Yousuke vốn là một cậu bé rụt rè. Dù có bị người khác nói xấu, cậu cũng không cãi lại nửa lời. Kể cả người ta có xô ngã hay đấm đá cậu, cậu cũng không đánh trả. Cũng do bản tính nhút nhát như vậy, đâm từ hồi mẫu giáo cậu đã luôn bị bạn bè trêu chọc. Ngay cả khi lên đến tiểu học, tình trạng đó vẫn chẳng hề thay đổi.
Gần đây nhất, Yuuta, đại ca nhóm bắt nạt còn trắng trợn tuyên bố “Thằng Yousuke là của tao”, rồi từ đó một mình hành hạ Yousuke. Yuuta đã trấn lột không biết bao nhiêu tiền tiêu vặt, trò choi điện tử và truyện tranh của cậu bé. Nghĩ tới thằng Yuuta đó thôi là Yousuke thấy giận sôi gan, căm ghét đến tận xương tủy.
Ấy vậy mà cách đây khoảng hai tuần, Yuuta đột nhiên cư xử một cách kỳ quặc. Tự nhiên nó hét ầm lên giữa lớp “Không phải lỗi của em” khiến mọi người một phen hết hồn.
Sau hôm đó, Yuuta biến thành một con người khác hẳn, ngoan ngoãn hiền lành. Nói đúng hơn, nó khiếp sợ tất thảy mọi thứ, lúc nào cũng lo lắng sợ sệt. Tất nhiên, Yuuta cũng chẳng đả động gì tới Yousuke nữa, chỉ riêng điều này thôi đã khiến cậu bé quá đỗi vui mừng vì từ nay không còn lo bị nó chọc ghẹo và quấy rối.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, một tên khác trong nhóm kia lại tìm Yousuke gây sự. Cậu bé chợt nhận ra rằng, những đứa bạn xấu sẽ còn tiếp tục kéo đến, hết đứa này đến đứa khác.
Yousuke dặn lòng, mình phải giương cờ khởi nghĩa chống lại những đứa xấu xa này thôi. Ngặt nỗi cậu không thể. Bởi vì cậu sợ. Thế là cậu chỉ còn cách chịu đựng.
Sáng hôm đó, như mọi ngày, Yousuke lê từng bước nặng nhọc tới trường. Càng gần đến trường, sắc mặt cậu càng xanh xao nhợt nhạt.
Cậu không muốn đi học chút nào. Mới nghĩ tới việc đến trường, bụng cậu đã quặn thắt lại, toàn thân tê tái. Hôm nay không biết bọn chúng sẽ hành hạ cậu thế nào đây. Chắc chúng sẽ bày trò “đấu tay đôi giả vờ” rồi xông vào đấm đá cậu chăng. Hay là chúng sẽ dùng bút dạ vẽ nhăng vẽ cuội lên bàn cậu?
Ôi, ghét quá đi mất. Bọn bắt nạt thì thích thú quá rồi, chỉ có kẻ bị bắt nạt như cậu là rơi xuống địa ngục thôi. Tại sao mình không dũng cảm hon chứ? Mấy vị anh hùng trong truyện đều ngầu thế cơ mà.
Mình muốn thay đổi bản thân, Yousuke thầm nghĩ. Giá như mình mạnh mẽ và ngầu hơn nhỉ. Khi ấy mình sẽ không biết sợ là gì, sẽ trừng trị bọn xấu tính trong lớp đến nơi đến chốn.
Chẳng biết có phải do mải mê đắm chìm trong tưởng tượng đó không mà đến khi nhìn quanh, Yousuke mới nhận ra mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Cậu đang đứng trong một con hẻm nhỏ lờ mờ tối.
“Ơ?”
Yousuke lập tức hốt hoảng, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Quan sát một lượt, Yousuke phát hiện ra một cửa hàng nhỏ cuối con hẻm. Nơi đó trông có vẻ cũ kỹ, tấm biển hiệu đề tên “Thiên đường tiền xu”.
Tự nhiên thấy tò mò, Yousuke chậm rãi đến gần cửa hàng.
“Tiệm bánh kẹo à...”
Đúng rồi. Đó là một tiệm bánh kẹo. Cả trước và trong quầy đều bày la liệt đủ các loại kẹo bánh. Thứ nào thứ nấy vô cùng hấp dẫn.
