Giá mình có người giúp việc và người đó sẽ nghe mọi điều mình bảo thì tốt nhỉ.
Trên đường đi học về, Mami đã thầm nghĩ bụng như vậy đấy.
Mami năm nay bảy tuổi. Cô bé vừa mới vào lớp một thành ra khá bận bịu, nào là kết bạn, rồi còn phải làm bài tập nữa chứ.
Vậy mà mẹ nào có chịu để cho cô bé yên. Mẹ suốt ngày cằn nhằn: “Dọn phòng đi con”, rồi thì “Con phải chơi với em đi chứ”. Cô đã nói là mình bận rồi cơ mà. Phiền quá đi mất thôi. Giá mà cô có người giúp việc nhỉ. Cô sẽ sai người đó làm hết mấy việc phiền toái. Thể nào hôm nay về nhà cô cũng sẽ lại bị sai đủ thứ cho xem. Ôi, thật không muốn về tí nào.
Mami chu mỏ lên phụng phịu, cổ gắng đi thật chậm. Cô lầm lũi cất bước, trong lòng nặng trĩu.
Chắc vì thế mà chẳng biết tự lúc nào, cô đã không còn đi trên con đường quen thuộc về nhà nữa, mà lạc chân vào con hẻm lờ mờ tối.
“Thôi tiêu rồi!”
Hôm nay cô giáo vừa mới nhắc tuyệt đối không được rẽ ngang rẽ dọc xong.
Mami định bụng tìm đường đi ra, nhưng cô lại trông thấy một tiệm bánh kẹo nhỏ tận cuối con hẻm. Cửa tiệm trông có vẻ đã cũ, tấm biển hiệu ghi toàn chữ Hán mà cô không biết, nhưng bên ngoài bày bán vô số những loại bánh kẹo.
Tiệm bánh kẹo ấy đang ra sức mời gọi Mami tới. Rõ ràng cửa tiệm ấy đang nói với cô: “Nhanh đến đây đi nào.” Mami mới nhìn từ xa mà đã thấy đám bánh kẹo cái nào cái nấy đều lấp lánh, lấp lánh.
Chẳng mấy chốc Mami đầu hàng trước sức hút ấy, cô bé đi đến phía trước tiệm kẹo. Chà chà, bánh kẹo ở đây nhìn tuyệt quá. Rặt những loại bánh kẹo cô chưa thấy bao giờ. Mami háo hức đến nỗi thở không nổi.
Mình muốn cái kia. Cả cái này nữa. Nhưng... sao lại thế này nhỉ. Cô bé không tài nào quyết dịnh dược. Trông cái nào cũng hấp dẫn, đến nỗi Mami chỉ muốn có cả cửa hàng. Vậy mà khi Mami định vươn tay ra lấy thi lại cảm thấy “Không phải cái này”.
Cô đang nghĩ ngợi đăm chiêu, bỗng một cái bóng to lớn lừ lừ tiến ra từ trong góc tiệm. Hóa ra đó là một người phụ nữ đồ sộ vận kimono. Người này có mái tóc bạc trắng, trên đầu cài vô số chiếc trâm có gắn hạt thủy tinh. Đôi môi đỏ chót đang nở một nụ cười vô cùng tươi tắn.
“Xin chào vị khách may mắn của ngày hôm nay.”
Mami giật mình trước lời chào ngọt ngào của bà chủ tiệm.
Khách sao. Đúng rồi. Mình đúng là khách hàng mà. Và mình có thể mua bánh kẹo ở đây.
Mami đột nhiên thông suốt, cô bé lập tức cúi đầu chào bà chủ tiệm.
Người phụ nữ tiếp tục bắt chuyện với cô.
“Tiệm Thiên đường tiền xu của ta đây luôn tự hào vì các mặt hàng vô cùng phong phú. Tiệm ta cũng nhiều loại bánh kẹo mới lắm đấy. Quý khách cứ từ từ xem nhé. Còn không, nếu quý khách cần, ta có thể tìm giúp. Không biết quý khách đây mong muốn điều gì nhỉ?”
Giọng nói bà chủ tiệm dịu dàng hết mực, lay động tới tận tâm can Mami.
Mami ngây người ra. Thứ mình muốn sao? Điều mình thật sự mong muốn là...
“Cháu... cháu muốn có người giúp việc.”
“À, ta hiểu rồi.”
Bà chủ tiệm nhìn Mami chăm chú.
“Phương châm của Thiên đường tiền xu là biến mong muốn của khách hàng thành hiện thực. Chỉ có điều, giờ mà đã tạo thói quen lười biếng cho quý khách nhỏ tuổi đây e không được hay cho lắm. Xem nào... xem nào... à, ta có thứ này.”
Bà chủ tiệm lấy một món bánh kẹo từ trên giá xuống, chìa ra trước mặt Mami. Mami suýt chút nữa ngừng thở.
