Tựa như thế chia trời chém biển, Yến Triệu Ca xé rách biển lửa bạch diễm do Phật quang của Đại Thế Chí Bồ Tát hóa thành trước mắt.
“Trước kia khi còn ở Thái Hư cảnh giới, hắn kết hợp võ học truyền thừa của tam thanh, tự sáng tạo ra một nhánh tuyệt học mới của riêng mình, còn có dấu vết để lần theo, có thể loáng thoáng nhìn ra nguồn gốc.” Dưới tòa thành Trung Ương Ta Bà Phù Đồ, Lục Áp Đạo Quân chứng kiến Yến Triệu Ca ra tay, chân mày nhíu chặt: “Hiện tại, lại không nhìn ra được manh mối gì nữa rồi……”
Yến Triệu Ca tách đôi biển lửa đầy trời, một tay vươn ra, ngón trỏ và ngón giữa chập lại như kiếm, đâm thẳng về phía Đại Thế Chí Bồ Tát.
Dưới chân Bồ Tát sinh sen, nâng người lùi lại né tránh.
Nhưng tốc độ của Yến Triệu Ca còn nhanh hơn, dù Đại Thế Chí Bồ Tát chân bước sen nở, dời đổi hư không, vẫn tận mắt thấy kiếm mang nơi đầu ngón tay Yến Triệu Ca ngày càng gần.
Đại Thế Chí Bồ Tát bất đắc dĩ, hai chưởng hợp thập, ngưng tụ Vô Lượng Quang Pháp Thân.
Ánh sáng vô cùng vô tận phủ khắp bốn phương, sau đó lại thu rút toàn bộ vào một điểm.
Trước ngực Pháp Thân Bồ Tát, bạch quang ngưng tụ thành một đóa sen chín cánh.
Tòa sen này ung dung bay tới trước, nghênh đón kiếm mang nơi đầu ngón tay Yến Triệu Ca.
Trong hư không Ma Vực, nơi tòa sen đi qua, toàn bộ đều bị thiêu cháy xuyên thủng, tạo thành một con đường trống rỗng.
Ánh sáng vô lượng ngưng luyện nén chặt ở mức cao, tạo thành nhiệt độ cao siêu việt tưởng tượng, thắng cả lửa cháy hừng hực.
Ánh sáng bài xích, phá hủy, tiêu dung tất cả những gì gặp phải, tòa sen chín cánh lấy thủ làm công, công thủ vẹn toàn, uy lực kinh người, nghênh chiến kiếm mang của Yến Triệu Ca.
So với tòa sen chín cánh này, kiếm mang của Yến Triệu Ca cứ như ngọn nến trong gió, nhỏ bé không thể thấy.
Thế nhưng khi hai bên va chạm vào nhau, kiếm mang nhìn như nhỏ bé kia, lại trực tiếp đâm xuyên tòa sen chín cánh!
Tòa sen bị đâm thủng không còn vững chắc nữa, ánh sáng vô lượng đã ngưng tụ khó mà tiếp tục tụ lại, bắt đầu tan tác ra xung quanh.
Ánh sáng lại chiếu khắp bốn phương, nhưng lại mất đi ý cảnh vô cùng vô lượng vô tận như trước, tan đi một chút là bớt đi một chút.
Theo tòa sen chín cánh vỡ vụn, ánh sáng nhanh chóng trở nên ảm đạm.
Mà kiếm mang nhìn như bình thường không có gì lạ kia, như ngọn lửa phun trào kéo dài, tiếp tục đâm về phía Đại Thế Chí Bồ Tát.
“Ta Phật từ bi.” Nhiên Đăng Thượng Cổ Phật nhìn huyết hải phía dưới đang lâm vào khô kiệt nhưng vẫn còn dư lại, thở dài một tiếng dài, miệng niệm Phật hiệu, lại một lần nữa tế lên mười tám viên Định Hải Châu, đồng loạt ném về phía Yến Triệu Ca, ý đồ “vi vây cứu Triệu”, đánh vào chỗ tất cứu của kẻ địch, giúp Đại Thế Chí Bồ Tát giải vây.
Trên Định Hải Châu, hào quang năm màu tỏa sáng, lóa mắt người, trấn hồn phách người.