Nhưng mắt Yousuke chỉ dán chặt vào một món bánh duy nhất.
Món bánh ấy được bày ngay phía trước quầy. Chiếc bánh được bọc trong lớp giấy màu xám bạc bóng bẩy, bên trên dán cái nhãn hình con sói đang hướng về phía mặt trăng mà tru lên. Ngoài ra, trên đó còn ghi dòng chữ “Bánh bao sói”.
Giây phút nhìn thấy chiếc bánh, Yousuke không còn quan tâm đến những thứ khác nữa.
Mình thích chiếc bánh này. Mình muốn có nó.
Tựa hồ nghe thấy tiếng lòng của Yousuke, một người phụ nữ đồ sộ bước ra từ bên trong cửa tiệm. Người này mặc bộ kimono màu đỏ tím họa tiết đồng xu cổ, vô số những chiếc trâm tô điểm mái tóc bạc trắng.
Một nụ cười thật tươi nở trên đôi môi đỏ chót của người phụ nữ.
“Chào mừng vị khách may mắn của ngày hôm nay. Vốn dĩ chủ tiệm Beniko ta sẽ phải giúp quý khách tìm kiếm món đồ mong muốn nhưng... có vẻ quý khách đã tìm thấy rồi phải không?”
Người phụ nữ thốt ra những lời thật kỳ lạ. Giọng nói ấy nghe vô cùng êm ái dịu dàng nhưng lại ẩn chứa một sự lấn lướt khó tả. Yousuke thấy sờ sợ sao đó.
Yousuke run lên sợ hãi song vẫn gắng gượng đứng cho thật vững. Không được chạy trốn khỏi đây. Bằng giá nào cũng phải có được Bánh bao sói.
“Cháu... cháu muốn mua thứ này.”
Yousuke chỉ vào Bánh bao sói. Người phụ nữ lại cười.
“Ra là vậy. Quý khách muốn mình mạnh mẽ hơn phải không? Vậy thì Bánh bao sói này đúng là dành cho quý khách rồi. Giá của nó cũng chỉ có một yên thôi.”
“Ôi! Sao... sao lại rẻ thế ạ?”
“Ừm, giá món này hôm nay chỉ vậy thôi. Quý khách có tiền chứ?”
“Chờ... chờ cháu chút.”
Yousuke vội vàng rút ví. Cậu còn đúng đồng một yên nên đưa luôn cho người phụ nữ.
“Vâng. Đúng là đồng xu của ngày hôm nay, đồng một yên năm Bình Thành thứ hai mươi lăm đây rồi. Vậy, mời quý khách nhận đồ.”
Người phụ nữ cầm lấy Bánh bao sói, đặt vào lòng bàn tay Yousuke. Bánh bao sói nhìn thì nhỏ vậy mà khá nặng. Cậu bé mới chỉ cầm trên tay thôi đã thấy mình mãnh mẽ hơn rất nhiều.
Yousuke say sưa ngắm nghía Bánh bao sói với vẻ xúc động vô ngần. Đúng lúc ấy, người phụ nữ thủ thỉ vào tai cậu những điều nghe thật khó hiểu.
“Năng lực của Bánh bao sói là sức mạnh. Sức mạnh này có thể trở thành chính nghĩa, nhưng cũng có thể trở thành tà ác không chút cảm thông. Quý khách hãy cân nhắc kỹ xem bản thân muốn trở thành gì nhé. Và nhớ phải đọc kỹ tờ giấy bọc kiêm hướng dẫn sử dụng đấy.”
“Ơ, tờ giấy bọc ấy ạ?”
Yousuke ngẩng đầu lên, tròn mắt ngạc nhiên.
Tiệm Thiên đường tiền xu đã biến mất từ bao giờ. Người phụ nữ vừa mới đây còn đứng trước mặt Yousuke cũng mất hút không dấu vết, chỉ còn lại đó con hẻm vắng lờ mờ tối.
Yousuke những tưởng tất cả chỉ là mơ, nhưng Bánh bao sói vẫn nằm gọn trên tay cậu. Trên lớp giắy bọc màu xám bạc, con sói đang tru lên đầy dũng mãnh.
Yousuke có cảm giác cặp mắt vàng của con sói đang nhìn thẳng vào mình.
