuộn lên đau thắt như thể vừa bị vô số móng vuốt bằng thép xâu xé. Cậu có cảm giác khắp người mình giờ chi chít những lỗ thủng, rồi từ đấy thứ gì đó ồ ạt trào ra. Yuuta không thấy đau nhưng vô cùng sợ hãi. Hai chân bủn rủn, cậu khuỵu gối xuống.

Dưới chân cậu, một đống màu đen nhớp nháp đang ứ lại. Thứ ấy ngoe nguẩy luồn lách, chảy dồn về phía trước. Không biết từ lúc nào, cô nhóc của Cửa hiệu tai ương đã đứng ở đó.

Mặt cô bé đang vô cùng tức tối. Ánh mắt hình viên đạn, đôi môi nhếch lên tỏ vẻ khó chịu.

Yuuta còn đang co rúm người lại vì sợ thì cô nhóc lạnh lùng lên tiếng: “Mày làm hỏng hết rồi.”

“Chẳng phải tao đã bảo mày mà yếu lòng thì mọi chuyện sẽ chấm hết sao? Giờ thì mày đã đánh mất năng lực của Bánh giầy rán lươn lẹo rồi đấy. Mày cứ yên phận mà nhận điểm cao có phải tốt hơn không? Đã thế mày lại còn dám nói bánh của Beniko tốt hơn của tao à? Mày làm tao điên tiết lắm rồi đấy nhé.”

Nói đoạn, cô khom người xuống, tóm lấy thứ màu đen vừa chảy tới, bóc nó khỏi sàn nhà. Loáng cái, thứ màu đen ấy cuộn tròn lại như quả bóng chày trên tay cô nhóc.

Yuuta chợt hiểu ra. Cái thứ màu đen kia chính là sức mạnh của Bánh giầy rán lươn lẹo. Và con nhóc đến đây để thu lại nó.

Nhưng Yuuta muốn có lại sức mạnh ấy, cậu bèn khóc toáng lên, định bụng sẽ chạy lại bám chặt vào con bé. Thế nhưng chân cậu không sao củ động được, muốn mà chẳng thể lại gần.

Yuuta gào thét thảm thiết.

“Đợi đã, đừng đi vội! Không có thứ đó tôi biết phải làm sao?”

“Hả? Mày gieo nhân nào thì gặp quả nấy thôi. Mà tóm lại chuyện của mày, tao cũng chẳng quan tâm.”

“Nhưng... Hoa quả đóng hộp linh tính là của tôi mà? Mau trả đây!”

Nếu đòi lại được món đồ hộp kia, biết đâu tình hình sẽ sáng sủa hơn?

Nhìn dáng vẻ quyết tâm của Yuuta, cô nhóc chỉ cười dữ tợn đáp lại.

“Chính mày đã vứt nó đi mà. Chấp nhận đi, mọi chuyện kết thúc rồi. Đừng bao giờ bảo Yodomi của Cửa hiệu tai ương này đưa cho mày thứ gì của Thiên đường tiền xu, nhớ đấy, đừng bao giờ!”

Nói xong, cô quay lưng về phía Yuuta, loáng một cái đã biến mất dạng. Khi Yuuta hoàn hồn thì cậu nhóc đã trở về lớp học.

“Hu hu hu!”

Yuuta mếu máo khóc, dáo dác ngó quanh. Mọi người trong lớp nhìn cậu bằng ánh mắt kinh hãi. Đến thầy giáo cũng tỏ vẻ bàng hoàng.

Tự thấy nhất định phải nói gì đó, Yuuta quyết tâm lên tiếng.

“Không... không phải lỗi của em! Không phải em, tại con bé đó! Con bé đó... đã bắt em ăn Bánh giầy rán lươn lẹo! Không phải tại em!”

Lời Yuuta nói văng vẳng trong lớp học nghe đến là vô vọng.

Mizuno Yuuta. Mười một tuổi. Cậu bé có đồng năm trăm yên năm Chiêu Hòa thứ năm mươi chín. Cậu bé đã mua Hoa quả đóng hộp linh tính nhưng lại chọn Bánh giầy rán lươn lẹo của Cửa hiệu tai ương.

Người dịch: Quỳnh Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.