Trên lòng bàn tay người phụ nữ là một quả trứng to. Quả trứng được bọc trong lớp giấy bạc với họa tiết kẻ sọc xanh đen, sáng lấp lánh.
Mami như hiểu ra mọi chuyện. Quả trứng này đã chờ mình từ rất lâu rồi. Chắc chắn nó là của mình, không thể nhầm được.
Thấy Mami xúc động không thốt nên lời, bà chủ tiệm cất tiêng.
“Đây là Socola trứng yêu tinh. Còn kèm theo cả búp bê nhân vật gia tinh nữa. Quý khách thấy sao? Giá năm mươi yên thôi?”
“Cháu... cháu mua!”
Mặc dù cô giáo đã dặn nhất định không được mua quà ăn vặt. Nhưng em xin lỗi cô, em chỉ mua lần này thôi ạ. Socola trứng yêu tinh này là của em mà.
Em phải mua nó bằng được.
Mami vừa tự bào chữa cho hành động của mình, vừa rút đồng năm mươi yên từ trong ví ra. Bà chủ tiệm mỉm cười.
“Vâng. Đúng là đồng xu của ngày hôm nay rồi, đồng năm mươi yên năm Bình Thành thứ mười hai. Vậy, mời quý khách nhận đồ.”
Mami run rẩy nhận lấy Socola trứng yêu tinh. Cuối cùng quả trứng đã thuộc về mình! Mình đã có được thứ mình muốn! Ôi, tuyệt làm sao!
Trong khi Mami đang ngây ngất sung sướng, bà chủ tiệm thầm thì vào tai cô.
“Con yêu tinh này bị cái tính quanh co, nói vậy chứ tuy không trung thực cho lắm nhưng nó khá được việc. Quý khách chớ bực mình vì những điều nhỏ nhặt, nếu có thể sử dụng nó thành thạo, nguyện vọng của quý khách sẽ trở thành hiện thực đó. Nhưng nhớ phải thưởng cho nó trước nhé. Đừng có keo kiệt đấy.”
Thưởng ấy ạ?
Mami đang mơ màng lúc này mới giật mình ngẩng đầu lên. Linh tính mách bảo điều cô vừa nghe vô cùng quan trọng. Lẽ ra cô phải thật chú ý mới phải.
Nhưng bà chủ tiệm đã không còn ở đó. Cả của L tiệm lẫn đám bánh kẹo tuyệt vời kia cũng biến mất tăm. Tựa hồ mọi thứ chỉ như một giấc mơ hay ảo ảnh thoáng qua vậy.
Vậy nhưng, Socola trứng yêu tinh vẫn đang nằm gọn trong lòng bàn tay Mami.
Mami hí hửng nâng niu quả trứng socola và chạy nhanh về nhà.
Cô bé vừa bước vào nhà, mẹ liền cất tiếng gọi. Xem ra mẹ đang bận dỗ dành cậu em trai Hiroki của cô.
“Con về rồi đấy à. Nếu có bài tập thì làm cho xong rồi hẵng ăn lót dạ nhé. À, hôm nay là ngày dọn dẹp đồ linh tinh trong tủ quần áo dấy. Với lại...”
Miệng mẹ bắn tía lia như súng liên thanh. Mẹ sai cô hết thứ này đến thứ khác, chẳng khác nào những viên đạn bắn ra tới tấp. Nhưng Mami chỉ nói mỗi câu “Tí nữa con làm!” rồi chạy biến lên phòng riêng. Cô không muốn bị ai làm phiền, ít nhất là vào lúc này.
Cô quẳng ba lô sang một bên, thận trọng lấy Socola trứng yêu tinh đặt lên bàn. Càng ngắm nghía, có bé càng phải thốt lên đầy cảm thán thứ này mới kỳ diệu làm sao. Lớp giấy bạc màu xanh lục và đen lấp lánh như vảy rồng, tỏa ra sức hút không sao cưỡng nổi.
Mami cầm quả socola trứng lên. Cô cảm giác nó nặng hơn lúc trước. Rồi đến khi cô lắc nhẹ, quả trứng còn kêu lục đục. Hình như bên trong có thứ gì đó thì phải.
Mami hồi hộp bóc trứng. Cô cố gắng cẩn thận để không làm rách lớp giấy bạc mỏng manh. Chả là lớp giấy đẹp quá, cô muốn giữ lại thật lâu.
Cuối cùng, Mami cũng bóc được hết lớp giấy bạc ra. Bên trong là một quả trứng socola trông đến là ngon. Cô thử nhấm nháp mấy mảnh vụn sót lại trên giấy.
Socola ngon tuyệt hảo luôn. Mami chưa từng nếm thứ socola nào có vị ngọt mà lại hơi tê tê nơi đầu lưỡi như thế này. Chắc chắn ăn đứt loại socola xịn mà ông nội vẫn gửi cho cô.