Hãy ăn ta đi.
Yousuke như nghe thấy giọng nói ấy, cậu bé bèn mở lớp giấy bọc ra. Bên trong là chiếc bánh bao trắng tinh, tỏa ánh sáng mát dịu tựa trăng rằm.
Yousuke nuốt nước miếng đánh ực, run rẩy đưa món bánh lên miệng.
“Ngon quá!”
Bánh bao này đúng là ngon tuyệt cú mèo. Lớp nhân đậu trắng ngọt dịu tinh tế, kết hợp hoàn hảo với vỏ bánh đằm đặm vị muối.
Yousuke chén sạch chiếc bánh trong vỏn vẹn hai miếng.
Vừa ăn xong, cậu liền cảm thấy một nguồn sức mạnh trỗi dậy trong cơ thể mình. Những âm thanh trước nay cậu không hề nghe thấy bỗng trở nên rõ mồn một. Lại cả những mùi hương cậu chưa từng ngửi được giờ cũng đột nhiên xộc vào mũi. Như thể cậu bỗng nhiên sở hữu những giác quan sắc bén của loài thú dữ vậy.
Yousuke vứt biến tờ giấy bọc đi, nhìn về phía trước. Đường lớn hiện ra ngay phía bên kia con hẻm. Cậu ngửi thấy mùi của cả đám người tỏa ra từ đó. Trường học đây mà.
Nhưng giờ, cậu chẳng còn thấy sợ hâi nữa rồi. Đúng vậy. Giờ cậu chẳng sợ gì hết. Cảm giác này mới tuyệt diệu làm sao.
Yousuke hùng dũng bước tới trường. Chẳng những thế, cậu còn chạy nữa. Cơ thể cậu nhẹ bẫng. Cậu vui sướng vọt chạy như một làn gió, bất giác cất tiếng cười.
Chẳng mấy chốc, cậu đâ tới trường.
Mấy thằng nhóc chuyên bắt nạt cậu đã đứng chờ sẵn trước chỗ để giày. Thằng Sasaki, Aoyama, Nikaido. Lúc nào cũng là những khuôn mặt đó.
Vừa phát hiện ra Yousuke, ba đứa nó lập tức lại gần, vây quanh cậu.
“Ê, You-chan. Chào buổi sáng.”
“Này, hôm nay Siegling ra tập mới thì phải? Mày đã mua cho bọn tao chưa?”
“Chắc phải mua rồi chứ?”
Yousuke quan sát ba đứa thật lung. Giờ nhìn vẻ mặt cười cợt của bọn chúng, cậu không còn thấy e sợ nữa. Cậu chỉ nghĩ bọn chúng thật ngu xuẩn, thảm hại và xấu xí
“Tao chưa mua Siegling đâu.”
“Hả? Gì đây?”
“Tao bực rồi đấy! Mày làm tao thất vọng quá!”
“Mày tính sao đây?”
Thằng Nikaido tóm chặt lấy vai Yousuke ra chiều đe dọa. Yousuke gạt tay nó ra, hạ thấp giọng.
“Tao chẳng tính gì cả. Tao sẽ không mua đồ cho bọn mày nữa... Đừng có làm phiền tao.”
“A! Thằng này. Mày điên rồi hả?”
“Ê ê, mày nói thật hả? Gì mà làm phiền chứ, mày nói thế là thất lễ với bọn này rồi đấy. Bọn tao chỉ đùa với mày thôi mà. Mày nổi xung lên như vậy là hơi dại đấy nhé.”
“Phải đấy. Chúng ta là bạn mà. Mày bỏ rơi bạn bè thế, chẳng phải quá đáng sao?”
“Kiểu này bọn tao lại phải đả thông tư tưởng cho mày rồi đây.”
Ba đứa nó bắt đầu lập thành vòng vây quanh Yousuke.
Linh tính mách bảo có nguy hiểm, cơ thể Yousuke tự ý cử động. Cậu thụi một đấm vào bụng thằng Sasaki và tát vào mặt thằng Aoyama với tốc độ nhanh như chớp. Cậu chỉ định đánh chúng thật nhẹ, vậy mà cả Sasaki và Aoyama đều ngã sóng soài ra đất.
“Đùa nhau à!”
