Sự mất tích của Herondale

Lượt đọc: 68 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

"Đương nhiên, chúng ta đã quay lại với lực lượng mạnh hơn và đáp trả đám pháp sư ấy gấp 10 lần bởi những điều chúng đã làm với dân làng. Nhưng tội ác của Tobias Herondale còn kinh khủng hơn nhiều và đáng bị trừng trị."

"Một tội ác kinh khủng hơn? Khinh khủng hơn cả việc tàn sát một nhóm Thợ Săn Bóng Tối ư?" Simon nói trước khi cậu có thể ngăn mình lại.

"Quỷ và pháp sư không thể quyết định chúng là gì." Balogh nói một cách cay độc "Thợ Săn Bóng Tối được sinh ra ở vị thế cao hơn. Cái chết của ba người đàn ông là trách nghiệm của Tobias Herondale. Và hắn ta có thể bị trừng phạt ngay tại hiện trường nếu hắn ngu ngốc trườn cái bản mặt của mình lần nữa. Hắn ta sẽ không bao giờ làm vậy, nhưng món nợ cần phải trả. Một buổi xét xử được tiến hành khi không có mặt hắn. Hắn ta được xét xử là có tội và hình phạt được tiến hành."

"Nhưng em tưởng rằng thầy vừa mới nói hắn ta không bao giờ quay trở lại?" Julie nói.

"Đúng vậy. Hình phạt được tiến hành trên vợ của hắn, thay cho hắn."

"Một người phụ nữ đang mang thai?" Marisol nói, nhìn như thể cô sắp ốm đến nơi.

"Sed lex, dura lex." Những cụm từ tiếng Latin đã hằn sâu vào trong tâm trí họ ngay từ buổi học đầu tiên tại Học viện, và Simon sắp ghét luôn câu này - nó được sử dụng thường xuyên như một lời bao biện cho những hành động như quái vật ấy. Balogh dơ ngón tay và im lặng quan sát lớp học, ngắm nhìn với sự hài lòng khi thông điệp của anh ta được truyền tải rõ ràng. Đây là cách Clave đối xử với những kẻ hèn nhát trong trận chiến; đây là công lí của Hiệp ước. "Luật tuy hà khắc." Balogh phiên dịch "Nhưng luật vẫn là luật."

***

"Hãy lựa chọn một cách khôn ngoan." Scarsbury cảnh báo, quan sát học sinh đang nghiên cứu kĩ càng các lựa chọn mà kho vũ khí cung cấp.

"Làm sao chúng em có thể lựa chọn một cách khôn ngoan khi thầy thậm chí còn chưa nói bất cứ cái gì về thứ mà bọn em đang chống lại?" Jon than vãn.

"Các cô cậu đều biết đó là ma cà rồng." Scarsbury nói " Các cô cậu sẽ học hỏi nhiều được hơn khi đến nơi."

Simon vác cây cung lên vai và chọn một cái dao găm cho cận chiến. Có vẻ những vũ khí cậu chọn đều giảm thiểu khả năng cậu vô tình tự đâm bản thân mình đến mức thấp nhất. Khi học sinh Thợ Săn Bóng Tối tự vẽ chữ rune mang ý nghĩa sức mạnh và nhanh nhẹn và nhét đèn phù thủy vào trong túi, Simon móc cái đèn pin nhỏ vào một bên hông và súng phun lửa tiện dụng ở bên còn lại.

Cậu chạm vào ngôi sao David được treo trên cùng một sợi dây truyền với huy hiệu của Jordan ở xung quanh cổ cậu - nó không giúp được gì nhiều nếu ma cà rồng ấy chưa từng là người Do Thái, nhưng nó giúp cậu cảm thấy tốt hơn một chút. Giống như có người nào đó đang dõi theo cậu.

Sự hào hứng trong không khí đã khiến Simon nhớ lại khi cậu còn nhỏ, chuẩn bị một chuyến đi về đồng quê. Đương nhiên, một cuộc viếng thăm đến sở thú Bronx hay đến trung tâm xử lí rác thải sẽ ít khi đi kèm theo một cuộc mổ bụng, moi ruột mà thay vào đó là xếp hàng lên xe của trường, học sinh tự tập hợp trước Cổng Dịch Chuyển, cái mà có thể mang họ đi chỉ trong một cái nháy mắt.

"Cậu đã sẵn sàng cho việc này chưa?" George hỏi, nhe răng cười. Được trang bị đầy đủ với thanh kiếm dài đeo chéo vai, bạn cùng phòng của Simon từng centimet đều thấm đậm hơi thở của một chiến binh.