Yến Triệu Ca nhìn trời thổi ba hơi, ba đạo thanh khí bay lượn trên đỉnh đầu mình, tựa như biển mây.
Hào quang năm màu của Định Hải Châu bị thanh khí che khuất, nhất thời không thể chiếu tới Yến Triệu Ca.
Bảo châu nặng tựa chư thiên đập xuống, nhắm ngay đỉnh đầu Yến Triệu Ca mà nện tới.
Yến Triệu Ca lại nhìn như không thấy món bảo vật uy danh hiển hách, từng đánh chết biết bao đại năng đỉnh cấp này.
Đầu ngón tay hắn kiếm mang chớp động, sau khi đâm xuyên tòa sen chín cánh, lại xuất thêm một kiếm, tiếp tục tiến tới.
Đại Thế Chí Bồ Tát muốn né tránh, nhưng kiếm mang vô kiên bất tồi kia vẫn đâm thủng trán của hắn.
Kim thân Phật đà tỏa ra ánh sáng rực rỡ, phảng phất như một quả bóng xì hơi.
Ngón tay Yến Triệu Ca rút về, nơi vết thương trên trán Đại Thế Chí Bồ Tát, từng tia ánh sáng không ngừng chảy ra từ đó.
Động tác rút kiếm, phảng phất như cũng rút cạn hơi thở sinh mệnh của Đại Thế Chí Bồ Tát.
Cùng lúc đó, Định Hải Châu nện xuống đỉnh đầu Yến Triệu Ca.
Nhìn như Yến Triệu Ca không né kịp, thế nhưng nê hoàn cung của hắn lúc này mở ra, lại một đạo bạch khí xông thẳng lên trời.
Bị đạo bạch khí này kích thích, ba đạo thanh khí trên đỉnh đầu Yến Triệu Ca hợp lại, Tam Thanh hợp nhất khí.
Một khí này nhanh chóng biến hóa, hình thành một đỉnh hoa cái, che trên đầu Yến Triệu Ca.
Trên đỉnh hoa cái, diệu tượng phân trình, từng tầng từng tầng, hình dáng như bảo tháp.
Dưới cùng là một mảnh hỗn độn, mơ hồ không rõ, khó nói nên lời, tựa như có tựa như không, hoảng hốt như lúc Hồng Mông chưa phân.
Phía trên Hồng Mông khai mở, vũ trụ khởi đầu, địa thủy hỏa phong hỗn loạn chạy khắp nơi, tiên thiên cảnh tượng chao đảo không yên.
Cho đến khi Tiên Thiên Ngũ Thái Ngũ Đức hiển hiện, định lại địa thủy hỏa phong, khai thiên lập địa, Thái Cực phân phán âm dương, tạo hóa mới bắt đầu.
Cho đến sau này Hồng Hoang biến thiên, vạn vật sinh linh thai nghén, thế giới vạn nghìn cảnh tượng lần lượt hiện ra.
Từng tầng từng tầng, không ngừng hướng lên trên, vô số diệu tượng chồng lấp cùng một chỗ.
Đến cuối cùng, tạo hóa kết thúc, vạn vật tiêu vong, tất cả đều quy về hư vô.
Một điểm khó nói nên lời, khó miêu tả, đứng ở trên cùng đỉnh hoa cái, lúc ẩn lúc hiện, như bảo châu.
Nhưng đó không phải là điểm cuối, mà lại phảng phất như là sự bắt đầu hoàn toàn mới, diễn hóa một tầng Hồng Mông khai mở khác, tạo hóa biến thiên.
Từ đó, tuần hoàn không dứt, diệu tượng vô cùng vô tận.
Bên cạnh hoa cái, cũng có vô cùng vô tận thanh khí, phảng phất như từng dải lụa tua rua, lũ lượt rủ xuống.
Hoảng hốt như chư thiên đập xuống, Định Hải Châu bá đạo vô cùng, rơi trên hoa cái đỉnh đầu Yến Triệu Ca, lại nhất thời không còn tiếng động.
Từng phương vũ trụ thu rút, hoàn nguyên thành bộ dáng bảo châu năm màu rực rỡ, giống như rơi vào trong đĩa, vững vàng được hoa cái của Yến Triệu Ca nâng lên.