Yousuke gạt chân thằng Nikaido đang rống lên thảm thiết khiến nó lăn ra sàn, rồi lấy chân gí đầu nó xuống đất.
Thằng Nikaido giãy giụa điên cuồng nhưng không thể làm Yousuke suy suyển.
Chính Yousuke cũng bất ngờ vì mọi thứ diễn ra quá chóng vánh. Tới lúc này cậu mới thực sự nhận ra mình đã trở nên mạnh mẽ nhường nào.
Từ giờ, mình sẽ không để ai bắt nạt nữa.
Lòng cậu trào dâng một niềm vui mãnh liệt cùng cảm giác phấn khích chạy dọc sống lưng. Đồng thời, Yousuke ngửi thấy một mùi hương dễ chịu lạ kỳ bốc lên từ mấy đứa kia.
Đó là mùi của nỗi sợ hãi. Những đứa thường xuyên trêu chọc cậu giờ lại đang sợ cậu. Nước miếng của Yousuke chỉ chực trào ra ngoài.
Thật là tuyệt. Tuyệt vời quá đi. Mình muốn bọn chúng phải khiếp sợ hơn nữa. Mình muốn được ngửi mùi hương này thật nhiều lần nữa.
Cậu gí chân mạnh thêm một chút, Nikaido lại ré lên đau đớn.
“Dừng lại đi! Tao xin lỗi! Xin lỗi mày! Lỗi tại tao! Tao, tao sẽ không động đến mày nữa. Tất, tất cả những thứ tao bắt mày mua, tao sẽ trả lại hết!”
“Đừng có động đến tao lần nữa. Cũng đừng mở miệng nói xấu tao. Hiểu chưa?”
“Hiểu, hiểu rồi! Tao hiểu rồi mà!”
Yousuke nhìn xuống Nikaido đang khóc nức nở.
Đột nhiên cậu phá lên cười.
“Ha ha ha! A ha ha ha!”
Yousuke vừa giẫm lên Nikaido vừa cười lớn.
Kể từ hôm đó, cuộc sống hằng ngày của Yousuke thay đổi một trăm tám mươi độ. Cậu không những hoàn toàn thoát khỏi cảnh bị trêu chọc mà trái lại, những kẻ chuyên bắt nạt cậu trước giờ lại quay ra xun xoe nịnh nọt cậu.
Aoyama, Nikaido, Sasaki, đứa nào đứa nấy đều suốt ngày bám lấy cậu, bợ đỡ cậu đủ đường. Yousuke thấy khinh bỉ bọn chúng nhưng cũng lấy làm hả dạ. Cậu đặc biệt thích ánh mắt bọn chúng nhìn mình. Những ánh mắt tràn ngập nỗi sợ ấy khiến cậu khoan khoái vô cùng.
Chúng đã làm bao nhiêu điều tồi tệ với mình. Mình không thể nào tha thứ cho chúng dễ dàng như vậy được.
Yousuke quyết định trả đũa bọn chúng băng chính những hành động mà chúng đã làm với cậu. Cậu bắt chúng mua nào truyện tranh, bánh kẹo rồi cả trò chơi. Và nếu chúng tỏ thái độ phản kháng dù chỉ một chút, cậu sẽ búng vào trán chúng. Vậy thôi cũng đã đủ khiến trán của bọn Aoyama bầm tím hết lên.
Chẳng bao lâu sau, bọn Aoyama đâ trở thành đệ tử của Yousuke.
Tất nhiên Yousuke không quên kẻ đã gây tổn thương cho cậu nhiều nhất. Người đó chính là Mizuno Yuuta, Thủ lĩnh nhóm bắt nạt trước đây. Tự nhiên dạo này nó hiền như cún, nhưng cũng không có nghĩa tội lỗi trước đây đã biến mất.
Yousuke chỉ đạo bọn Aoyama sau giờ học phải bắt Yuuta lại, dẫn nó ra vườn hoa vắng người đằng sau trường học.
Yousuke nhìn chằm chằm Yuuta đang bị bọn Aoyama trấn áp. Còn Yuuta thì run lẩy bẩy, lảng tránh ánh mắt của cậu. Đánh hơi thấy mùi khiếp sợ tỏa ra từ toàn thân Yuuta, Yousuke nuốt nước miếng ừng ực. Có vẻ ngon đây.