Một miếng, rồi hai miếng.
Đột nhiên quả trứng xuất hiện một cái lỗ. Thì ra quả trứng rỗng bên trong. Cô nhòm vào lỗ thì thấy một viên con nhộng bằng nhựa màu xanh lục.
Mami vội vàng lấy viên con nhộng, mở thử ra. Bên trong có một mảnh giấy gấp nhỏ cùng với một con búp bê đồ chơi bé tí xíu.
Mami nhón tay nhấc búp bê đó lên, quan sát kỹ càng.
Đó là một con búp bê trai với làn da màu xanh lá, kích cỡ chỉ bằng ngón tay cái của bố Mami. Cậu bé vận áo vét và quần soóc màu đen, chiếc mũ đỏ đội phía trên mái tóc đen bù xù to bằng cả người cậu.
Nói cậu không dễ thương thì cũng không phải, nhưng ở cậu có nét gì đó hơi xấu tính. Đặc biệt là chiếc cằm và đôi tai nhọn hoắt, cùng đôi mắt xếch ánh vàng cực kỳ khó chịu.
Duy một điều cậu được chế tạo rất tinh vi, chừng như có thể cử động và nói năng hệt người thật vậy. Hoặc có thể do cậu có dáng đứng khoanh tay, hếch mặt lên trời nên khiến người ta liên tưởng thế.
“Nhưng... mình phải làm gì với thứ này đây?”
Nếu nó chỉ là vật trang trí thì sẽ chẳng giúp gì cho Mami cả. À phải rồi, có một mảnh giấy đi kèm búp bê nữa mà. Chắc phải có chỉ dẫn ghi trong đó.
Mami đặt búp bê lên bàn rồi mở mảnh giấy ra. Mấy dòng chữ bé tí xíu trong đó có nội dung như sau:
Socola trứng yêu tinh này dành cho người luôn tối tăm mặt mũi vì công việc. Hãy để Gia nhân yêu tinh giúp bạn lo liệu hết những công việc phức tạp và phiền hà ấy! Nhưng xin nhắc nhở, chứ yêu tinh này rất ương bướng. Nếu bạn không chịu nhờ chú ta thật thành tâm, yêu tinh sẽ làm theo cách thức rất vòng vèo! Ngoài ra, bạn đừng quên thưởng cho chú ta. Với những việc mất công mất sức, bạn nhớ phải thưởng thật xứng đáng vào nhé. Phần thưồng có thể là bất cứ thứ gì, nhưng tuyệt đối không được bủn xỉn. Đặc Liệt, nếu bạn thưởng trước, mấy việc bạn muốn nhờ vả sẽ đạt hiệu quả hơn đấy!
Mami trầm trồ thốt lên.
“Hóa ra chuyện thưởng mà bà chủ tiệm nói chính là như vậy à. Chắc kiểu tiền công ấy nhỉ?”
Mami luôn nghĩ đã là chủ thì có thể sai gia nhân tùy thích. Thành ra cô không hiểu tại sao lại phải thưởng cho con yêu tinh này. Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Mình cứ thử xem sao đã vậy.
Mami mở ngăn kéo bàn, tìm xem có thứ gì tặng cho búp bê yêu tinh không.
Xem nào. Nhìn cậu ta thế kia, chắc mình chỉ nên tặng cái gì nho nhỏ thôi nhỉ? Bộ tẩy vườn thú hôm trước bố mua cho mình được đấy chứ?
Thật ra Mami cũng rất thích những cục tẩy hình con vật bé xíu và đáng yêu như sư tử, voi, chim cánh cụt ấy.
Không được, không được, cái này không được. Món này mình dùng còn thấy tiếc nữa là.
“Thôi kệ. Cho thứ này đi.”
Mami với lấy gói kẹo gôm tận trong hộc bàn. Cô đã lén giấu kẹo vào đó đề phòng đêm đến thèm ăn đồ ngọt.
Cô nhón tay lấy một viên kẹo gôm vị nho, đặt trước mặt yêu tinh. Tiện thể, cô cũng ăn luôn một cái. Rồi cô giật mình nhớ ra, mình nên nhờ yêu tinh việc gì bây giờ nhỉ?
Đúng lúc đó, giọng mẹ vang lên.
“Mami, xuống trông Hiroki để mẹ đi mua đồ nào.”
Lại nữa à, Mami chán nản.
Hiroki em cô mới hai tuổi, thường xuyên khóc nhè, một đứa mít ướt chính hiệu, đã thế lại còn hay dỗi. Người ta chỉ một thôi đã đủ khổ, đây em cô còn được cả hai. Mà mẹ cũng thật là. Đi mua đồ sao không dắt Hiroki đi cùng luôn chứ.
