Sự mất tích của Herondale

Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Cậu đoán trong cuộc đời khác của cậu, kể cho Clary nghe những gì cậu biết hoàn toàn không phải vấn đề; cậu đoán hai bọn cậu là kiểu bạn bè sẽ kể cho nhau nghe tất cả mọi thứ.

Nhưng bây giờ họ không phải là kiểu bạn bè ấy nữa, cậu tự nhắc nhở bản thân mình. Cô là một người lạ yêu thương cậu nhưng cô vẫn là người lạ.

"Cậu nghĩ gì về điều đó." Cậu hỏi cô. "Điều mà Clave đã làm với vợ và con của Tobias?"

"Cậu nghĩ tớ sẽ nghĩ gì?" Clary nói. "Với một người bố như thế? Với điều gì đã xảy ra với bố mẹ của Jace và làm sao anh ấy sống sót? Nó không rõ ràng sao?"

Nó rõ ràng với những người biết về họ và câu chuyện của họ, nhưng không phải với Simon.

Khuôn mặt cô hạ xuống. "Ồ."

Sự bối rối của cậu chắc hẳn dễ nhìn thấy. Bởi vì sự thất vọng của cô - như cô đang nhớ lại cậu là ai và không phải là ai.

"Không quan trọng. Chỉ là tớ nghĩ Luật quan trọng - nhưng đó không phải là điều duy nhất quan trọng. Ý tớ là, nếu chúng ta cứ tuân theo Luật mà không cần suy nghĩ thì liệu tớ và cậu có bao giờ..."

Cô lắc đầu. "Không, tớ tự hứa tớ sẽ không tiếp tục làm như thế này. Cậu không cần biết bất cứ câu chuyện nào đã từng xảy ra giữa chúng ta, người mà cậu đã từng là. Cậu phải tìm xem bây giờ cậu là ai, Simon. Tớ muốn sự tự do đó cho cậu."

Điều này khiến cậu ngạc nhiên, thật tốt khi cô đã hiểu. Cách mà cô biết thứ cậu muốn mà không cần bắt buộc phải hỏi.

Điều mà đã cho cậu can đảm hỏi cô những thứ cậu đang tò mò kể từ khi cậu vào Học viện. "Clary, trở về khi chúng ta là bạn, trước khi cậu biết về Thợ Săn Bóng Tối hay bất cứ thứ gì, liệu... tớ và cậu có giống nhau?"

"Giống nhau theo cách nào?"

Cậu nhún vai. "Cậu biết đấy, đắm chìm vào trong âm nhạc kì lạ và truyện tranh, và giống như không bao giờ ở phòng tập gym."

"Ý cậu là, chúng ta có là những đứa mọt sách ngu ngốc không hở?" Clary hỏi, cười một lần nữa. "Đó là lời khẳng định."

"Nhưng bây giờ cậu là - " Cậu vẫy một bàn tay về phía cô, mô tả những bắp thịt căng, cách chuyển động duyên dáng và phối hợp, tất cả những gì cậu biết về cô ở quá khứ và hiện tại. "Cậu giống như chiến binh rừng Amazon vậy."

"Cảm ơn? Chắc vậy? Jace là một huấn luyện viên tốt. Và cậu biết đấy, có một sự kích thích khi bật dậy để chạy thật nhanh. Chống lại tận thế và tất cả. Hai lần."

"Đúng vậy, tớ nghĩ nó đã có trong máu cậu rồi. Ý tớ là sẽ hợp lí nếu cậu giỏi những thứ này."

"Simon - " Mắt cô mở rộng, bất chợt có vẻ nhận ra cậu đang ám chỉ gì. "Cậu nhận ra Thợ Săn Bóng Tối không chỉ là về cơ cậu to như thế nào, đúng chứ? Họ không gọi đây là Học viện Xây cơ thể."

Cậu chà vào bắp thịt đang đau nhức một cách buồn rầu. "Có lẽ họ nên làm vậy."

"Simon, cậu sẽ không ở đây nếu người phụ trách không nghĩ cậu có những yếu tố cần thiết."

"Họ nghĩ anh ấy có những điều đó." Simon sửa lại. "Chàng trai có sức mạnh ma cà rồng vượt trội và - bất cứ thứ gì ma cà rồng mang đến có ích."

Clary đến đủ gần để có thể thúc vào ngực cậu, và sau đó cô ấy đã làm vậy. Nghiêm khắc. "Không, cậu. Simon, cậu có biết chúng ta đã làm như thế nào để tiến xa như thế trong cuộc chiến với quỷ đó không? Làm cách nào mà chúng ta xoay xở để tiến gần với Sebastian để kéo hắn xuống không?"

"Không, nhưng tớ nghĩ điều đó sẽ bao gồm nhiều kĩ năng săn quỷ?" Simon hỏi.

"Điều đó có thể xảy ra nhưng bởi vì cậu đã nghĩ ra một chiến lược tốt hơn." Clary nói. "Thứ gì đó cậu đoán ra từ mấy năm chơi D&D."

"Chờ đã, cậu nghiêm túc đấy à? Cậu đang nói với tớ những thứ đó thực sự hoạt động ngoài đời thật?"

"Tớ đang nói cho cậu điều đó đấy. Tớ đang nói rằng cậu đã cứu bọn tớ, Simon. Cậu làm như thế không chỉ một lần. Không phải vì cậu là ma cà rồng, không phải vì những gì cậu đã mất. Bởi vì đó là cậu. Con người cậu." Cô bước đi và hít một hơi dài. "Tớ đã tự hứa với mình sẽ không làm điều này." Cô nói một cách giận dữ. "Tớ đã hứa."

"Không." Cậu nói. "Tớ vui vì cậu đã làm như vậy. Tớ vui vì cậu đã đến."

"Tớ nên đi thôi." Clary nói. "Nhưng hãy cố nhớ đến Izzy, được chứ? Tớ biết là cậu không thể hiểu điều này, nhưng mỗi khi cậu nhìn cô ấy như người lạ, nó giống như là... giống như là một người nào đó ấn thanh sắt nóng vào người cô ấy vậy. Nó tổn thương như vậy đấy."

Cô nói rất chắc chắn, như thể cô biết điều đó vậy.

Giống như có lẽ họ không chỉ nói về Isabelle nữa.

Simon cảm thấy như vậy, không phải là sự yêu mến cắn rứt cậu thường xuyên trải qua khi Clary cười với cậu, nhưng sự cuốn đi mạnh mẽ của tình yêu khiến cậu bất chợt rơi vào tình yêu và vòng tay của cô. Và lần đầu tiên, cậu nhìn vào cô, và cô không còn là một người lạ nữa, cô là Clary - bạn của cậu. Gia đình của cậu. Cô gái mà cậu luôn thề để bảo vệ. Một cô gái cậu yêu mãnh liệt như yêu chính bản thân mình.

"Clary - " Cậu nói. "Khi chúng ta là bạn, nó rất tuyệt, đúng không? Ý tớ là, tớ không chỉ tưởng tượng mọi thứ, cảm thấy giống như đây là nơi chúng ta thuộc về? Chúng ta có nhau, chúng ta giúp đỡ lẫn nhau. Chúng ta cùng trở nên tốt hơn, đúng không?"

Nụ cười của cô chuyển từ buồn rầu thành một thứ gì khác, một điều gì đó phát sáng với sự tin tưởng giống như cậu cảm nhận, rằng có một thứ gì thực sự giữa bọn họ. Giống như thể cậu đã mở một chiếc đèn bên trong cô. "Ồ Simon." Cô nói. "Chúng ta vô cùng tuyệt vời."

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.