“Kìa, Yuuta! Mày nhìn anh Tominaga hẳn hoi vào chứ!”
Thằng Sasaki tát vào mặt Yuuta như để chiều lòng Yousuke.
“Á”
Bấy giờ Yuuta mới ngẩng mặt lên nhìn Yousuke. Mặt nó xanh mét. Yousuke cố nặn một nụ cười, quan sát nét mặt Yuuta.
“Hình như trước mày trêu chọc tao cũng khá nhiều đấy nhỉ. Hay mày quên rồi? Mà quên cũng không sao. Vì tao sẽ nhắc cho mày nhớ. Tao nhớ tất những việc mày đã làm với tao đấy. Không sót việc nào đâu.”
Yousuke liếc nhìn bọn Sasaki, bọn chúng vội cúi gằm mặt xuống.
“Này, Yuuta. Tao chắc chắn sẽ trả lại đầy đủ đấy. Mày còn nhớ cái hồi đầu ấy không? Mày thường xuyên búng trán tao, nói là giúp trán tao được rèn luyện. Thế nên hôm nay, tao cũng sẽ luyện cho mày nhé.”
Yousuke duỗi thẳng ngón tay, búng vào trán Yuuta. Một tiếng “tách” vang lên, Yuuta ngã ngửa ra sau. Nó cứ nằm nguyên như vậy, không gượng dậy nổi.
Đúng lúc thằng Sasaki đang dựng Yuuta đứng dậy thì bất ngờ thầy chủ nhiệm Sawaki từ đâu xuất hiện.
“Các em làm gì ở đó thế hả!”
Bọn Sasaki tỏ vẻ hốt hoảng, nhưng Yousuke chẳng hề nao núng. Cậu đã ăn Bánh bao sói cơ mà, nên ngay cả thầy Sawaki cao to lực lưỡng cũng chẳng dọa nổi cậu.
“Bọn em chỉ đang chơi chút thôi chứ có làm gì đâu ạ.”
Thầy Sawaki chẳng buồn bận tâm tới Yousuke đang khinh khỉnh đắc ý, đi thẳng tới chỗ Yuuta.
“Mizuno, em có sao không? Trán bị làm sao thế kia?” '
“À, em...”
Yuuta lắc đầu yếu ớt. Hẳn là nó tự hiểu rằng nếu mách lẻo thì sẽ phải chịu trận gấp mười lần thế này.
Yousuke khịt mũi. Thấy vậy, thầy Sawaki quay qua lườm Yousuke.
“Không phải em đang bắt nạt Mizuno đấy chứ?”
Yousuke nhăn mặt khó chịu.
Gì đây. Sao lúc tôi bị thằng Yuuta và bọn nó bắt nạt thì ông chẳng mảy may nhận ra? Tôi mới trả đũa chúng nó một chút, thế mà ông lại định bắt tội mình tôi thế à! Không thể tha thứ được! Ông đúng là không đủ tư cách làm thầy. Hay là mình nhổ sạch tóc của ông ta nhỉ. Mà không, phải bẻ gãy chân hoặc tay ông ta mới đáng.
Yousuke vừa mới nghĩ vậy, đột nhiên một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cậu. Gần đây thỉnh thoảng cậu cũng bị giật mình như vậy. Nhưng lần này, cậu thấy lạnh buốt lạ thường, như thể có thứ gì trườn bò trên lưng vậy.
Yousuke kinh hãi đưa tay sờ lên gáy. Cậu cảm thấy như có một lớp lông xù xì mọc ở đó. Cậu thử túm lấy thì một cơn đau trào lên, và trên đầu ngón tay là một nhúm lông màu bạc dài khoảng hai centimet. Hệt như lông sói vậy.
Cái gì thế này?
Trong khi Yousuke còn đang bàng hoàng, thầy Sawaki quát lớn.
“Tominaga, em có nghe tôi nói không đấy? Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với em vậy hả! Trước đây em có phải đứa thế này đâu? Bắt nạt người yếu hơn mình là hành động đáng khinh nhất đấy? Em hiểu không hả?”
Yousuke toan hét trả.
Đáng khinh ư? Tôi là người hiểu và cũng không muốn bị ông nói như vậy nhất đấy! Tôi đã từng bị bắt nạt! Thế nên, tôi chỉ cho chúng nếm trả thôi! Có gì là sai chứ!