Nhưng cô mà từ chối, kiểu gì mẹ chẳng lại nổi xung lên, đâm Mami đành trả lời “Con biết rồi. Con xuống ngay đây ạ.”
Bỗng cô nhớ ra.
Không thử năng lực của Socola trứng yêu tinh vào dịp này thì còn dịp nào nữa. Mình phải nhờ búp bê yêu tinh trông Hiroki mới được.
Mami quay lưng lại, bắt chuyện với búp bê yêu tinh.
“Tao sẽ cho mày kẹo gôm nên hãy làm hộ tao một việc nhé. Mày hãy thay tao trông Hiroki cho đến khi mẹ về, được không? Nhờ mày đấy.”
Sau đó, Mami được chứng kiến một chuyện vô cùng kỳ lạ. Đôi mắt của yêu tinh chớp chớp liên hồi. Như thể yêu tinh đang trả lời “Hiểu rồi” vậy.
Mami nhìn búp bê chằm chằm. Cô nghĩ búp bê sẽ cử động lần nữa, nhưng đúng lúc ấy mẹ cô lại cất tiếng gọi.
“Mami! Con định để mẹ đợi đến bao giờ đây hả?”
“Con xuống đây! Giời ạ!”
Mami miễn cưỡng rời khỏi phòng, giằng Hiroki ra khỏi người mẹ.
“Oa oa!”
Hiroki vùng vằng, quẫy đạp kịch liệt. Hai tay cậu bé vung vẩy đập trúng cằm Mami, khiến cô suýt nữa thì nổi điên. Ghét quá đi mất. Đau lắm đấy nhé!
“Xin lỗi con. Hai chị em ở nhà chơi ngoan, mẹ đi một lát rồi về ngay. Thế nhé, nhờ Mami cả đấy!”
Nói xong, mẹ vội lao đi như cơn gió.
Mẹ vừa rời khỏi, Mami lập tức đặt Hiroki xuống sàn. Hiroki còn chưa hết hụt hẫng vì mẹ đi mất, cậu bé lăn ra sàn rồi gào khóc ầm ĩ.
“Nhóc ở đó đợi chị tí nhé.”
“Oa! Oa!”
Mami để kệ Hiroki đang gào thét lại đó, chạy biến lên phòng mình trên tầng hai. Thế rồi, cô bé tròn mắt kinh ngạc. Búp bê yêu tinh đã biến mất. Viên kẹo gôm trước mặt búp bê cũng vậy.
Cô cuống cuồng tìm dưới bàn và trong khe hở giũa những quyển sách nhưng chẳng thấy đâu.
Ai đã lấy búp bê của mình rồi? Không, không thể thế được. Vừa nãy, mẹ đi thẳng ra ngoài hiên chứ có lên tầng hai đâu. Hiroki lại càng không thể.
Hay là quạ bay từ cửa sổ vào, cắp búp bê đi mất rồi? Nhưng thế cũng không phải. Nghĩ vậy song để cho chắc chắn, cô bé vẫn lao ra kiểm tra cửa sổ, đúng như Mami doán, cửa vẫn được khóa cẩn thận.
Hay chẳng lẽ con búp bê đó tự di chuyển đến chỗ khác? Quả nhiên búp bê yêu tinh là sinh vật sống?
Mami cảm thấy có chút gì đó ma quái đáng sợ. Đúng lúc ấy, cô cũng nhận ra không còn nghe thấy tiếng Hiroki khóc nữa. Mới nãy tiếng khóc réo rắt ấy còn khiến cô đinh tai nhức óc, vậy mà giờ không gian đã lặng như tờ.
Cô rón rén rời phòng, đi tới đầu cầu thang ngó xuống dưới nhà.
Yên tĩnh thật đấy. Lẽ nào thằng nhóc Hiroki đã đuổi theo mẹ?
Mặt cô bắt đầu tái nhợt thì bỗng có âm thanh vang lên. Hiroki đang cười.
May quá. Thằng bé vẫn ở nhà.
Mami thở phào nhẹ nhõm, nghiêng đầu nghe ngóng. Nghe điệu cười giòn tan thế này, hẳn là thằng bé đang vui vẻ lắm đây. Nhưng mà, một đứa lúc nào cũng thèm người như Hiroki làm sao có thể vui vẻ khi bị bắt ở một mình được chứ.
Mami giật mình vỡ lẽ. Ai đó đang trông Hiroki. Nhất định là chú búp bê nhỏ màu xanh lục kia đang dỗ dành thằng bé rồi.
Mami định bụng xuống xem tình hình thế nào nhưng cô bé lại có dự cảm mình mà xuất hiện thì mọi chuyên sẽ hỏng hết. Thành ra cô bé đành ở yên trên tầng hai.