Phong Vân Sênh, Khổng Tước Đại Minh Vương, Dương Tiễn, Tác Minh Chương thấy vậy, trong ánh mắt đều bộc phát thần thái chói lọi.
Lục Áp Đạo Quân, Na Tra, v.v., thì lộ vẻ kinh hãi.
Nhiên Đăng Thượng Cổ Phật đối diện trực tiếp với mũi nhọn của Yến Triệu Ca cảm nhận càng mãnh liệt, trong tâm hải linh đài dấy lên sóng lớn ngất trời, khó lòng bình phục.
Vừa thấy hoa cái hiện ra trên đỉnh đầu Yến Triệu Ca, Nhiên Đăng Thượng Cổ Phật liền kêu không ổn.
Hắn vội vàng thử thu hồi Định Hải Châu.
Kết quả, từng viên Định Hải Châu rơi trên hoa cái chấn động rung lắc, nhưng khó lòng rời khỏi hoa cái, phảng phất như bị dính chặt ở trên đó.
Mặc cho Nhiên Đăng Thượng Cổ Phật nỗ lực thế nào, những viên Định Hải Châu kia giãy giụa ra sao trên hoa cái, cũng vĩnh viễn không thể bay lên.
“Mệnh số là như thế……” Nhiên Đăng Thượng Cổ Phật ngửa mặt lên trời thở dài.
Định Hải Châu bị hoa cái hút chặt, chỉ có thể bỏ đi không lấy nữa.
Món chí bảo vốn thuộc về Thượng Thanh đại năng Triệu Công Minh năm xưa, sau đó rơi vào tay Nhiên Đăng Thượng Cổ Phật hơn một kỷ nguyên này, nay cuối cùng đã toàn bộ quy về tay Đạo Môn đích truyền.
Nhiên Đăng Thượng Cổ Phật không chỉ bỏ Định Hải Châu, mà còn rời khỏi phía trên Huyết Hải thâm uyên, né tránh sang nơi xa.
Cục diện Cửu U đã dày công mưu tính hồi lâu, Tây Phương Cực Lạc Tịnh Thổ cuối cùng vẫn lựa chọn từ bỏ.
Nếu không, không đợi Nhiên Đăng Thượng Cổ Phật làm nên chuyện, bao gồm cả chính hắn và chư Phật Tịnh Thổ, hôm nay đều phải viên tịch tại đây!
Vì thấy Yến Triệu Ca mới đăng Đại La, mà thành công của nhà mình đã ở ngay trước mắt, lúc nãy Nhiên Đăng Thượng Cổ Phật và một đám Phật môn tôn giả đã nảy sinh tham sân si ba niệm, đâm lao phải theo lao nghênh chiến Yến Triệu Ca.
Thế nhưng sự thật chứng minh, tâm lý may mắn là không thể có.
Yến Triệu Ca một đường đi tới, sở hướng phi mĩ, quét ngang chư Phật Tịnh Thổ!
Nhiên Đăng Thượng Cổ Phật và những người khác bị đánh tỉnh, quyết định dứt khoát, lui binh ba xá.
Yến Triệu Ca như không có chuyện gì xảy ra, từng bước đi tới phía trên huyết hải, cúi đầu nhìn một cái vào vô số phù văn chữ “Vạn” vẫn còn đang nổi lên trên trận văn của huyết hải đại trận bên dưới.
Hắn lướt tay xuống không trung một cái, những phù ấn Phật môn trong vắt thuần vàng, thanh tịnh lưu ly kia liền đồng loạt tiêu tan.
“Yến thí chủ tu vi kinh thế hãi tục, bần tăng khâm phục.” Nhiên Đăng Thượng Cổ Phật thở dài: “Chỉ là ngài nay mới đăng Đại La, thực lực tuy mạnh, nhưng còn xa mới tới Đạo cảnh, con đường ngài đi lại là con đường trước nay chưa từng thấy, cục diện Cửu U hôm nay, đối với ngài e là không thích hợp, nhưng không biết cuối cùng là muốn tác thành cho Huyền Đô đạo hữu, hay là Nam Cực đạo hữu?”