Vậy nhưng, cậu không sao mở miệng nổi. Cậu cảm giác như răng trong miệng đang dần dần mọc dài ra. Cậu đưa lưỡi lần theo, lúc này răng cậu đã nhọn hoắt như kim.
Là răng nanh. Đây là răng nanh của mình. Cũng chính là vũ khí của mình, với nó mình có thể xé xác thầy giáo chỉ trong chớp mắt.
Hay mình thử luôn xem sao nhỉ. Vừa hay mồi ngon đang ở trước mắt.
Cậu nghe tiếng ai đó thì thầm vào tai mình. Yousuke suýt chút nữa làm theo những lời đó, may thay cậu kịp định thần lại.
Gì thế này? Mình đang định làm gì vậy?
Nỗi khiếp đảm lạ lẫm xâm chiếm Yousuke. Cậu thấy sợ, sợ chính bản thân mình.
Thế này là sao? Lạ quá. Mình đã làm gì thế này?
Nếu cứ ở lại đây, có lẽ cậu sẽ làm điều gì đó xuẩn ngốc. Yousuke quyết định bỏ chạy.
“Đứng lại! Em đi đâu thế hả?”
“Tránh ra!”
Yousuke che miệng, đẩy thầy giáo qua một bên. Thầy giáo văng ra xa gần hai mét, nhưng có vẻ không bị thương gì.
Yousuke cắm đầu chạy khỏi trường, cố gắng tránh xa mọi người. Hùng hổ chạy là vậy nhưng tâm trí cậu vẫn gào lên như thể đang bốc hỏa.
Mình không sai! Mình không sai! Chỉ là mình trả đũa những việc chúng đã làm với mình thôi, chỉ vậy thôi! Làm vậy thì có gì sai chứ! Không sai! Không sai!
Lúc nhận thức được xung quanh thì cậu đã ở trong một con hẻm nhem nhuốc văng bóng người. Dưới lòng đường, nước cống ứ lên, đọng lại thành vũng rải rác khắp nơi. Và rồi Yousuke thấy bóng của mình từ một trong những vũng nước ấy.
Yousuke gần như ngừng thở. Một lớp lông cứng màu bạc đang che phủ toàn bộ khuôn mặt cậu. Không chỉ mặt mà suốt từ phần họng, phần cổ cho tới tận cánh tay đều có lông mọc san sát.
Lại thêm hai chiếc răng nanh nhọn hoắt lấp ló nơi khóe miệng. Cậu đánh bạo há miệng kiểm tra, ôi chao, cả hàm răng cậu giờ cái nào cũng sắc bén, trắng tinh và sáng bóng, như thể những rặng núi cheo leo vậy.
Không thể tin nổi ấy chính là hình hài của bản thân, Yousuke cứ thế đứng săm soi vũng nước thật lâu.
Bỗng cậu nghe thấy tiếng bước chân người. Phảng phất đâu đó còn có mùi thơm ngọt ngào giống mùi nhang. Hình như ai đó đang đi về phía này.
Yousuke hốt hoảng. Không thể để ai thấy cậu trong bộ dạng này được. Nhưng cậu ghét phải chạy trốn. Chỉ có kẻ hèn nhát mới chạy trốn như thế. Cậu nhất định sẽ không yếu đuối nữa đâu. Đúng rồi. Dù không biết là ai nhưng cứ đánh gục kẻ đó, khiến hắn ngất đi là được.
Bị thôi thúc bởi ý nghĩ cố chấp ấy, Yousuke bèn nấp sau một chiếc tủ lạnh bỏ đi cỡ lớn. Tiếng bước chân mỗi lúc một gần.
Được rồi! Đến lúc rồi đây!
Thế rồi Yousuke nhảy bổ ra khỏi chỗ nấp hòng tấn công người kia. Cậu di chuyển nhanh như chóp. Chắc chắn chẳng ai có thể tránh được đòn này. Yousuke chắc như đinh đóng cột đối phương sẽ ngã gục.
Ấy vậy mà, người kia đã né được đòn. Cánh tay cậu bị ai đó tóm chặt. Khoảnh khắc tiếp theo, Yousuke bị xoay một vòng trên không trung rồi giáng mạnh xuống nền đất.
Yousuke còn đang hoa mày chóng mặt thì một giọng nói bình thản vang lên.