“Miễn sao Hiroki ngoan ngoãn là được.”
Có thế cô mới có thể tùy ý làm những việc mình thích. Mami quay lại phòng, hí hoáy tô tranh màu. Ôi, được thong thả tô màu trong yên tĩnh thế này mới tuyệt vời làm sao!
Vừa nghĩ vậy, bỗng nhiên cô nghe thấy tiếng ai đó hét lên. Mẹ đã về rồi sao?
Mami bật dậy khỏi ghế, chạy xuống tầng một. Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, toàn thân cô đông cứng.
Mẹ cô đang đứng ở đầu bên kia phòng khách, nhìn về phía Hiroki, mặt xanh lét. Hiroki đang tựa người vào một chú chó to lớn ngủ ngon lành.
Hóa ra là con Piko nhà hàng xóm. Con Piko này vốn không thân thiện với người cho lắm, thế mà tại sao lại nằm bên cạnh Hiroki nhỉ. Có lẽ nào là Piko trông Hiroki từ nãy đến giờ?
Mẹ cô lấy hết can đảm, kêu “Xùy! Xùy!” đuổi Piko đi, nhưng con chó cứ vờ như không hay biết gì. Ấy vậy mà, vừa nhìn thấy mặt Mami, Piko thở phì ra một tiếng rồi bước ra ngoài qua cửa kính ban công đang mở.
Thấy con chó đã đi mất, mẹ mới nhào tới bế bổng Hiroki lên, kiểm tra xem thằng bé có bị thương ở đầu không. Mami cũng định đến gần, nhưng rồi cô sững người.
Trong tích tắc, cô có cảm giác vừa thoáng thấy một khuôn mặt màu xanh lục nấp sau ghế xô pha đang nở nụ cười khinh khỉnh. Nhưng chỉ chớp mắt một cái, khuôn mặt ấy đã vụt biến mất.
Mami toan chạy tới xem thử nhưng đúng lúc đó, mẹ đã quay phắt lại nhìn cô với vẻ mặt vô cùng giận dữ.
“Chuyện gì thế này? Con không trông em à?”
“A... con...”
Mami nhất thời không nghĩ ra lý do gì để biện minh cho mình.
Tất nhiên, sau đó mẹ đã nổi trận lôi đình.
Sau một hồi mệt mỏi rã rời, cô cuối cùng cũng được về phòng. Lúc này búp bê yêu tinh đã yên vị trên bàn như lúc đầu. Chỉ có điều trông mặt nó có nét gì đó rất thỏa mãn, hả hê.
Mami nhìn con yêu tinh chằm chằm. Đúng là nó đã trông Hiroki cho tới lúc mẹ về như cô nhờ, nhưng cô lại bị mẹ mắng tơi tả thế này thì còn ý nghĩa gì chứ. Rốt cuộc là sao nhỉ?
Nhớ đừng có bủn xỉn! Cô chợt nhớ đến lời bà chủ tiệm bánh kẹo.
Mình có keo kiệt đâu. Mình đã cho nó kẹo gôm rồi cơ mà.
Bất giác, Mami toan lên tiếng phân bua nhưng chợt nhớ ra, ban đầu cô đã định cho yêu tinh cục tẩy, nhưng cuối cùng lại đổi thành kẹo gôm. Hay tại cô nghĩ chắc chỉ cần cho nó kẹo gôm là đủ nhỉ? Có khi nào thế là keo kiệt không?
“Chuyện bung bét lần này... là do lỗi của mình sao?”
Con yêu tinh này đã lanh lợi đọc được tâm tư của Mami nên mới thực hiện mong ước của cô theo cách tinh quái như vậy. Đã thế, lần tới cô nhất định sẽ cho nó cục tẩy mà không toan tính gì hết, chắc mọi chuyện sẽ suôn sẻ cả thôi.
Mami quyết định sẽ dùng búp bê yêu tinh lâu lâu nữa. Vì có vẻ cô đã nắm được bí kíp rồi.
Cứ thế, hai tuần trôi qua.
Mami cảm thấy cực kỳ chán nản. Bởi búp bê yêu tinh rất, rất phiền phức.
Cô thử nghiệm nhiều lần nên đã nắm được đại khái cách sử dụng. Dường như con yêu tinh này chỉ muốn thứ Mami trân quý, bất kể món đồ ấy đắt hay rẻ. Chẳng hạn như chiếc bánh pudding giá một trăm yên mà cô thích sẽ hiệu quả hơn chiếc khăn tay mẹ tặng.
Nhưng Mami lại không hề muốn cho đi đồ vật mình yêu thích. Lần nào nhờ yêu tinh, cô cũng mang tâm trạng “Ôi, tiếc quá. Phí thật đấy”.