Chỉ trong một khoảnh khắc, Simon đã tưởng tượng bản thân mình nói không. Giơ tay lên, thỉnh cầu sự tha thứ. Thừa nhận rằng cậu không biết cậu đang làm gì ở đây, rằng tất cả chiến thuật chiến đấu cậu được dạy đều đã bốc hơi khỏi đầu, rằng cậu rất vui khi được đóng gói hành lí, dịch chuyển về nhà và giả vờ như những điều này chưa bao giờ xảy ra.

"Tớ luôn sẵn sàng." Cậu nói, và bước qua cánh Cổng Dịch Chuyển.

Từ những thứ Simon nhớ, đi bằng xe buýt trường là một trải nghiệm bẩn thỉu và không đáng, tràn ngập mùi chua, những viên đạn giấy và những cuộc vật lộn đáng xấu hổ với cơn buồn nôn. Đi bằng Cổng Dịch Chuyển còn khung khủng hơn gấp ngàn lần.

Khi mà cậu lấy lại cân bằng và hơi thở, Simon nhìn ra xung quanh - và thở dốc. Không ai đề cập đến họ sẽ dịch chuyển đến đâu nhưng Simon nhận ra bức tường đó ngay lập tức. Cậu đã trở lại thành phố New York - không chỉ New York mà thậm chí là Brooklyn. Gowanus, rõ ràng hơn, phần đất mở rộng của khu vực công nghiệp và kho hàng chạy dọc theo con kênh bị ô nhiễm, mất chưa đến 10 phút đi bộ từ căn hộ của mẹ cậu.

Cậu đang ở nhà.

Nó hoàn toàn giống với những gì cậu nhớ, nhưng cũng hoàn toàn khác biệt. Hay có thể là do cậu hoàn toàn khác biệt, chỉ sau 2 tháng ở Idris, cậu đã quên mất âm thanh và mùi vị của cuộc sống hiện đại. Tiếng o o chậm rãi và rõ ràng của điện và lớp khói bụi dày từ khí thải ô tô, tiếng còi xe tải, phân chim bồ câu và bãi rác đã trải qua 6 năm hình thành từ cuộc sống hằng ngày.

Hay nói theo cách khác, nó có thể là bởi vì cậu giờ đây có thể nhìn xuyên qua lớp ảo ảnh, cậu có thể thấy người cá bơi dưới Gowanus.

Đây là nhà, đồng thời cũng không phải là nhà, và Simon cảm nhận sự mất phương hướng giống như cậu đã từng có sau mùa hè ở trên ngọn núi ở Camp Ramah, khi cậu cảm thấy bản thân không thể rơi vào giấc ngủ nếu không có tiếng ve kêu và tiếng ngáy của Jake Grossberg ở giường tầng trên. Có thể, cậu nghĩ, bạn không thể biết những gì thay đổi bạn cho đến khi bạn về nhà.

"Hãy nghe đây, những chàng trai." Scarsbury hét, khi học sinh cuối cùng bước ra khỏi Cổng Dịch Chuyển. Họ tập trung trước một công ty bị bỏ hoang, tường tràn ngập hình vẽ graffiti và cửa sổ được bít kín bằng ván.

Marisol hắng to giọng, và Scarsbury thở hắt ra "Nghe đây những chàng trai và những cô gái. Trong tòa nhà này là một ma cà rồng đã phá vỡ Hiệp ước và đã giết người thường. Nhiệm vụ của các cô cậu là lần theo dấu vết và hành hình cô ta. Và tôi đề nghị các bạn làm xong trước khi bình minh."

"Những ma cà rồng khác không được cho phép tự giải quyết vấn đề này sao?" Quyển Codex đã giải thích khá rõ rằng Thế Giới Ngầm được tin tưởng để tự kiểm soát. Simon tự hỏi điều đó có bao gồm việc đưa ra lời cáo buộc giả mạo về ma cà rồng trong buổi xét xử trước khi họ bị hành hình.

Làm sao mình có thể đến đây? Cậu tự hỏi - cậu còn không tin vào hình phạt mang tính chết chóc.

"Đó không phải điều mà bạn cần quan tâm." Scarsbury nói "nhưng nhóm của cô ta đã trao toàn quyền quyết định cho chúng ta, để mà những đứa trẻ như bạn, tay có thể nhuốm chút máu. Hãy nghĩ đó là một món quà mà ma cà rồng dành tặng cho bạn.

Ngoại trừ [món quà] không thực sự là món quà, Simon nghĩ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.