Khuất sâu trong con hẻm nọ là một cửa tiệm treo tấm biển thật lớn “Thiên đường tiền xu”.
Một thứ gì đó vừa trườn ra ngoài từ bức tường cửa tiệm. Trông nó giống một con côn trùng có đôi cánh lớn nhưng lại mang cái đuôi của loài thạch sùng. Đã vậy toàn thân còn đen sì sì, đôi mắt thì trợn lồi to tướng.
Nó trườn theo con hẻm mà chẳng gây ra một tiếng động nào, băng qua đằng sau hết tòa nhà này tới tòa nhà khác. Nhưng vừa ra đến đường lớn, lúc nó rẽ vào ngách đường không biết số mấy thì bị bắt lại.
Một cô nhóc khoảng bảy tuổi vung chiếc vợt bắt côn trùng nhanh như chóp. Cô bé mặc bộ kimono màu đen với họa tiết hoa bỉ ngạn đỏ, dáng người nhỏ nhắn. Tóc cô bé ngắn, màu xanh đậm, mái bằng. Nước da trắng muốt đến giật mình.
Khuôn mặt cô bé đẹp như búp bê song có gì đó rất lạ. Toàn thân cô bé toát ra một vẻ huyền bí khó tả, hệt như một sinh vật nào đó đang đội lốt trẻ con vậy.
Nhanh tay bỏ con vật đang vẫy vùng trong tấm lưới vào chiếc hộp đựng côn trùng, cô nhóc liếm môi một vòng đánh choét. Cái lưỡi lộ ra đỏ thắm như lưỡi một con thú.
“Lại thêm một con nữa... Khục khục khục! Hay quá. Không biết con côn trùng này sẽ tạo ra món kẹo nào đây.”
Sau khi khàn giọng lẩm bẩm như bà cụ, cô nhóc vui vẻ bước đi.
Một cô bé mặc kimono tay cầm vợt và hộp đựng côn trùng, vừa đi vừa nhảy chân sáo. Rõ ràng rất nổi bật... Vậy mà người qua kẻ lại chẳng ai chú ý tới cô nhóc, hệt như họ không hề nhìn thấy cô vậy.
Bỗng nhiên cô nhóc dừng lại.
Từ đằng xa một người đàn ông đang đi tới. Trông người này còn khá trẻ. Anh ta vận com lê, trông chẳng khác một nhân viên văn phòng bình thường là mấy. Nhưng mặt mày anh ta tối sầm, đôi mắt ẩn chứa nỗi tức giận tột cùng.
Choét.
Cô nhóc lại liếm môi một lượt, sau đó ngang nhiên đứng chắn trước mặt chàng trai trẻ.
“Ô kìa, anh trai. Anh sao vậy? Mặt mũi sao lại xám xịt thế kia. Đang bực tức gì à? Nói cho tôi nghe xem nào. Tôi sẽ nghe hết, dù là chuyện gì.”
Cô nhóc thì thầm với giọng khàn khàn mà ngọt ngào đến lạ, đoạn nắm lấy tay chàng trai. Anh ta khẽ giật mình song sau đó không nhúc nhích gì nữa, như thể bị yểm bùa vậy.
Thế rồi một cảnh tượng hiện ra trước mắt cô nhóc.
Ấy là một văn phòng ở nơi nào đó. Với vô số bàn giấy xếp thành hàng, máy tính và sổ sách. Cùng vài người đang bận rộn làm việc.
Thế rồi một người đàn ông khá điển trai, chừng ba mươi tuổi, mặt nhăn nhó, quay về phía này mà nói.
“Watanuki, bản báo cáo cậu mới nộp lại có lỗi đấy. Xin cậu, trước khi nộp hãy xem lại một lượt, kiểm tra thật kỹ cho tôi nhờ.”
Sau đó chuyển cảnh. Vẫn văn phòng đó, một người phụ nữ ra dáng sếp lớn đang đi tới. Người này đang nổi cơn tam bành, vẫn quay về phía này quát tháo ầm ĩ. Người đàn ông điển trai khi nãy ra sức xoa dịu: “Tôi rất xin lỗi. Tôi sẽ cố gắng bảo ban Watanuki để chuyện như này sẽ không xảy rã thềm một lần nào nữa.”
Lại chuyển cảnh. Đồng nghiệp vây quanh người đàn ông điển trai ấy, còn anh ta đang cười tươi như hoa.
“Dễ thương đúng không? Đến mức nhìn tôi chỉ muốn cắn cho một cái. Sau này kể cả con bé có lớn tôi cũng không gả nó đi đâu,” vừa nói anh ta vừa khoe tấm ảnh chụp một cô bé với mọi người.
“Hừm, đã rõ.”
Cô nhóc buông tay chàng trai trẻ ra, ngước nhìn anh ta. Chàng trai vẫn đứng ngẩn ra đó.
Cô nhóc nhoẻn miệng cười.
“Anh căm ghét gã đó phải không?”
“Hả?”
Chàng trai ngó xuống như thể giờ mới nhìn thấy cô nhóc. Đoạn từ từ gật đầu.
“Ừm, đúng vậy.”
Bỗng nhiên chàng trai mở to mắt.
“Gã đàn anh trong công ty tôi đấy. Khốn kiếp, ra cái vẻ giỏi giang lắm, suốt ngày chỉ biết mắng mỏ. Mặt mũi sáng sủa, làm được tí việc là có quyền lên mặt dạy đời người khác à... Ông đây còn giỏi hơn gấp vạn lần nhé. Đã thế còn suốt ngày khoe khoang con gái. Thật chướng mắt! Tôi muốn hành hạ hắn ta! Ước gì hắn ta sẽ gặp phải một chuyện thật kinh khủng!”
Trước những lời oán hận của chàng trai, cô nhóc cười khoái chí.
“Vậy anh phải đến tiệm của ta thôi. Nhất định ta sẽ biến ước muốn của anh thành hiện thực, ừm, chỗ ta có đầy những thứ sẽ giúp mong ước kiểu đó thành sự thật. Quý khách đi qua đây đúng lúc đấy.”
Nói rồi cô nhóc kéo tay chàng trai trẻ đi vào con hẻm nhỏ ngay bên cạnh.
Phía trước con hẻm là một của tiệm kiểu Nhật có tường làm từ tre đen và vữa. Tấm rèm noren xanh nước biển đề dòng chữ màu trắng “Cửa hiệu tai ương”.