Đã vậy còn tuyệt đối không được có suy nghĩ “Cho nó cái này thì phí quá, để xem có gì khác không vậy”. Vì sau đó kiểu gì yêu tinh cũng sẽ tìm cách chơi xấu khiến Mami phát khóc.
Như lần cô cho nó cái dây đeo hình gấu bạn tặng thay vì con búp bê đất sét tự làm ấy, kết quả vô cùng tệ hại luôn. Mami đã ước “Giá mà Chủ nhật tuần này bố lái xe đưa mình đi chơi thì thích nhỉ.” Quả nhiên Chủ nhật đó bố cô đã lái xe đưa cả nhà đi chơi nhưng...
Sau đó, tự nhiên bố nhầm đường, lái xe vào đường cao tốc tắc nghẽn nhất. Khúc kẹt xe kéo dài tận bốn tiếng đồng hồ, thành ra Mami phải nhịn đi vệ sinh suốt dọc đường, thiếu chút nữa là tè dầm ra xe.
Từ đó trở đi chuyện tồi tệ như thế cũng ít nhưng cô không tài nào tưởng tượng nổi những việc yêu tinh có thể làm. Cô thực sự bị ám ảnh bởi suy nghĩ ấy. Cô biết, chỉ cần mình hào phóng là mọi chuyện sẽ êm đẹp, ấy vậy mà Mami luôn thấp thỏm không biết nó sẽ gây ra chuyện gì. Chẳng thà tự mình thu xếp mọi thứ còn thoải mái hơn.
Thế nên dạo gần đây thi thoảng lắm Mami mới nhờ yêu tinh giúp đỡ. Chẳng những thế, cô còn không muốn nhìn thấy mặt con yêu tinh đó nữa kìa.
Hay là mình vứt quách nó đi nhỉ. Nhưng nếu làm vậy, lỡ nó quay lại trả thù thì sao? Nghĩ thôi đã thấy rợn cả người.
“Phải làm sao bây giờ?”
Hôm ấy, Mami còn dang trăn trở không biết xoay xở thế nào thì mẹ cô bất ngờ bước vào phòng. Mami liền nhanh tay nhét búp bê yêu tinh vào túi áo.
“Có... có việc gì thế ạ?”
“Con đi đưa đồ giúp mẹ được không? Con mang món hầm này sang mời bà nhà bên, tiện thể xem tình hình bà thế nào nhé.”
“...Vâng ạ.”
Mami gật đầu, đón lấy chiếc bát đựng món hầm từ tay mẹ.
Chả là bà cụ hàng xóm nhà cô sống vò võ một mình. Chắc vì thế mà bà luôn cưng chiều Mami và Hiroki hết mực.
Mami cũng rất quý bà. Bà luôn gọn gàng chỉn chu, cột tóc kiểu cách, ăn vận quý phái mặc dù cả ngày bà chỉ làm lụng luôn chân luôn tay ở trong nhà. Trông bà cũng dẻo dai hơn tuổi thật rất nhiều.
“Thế nhưng...”
Mami cắn chặt môi.
Nửa năm trước, bà bị gãy chân. Bà phải nằm viện rất lâu, đến khi về nhà, sức khỏe của bà yếu đi trông thấy. Rồi cũng từ đó bà biến thành một người khác hẳn. Xương bị gãy thành ra mọi thứ đều bất tiện hơn xưa, chuyện đi lại cũng khó khăn. Nhà cửa vườn tược không ai chăm sóc, đến bà cũng trở nên luộm thuộm.
Nhìn bà ủ rũ, thiếu sức sống như vậy Mami buồn lắm. Vậy mà Mami chẳng thể làm được gì cho bà, điều ấy càng khiến cô bé đau lòng gấp bội. Cô chỉ có thể làm mấy việc vặt thế này thôi.
“Cháu chào bà! Bà ơi, bà có nhà không ạ?”
Mami gọi, ngay lập tức tiếng bà vọng lại từ bên trong.
“Mami đấy à? Cửa mở đấy, cháu vào đi.”
Giọng bà có vẻ yếu ớt. Mami mở cửa bước vào.
Trong nhà đồ đạc lộn xộn, rác rưởi vương vãi khắp nơi. Có mùi gì đó chua chua, ẩm mốc lẩn khuất đâu đây. Chẳng bù cho trước kia, lúc nào bà cũng dọn dẹp nhà cửa sạch bong, rồi còn bày biện bao nhiêu là hoa, hương thơm ngào ngạt khắp phòng. Giờ phải sống ở nơi như thế này, hẳn bà cũng thấy khổ sở lắm.
Mami thấy ngực minh thắt lại.
“Bà oi? Cháu mang ít đồ mẹ cháu nấu cho bà ạ.”
“Phiền cháu quá. Bà không dậy được nên ngủ thiếp đi một lúc. Cháu lên nhà đi.”
"... Vậy cháu xin phép.”