“Chà chà. Lại một anh chàng người sói ghê gớm đây.”
Yousuke lập tức đứng bật dậy. Trước mặt cậu lúc này là một người phụ nữ lừng lững vận kimono. Khuôn mặt béo tốt. Mái tóc bạc phơ. Chính là bà chủ tiệm bánh kẹo nọ.
“Ôi...”
Cậu nhóc bàng hoàng không thốt nên lời. Chẳng hiểu sao cậu thấy xấu hổ vô vàn vì bà chủ tiệm đã trông thấy bộ dạng này của mình. Nhớ lại ban nãy còn định nhảy bổ vào hành hung người ta, toàn thân cậu càng toát mồ hôi lạnh.
Mình đã định tấn công người này.
Yousuke ngượng đến độ cảm giác như lớp lông trên người sắp rụng hết cả. Cậu chỉ muốn chạy trốn ngay lập tức, nhưng kỳ lạ thay, cậu lại không hề nhúc nhích nửa bước. Có lẽ bà chủ tiệm biết rõ nguyên nhân tại sao Yousuke lại thành ra thế này.
Yousuke gắng gượng lên tiếng.
“Tại... tại sao... cháu... lại thế này...”
“Tại sao hình dạng cậu lại như vậy, ý cậu muốn hỏi thế đúng không? Chẳng phải chính cậu đã đưa ra lựa chọn của mình hay sao?”
“Cháu... cháu ư? Không, không đời nào! Cháu đâu có chọn hình hài này!”
“Cậu chắc chứ?”
Người phụ nữ nhìn Yousuke không chớp mắt. Cái nhìn ấy khiến toàn thân Yousuke rúm ró cả lại. Người phụ nữ chợt thở dài một tiếng.
“Cậu bé, cậu đã không đọc kỹ tờ giấy bọc Bánh bao sói đúng không?”
“Giấy bọc ư?”
Bấy giờ cậu mới nhớ, đúng là lần đó bà chủ tiệm cũng nói y như vậy. Nhưng Yousuke lại hoàn toàn chẳng để tâm, vứt biến tờ giấy bọc ấy đi. Tờ giấy đó có ý nghĩa đến vậy sao?
Nhìn Yousuke đăm chiêu nghĩ ngợi, bà chủ tiệm có vẻ đồng cảm phần nào.
“Tờ giấy bọc ấy là hướng dẫn sử dụng của Bánh bao sói... Cũng đành, để ta chỉ cho cậu vậy.”
Người phụ nữ nhắm mắt lại, miệng bắt đầu lẩm bẩm như đang đọc thần chú.
“Lưu ý dành cho người sẽ ăn Bánh bao sói. Bánh bao sói sẽ trao cho bạn một sức mạnh vô cùng to lớn. Mặt khác, loại bánh này cũng khiến bạn dễ nổi giận vì những điều nhỏ nhặt, kết quả là bạn sẽ gây tổn thương cho những người xung quanh. Vậy nên hãy cân nhắc thật kỹ và hành xử thật thận trọng. Ngoài ra, khi năng lực của loài thú dữ trở nên mạnh hơn, lớp lông màu bạc và răng nanh sẽ mọc ra, dần dần bạn sẽ biến thành sói. Nếu thấy không cần năng lực ấy nữa, hãy chủ động lên tiếng. Sức mạnh ngự trị trong cơ thể bạn sẽ tiêu tan. Rất mong bạn có thể trở thành người mà bạn muốn.”
Dứt lời, bà chủ tiệm lại quay qua nhìn Yousuke.
“Giây phút bắt đầu thích thú với việc làm tổn thương người khác, cậu đã không còn là con người nữa rồi. Chỉ có loài thú mới như vậy. Thế nào? Giờ thì cậu biết tại sao rồi chứ?”
Cậu biết rồi, rất rõ là đằng khác... Thế nhưng, Yousuke vẫn ra sức biện minh cho mình.
“Cháu... cháu không làm gì sai cả. Cháu chỉ... chỉ trả lại những gì bọn chúng đã làm với cháu thôi... Tất cả là tại bọn nó!”
“Nhưng cậu đã làm hơn cả những gì phải chịu trước đó, không phải sao? Trong vô thức, cậu đã bắt đầu thấy hả lòng hả dạ khi hành hạ những kẻ bắt nạt mình còn gì.”