Mami đi sâu về phía căn phòng kiểu Nhật. Bà đang nằm trên tấm đệm toàn rác là rác, gương mặt hốc hác.
Bà nhìn Mami với vẻ ngượng ngùng sao đó.
“Xin lỗi cháu. Để cháu phải nhìn thấy bộ dạng xấu xí này rồi.”
“Bà... bà sao thế ạ?”
“Chân bà hơi đau, suốt từ hôm qua đến giờ bà không gượng dậy được. Nhưng mà không sao đâu, chắc mai bà sẽ lại đỡ thôi.”
“Cơm nước... thì sao ạ? Bà nhịn thế suốt ạ?”
“Không sao đâu. Đồ ăn bà để sẵn đây rồi. Bà không bị đói đâu.”
Đúng là quanh đệm đầy rẫy nào đồ hộp, bánh kẹo. Mami lại càng thấy thương bà.
“Mami vẫn khỏe dấy chứ? Đi học có vui không cháu?”
“Vâng. Rất vui ạ... Từ ngày mai là Tuần lễ vàng [*] đấy bà ạ, cả nhà cháu sẽ đi du lịch. Cháu cứ mong mãi thôi.”
[*] Kỳ nghỉ lễ dài 7 đến 10 ngày tại Nhật Bản, từ ngày 29/4 đến đầu tháng 5.
“Thế à. Thích quá nhỉ. Mà cháu mang gì sang cho bà đấy?”
“Dạ, món măng hầm ạ.”
“Ồ, nghe ngon quá nhỉ. Lâu lắm rồi bà không được ăn món nào hẳn hoi.”
Bà cười đến là hạnh phúc.
“Bà ăn luôn bà nhé?”
“Ừ, hay là thế nhỉ. À mà phiền Mami đặt đồ ăn lên bàn thờ Phật giúp bà trước đã được không?”
Ngay cạnh đó có một bàn thờ Phật nho nhỏ. Mami đặt bát thức ăn lên bàn thờ xong, bà cụ ngồi trên đệm liền chắp tay cúng.
“Bà lúc nào cũng thế nhỉ. Cái gì bà cũng phải cúng trước rồi mới ăn.”
“Ừ. Hương hồn những người bà yêu thương đều ở đó cả mà, họ luôn dõi theo bà đấy. Thành ra có gì bà cũng muốn chia cho họ trước.”
Mami đột nhiên nảy ra một ý tưởng.
Kỳ nghỉ lễ dài đến ngay sau hôm đó, cả nhà Mami đi du lịch đúng như dự định. Mặc dù chuyến du lịch rất vui nhưng cô bé thường xuyên lơ đễnh vì lo cho bà ở nhà.
Lúc này bà đang làm gì nhỉ?
Thế rồi, chuyến đi ba ngày cũng kết thúc, đến ngày thứ tư gia đình Mami trở về nhà.
Vừa về đến nơi, Mami đã hộc tốc chạy sang nhà bên.
“Ơ?”
Vườn tược được cắt tỉa, quét dọn gọn gàng. Bốn ngày trước, cây cối còn chen nhau mọc um tùm là thế. Bà đã dậy dọn dẹp được rồi sao? Hay là...
Mami hồi hộp cất tiếng gọi.
“Bà ơi! Bà có nhà không ạ? Cháu Mami đây!”
“À, Mami đấy hả. Vào đi, vào nhà đi cháu.” Giọng bà khỏe khoắn vọng lại.
Mami tức tốc chạy vào nhà.
Ô lạ chưa kìa, nhà cửa sạch sẽ sáng bóng quá. Đống đồ bừa bãi và thùng bìa đã được sắp xếp ngăn nắp, đâu đâu cũng gọn gàng tinh tươm.
Thế rồi bà chống gậy bước ra. Bà buộc tóc chỉn chu, vận bộ váy liền thân màu xanh dương và đeo đôi bông tai xinh xắn. Khuôn mặt bà rạng rỡ, tràn đầy hạnh phúc. Trong một thoáng, Mami như thấy bà của ngày xưa đã trở về.
“Mami về rồi đấy à. Cháu đi chơi vui chứ?”
“... Dạ vui lắm ạ. Nhưng mà, bà ơi! Có chuyện gì khế ạ? Nhà cửa sao lại thế này?”
Bà cụ cười khì khì.
“À, hình như nhà bà có Tọa phu đồng tử [*] đấy.”
[*] Zashiki-warashi: Thần bảo vệ nhà trong truyền thuyết Nhật Bản, mang hình hài một đứa trẻ 5 - 6 tuổi, khuôn mặt ửng đỏ và mái tóc bồng cắt ngắn.
“Tọa phu, đồng tử?”
“Vị thần may mắn đó. Người ta bảo ngài ấy mà tới nhà nào, nhà ấy sẽ may mắn lắm.”