Yousuke thở dồn dập trước lời thủ thỉ của bà chủ tiệm.
Đúng vậy. Người phụ nữ ấy nói không hề sai.
Thâm tâm cậu văng vẳng những lời ấy.
“Nói cách khác, cậu cũng chẳng khác gì những kẻ đã bắt nạt cậu.”
Câu nói đó là đòn quyết định hạ gục cậu toàn tập.
Yousuke mặt xanh mét, đứng im như trời trồng. Cơ thể cậu chẳng thể nhúc nhích dù chỉ một chút. Rồi như có tiếng cồng chiêng ở đâu nện vào đầu cậu inh tai nhức óc.
Mình chẳng khác gì nhứng đứa kia sao?
Chính cậu là người rõ hơn ai hết cảm giác đau nhói cùng nỗi khiếp đảm lúc bị nện đòn, sự căm phẫn mỗi khi bị vây đánh, bị nói xấu. Cậu hiểu, hiểu đến phát ghét cái nỗi niềm tủi nhục của người bị bắt nạt, vậy mà cuối cùng cậu lại để chính mình trở thành kẻ bắt nạt.
Yousuke bật khóc nức nở.
“Cháu... phải làm sao bây giờ?”
“Cậu hãy tự mình quyết định đi. Con người có thể trở thành bất cứ ai mà họ muốn.”
Bà chủ tiệm nói giọng dịu dàng, rồi mất hút về phía góc hẻm.
Còn trơ lại một mình, song Yousuke vẫn cứ đứng đó mãi.
Cậu cứ đứng im như vậy một hồi lâu, cho tới khi trời tối mịt. Mặt trăng tròn vành vạnh đã chơi vơi trên bầu trời.
Nhìn mặt trăng tỏa sáng rạng ngời khiến cả người cậu rạo rực. Ánh trăng như thể đang mời gọi con sói bên trong Yousuke. Những lời rủ rê đường mật lẩn khuất trong mọi ngõ ngách con người cậu. Quẩy lên nào. Phải cho họ nếm mùi đau khổ chứ!
Yousuke rùng mình, hai tay ôm chặt lấy cơ thể.
Không được rồi. Cho dù Yousuke không muốn sử dụng sức mạnh của Bánh bao sói lần nữa nhưng chỉ với ý chí của cậu thôi thì không đủ để chế ngự nó. Cứ tiếp tục thế này, chắc chắn cậu sẽ lại làm ai đó tổn thương.
“Mình... mình phải làm gì đây?”
Mắt cậu ngân ngấn nước.
Khi ấy, những lời của bà chủ tiệm bánh kẹo lại vang lên trong tâm trí cậu: “Cậu hãy tự mình quyết định đi. Con người có thể trở thành bất cứ ai mà họ muốn.”
“Bất cứ ai mà mình muốn ư...”
Đúng rồi, tờ hướng dẫn sử dụng của Bánh bao sói cũng đã ghi như vậy.
Đột nhiên, Yousuke vỡ lẽ ra tất cả.
Phải rồi. Thật ra vấn đề không hề phức tạp. Chỉ có điều, tự cậu phải quyết định nên giải quyết thế nào mà thôi.
Yousuke lại ngước lên nhìn mặt trăng.
Mình muốn tự bảo vệ bản thân. Nhưng giờ mình đâ làm được rồi, nên mình phải quyết định xem sẽ làm gì tiếp theo. Đúng vậy, sau này, mình phải bảo vệ những người gặp khó khăn. Song mình không thể sử dụng năng lực của Bánh bao sói để làm việc đó. Mình phải trở nên mạnh mẽ hon bằng chính sức lực của mình.
“Tôi... tôi muốn làm người. Tôi muốn trở thành một người thật mạnh mẽ. Thế nên... tôi không cần sức mạnh của Bánh bao sói nữa.”
Yousuke vừa thì thầm những lời ấy xong thì một cái bóng lấp lánh ánh bạc thoát ra từ trong người cậu. Thế rồi cái bóng mang hình thù một con sói lực lưỡng ấy phi thẳng về phía mặt trăng.
Tominaga Yousuke. Mười một tuổi. Cậu bé có đồng một yên năm Bình Thành thứ hai mươi lăm.