Bà nở nụ cười mãn nguyện.
“Kỳ lạ lắm ấy. Toàn chuyện bất ngờ thôi cháu ạ. Đầu tiên, mấy tình nguyện viên của khu phố tới thăm hỏi rồi giới thiệu người giúp việc cho bà này. Họ còn chỉ cho bà, nếu chịu khó ra ủy ban đăng ký, nhà nước sẽ hỗ trợ nhiều thứ lắm. Họ giúp cả bà chuyện này đấy. Sau đó có mấy người giúp việc tới dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ. Lại có nhân viên thẩm mỹ bán thời gian làm tóc cho bà cơ.”
Bà bảo sau đó bà còn gặp rất nhiều chuyện may mắn khác nữa.
Đầu tiên, bà nhận được một kiện hàng lớn, bên trong toàn cháo và mơ muối đủ ăn tận ba tháng. Chả là trước khi gặp tai nạn, bà có tham gia một cuộc thi cho vui, ấy thế mà lại trúng ngay giải ba. Đang lúc bị bệnh chẳng nấu nướng được gì, cộng thêm bà lại thích hai món ấy nữa, thành ra bà cảm kích lắm.
Chưa hết, hôm đó bà xem tin tức thì thấy người ta thông báo chiếc máy giặt bà đang dùng là hàng bị lỗi, bà liên lạc với nhà sản xuất thì họ đổi luôn cho bà mẫu máy mới nhất. Cái máy giặt này hoàn toàn tự động, gắn kèm cả máy sấy khô, lại không làm nhăn quần áo. Thành ra bà chẳng cần phơi đồ ngoài trời nữa. Với một người đi lại khó khăn như bà, đây đúng là may mắn trời cho.
Rồi ngày nọ, một chú chó lớn từ đâu vô tình đi lạc vào sân nhà bà. Chủ chú chó ấy vội vàng đuổi theo bắt lại, còn biếu bà món bánh hảo hạng ăn kèm với trà thay cho lời xin lỗi. Đúng lúc thèm ăn đồ ngọt nên bà vừa vui mừng lại vô cùng ngạc nhiên vì sự trùng hợp ấy.
“Tóm lại là như kiểu bà ước sao được vậy cháu ạ. Hôm qua bà vừa thoáng nghĩ vườn tược nhà mình dạo này bẩn quá. Y như rằng sau đó, một chàng trai trẻ tự xưng là thợ học việc làm vườn ghé qua, xin được chàm sóc miễn phí cho khoảnh đất của bà để thử sức. Bà đồng ý, thế là cậu ấy sửa sang đẹp đẽ như vậy đấy.”
“Ồ... Hay quá. Thật tốt ghê, bà nhỉ.”
Mami thốt lên suy nghĩ thực lòng mình.
Bỗng mặt bà nghiêm nghị hẳn, chăm chăm nhìn Mami.
“Mọi chuyện tốt lành ấy đều đến sau hôm Mami mang đồ ăn sang cho bà. Cháu có biết gì về việc này không?”
Mami nhìn lại bà.
Thật ra hôm Mami mang món hầm sang cho bà, cô bé đã nhanh tay giấu búp bê yêu tinh vào trong góc bàn thờ Phật.
Phải can đảm lắm Mami mới từ bỏ được búp bê yêu tinh. Cô từng nghĩ đến việc vứt yêu tinh đi nhưng đến lúc thực sự phải rời xa, cô cũng thấy hơi tiêng tiếc.
Thế rồi Mami đã tự thuyết phục bản thân rằng điều mình làm là đúng đắn.
Cô nghĩ bà mới thực sự cần đến yêu tinh. Với lại người hào phóng như bà chắc sẽ sử dụng con yêu tinh ương ngạnh này dễ hơn cô nhiều. Rồi cô thầm cầu mong mọi chuyện sẽ thật suôn sẻ.
Hôm ấy, Mami vừa thật tâm cầu nguyện, vừa rời khỏi nhà bà cụ.
Giờ bà đang thực sự hạnh phúc. May mắn cứ tìm đến bà tới tấp như vậy cũng có nghĩa bà không hề biết tới sự tồn tại của búp bê yêu tinh. Chắc chắn ngày ngày bà chỉ đặt đồ cúng lên bàn thờ Phật, khấn rằng “Hôm nay xin cũng hãy phù hộ cho con” chứ chẳng nhờ yêu tinh “Làm cho ta việc này, việc kia” đâu.
Chính vì thế mọi việc mới suôn sẻ. Mami không muốn phá vỡ điều đó. Cô không được phép làm vậy.
Chính vì thế, cô mỉm cười và nói “Không, cháu có biết gì đâu ạ!”
Yoshida Mami. Bảy tuổi. Cô bé có đồng năm mươi yên năm Bình Thành thứ mười hai.