Sự mất tích của Herondale

Lượt đọc: 68 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Thứ gì đó trong Simon, bóng ma quá khứ, cảnh cáo cậu đừng có chắc chắn như vậy.

"Tất cả đã hiểu rồi chứ?" Scarsbury nói " Có ai muốn chạy về với bố mẹ và khóc lóc rằng *bảo vệ con khỏi những con ma cà rồng độc ác* không?"

Sự im lặng chết chóc bao trùm.

" Tốt lắm!" Scarsbury nói " Các cô các cậu có hai ngày luyện tập. Và hãy luôn nhắc nhở bản thân rằng sẽ tuyệt vời thế nào trước mặt các bạn mình khi các cô các cậu trở về". Ông ta cười khoái trá "Nếu các cô cậu trở về"

Phòng chờ học sinh tối mù và ẩm mốc, được thắp sáng bởi ánh nến lập lòe, trông nom bởi thế hệ Thợ Săn Bóng Tối trước. Người nhà Herondel và Lightwood và thỉnh thoảng cả người nhà Mongenstern nhìn xuống từ những bức tranh mạ vàng, những chiến thắng đẫm máu của họ được giữ gìn trong bức tranh sơn dầu đã phai màu. Nhưng phòng ngủ của Simon có vài lợi thế rõ ràng: nó không ở trong ngục tối, không dính những chất nhầy nhụa đen đúa, không có mùi tất mốc, nhưng có thể là xác của một học sinh nào đó trước đây đang mục ruỗng dưới sàn nhà. Nó không có âm thanh nhốn nháo của mấy con chuột cào tường. Nhưng có một lợi thế đáng nhắc đến, Simon nhớ đến buổi tối hôm đó, trong khi ngồi một đống ở góc phòng và chơi bài với George, chắc chắn Jon Cartwright và vài nhóm Thợ Săn Bóng Tối sẽ không bao giờ đoái hoài đến giới hạn.

"Không 7" George nói.Jon, Beatriz và Julie chui vào phòng chờ " Go fish!"

Bởi Jon và hai cô gái đến, Simon bỗng nhiên hứng thú với chơi bài. Hay, ít nhất, cậu đã cố hết sức. Ở một trường nội trú bình thường, phòng chờ sẽ có ti vi, chứ không phải bức tượng khổng lồ của Thợ Săn Bóng Tối Jonathan, đôi mắt ông ấy rực sáng như thanh kiếm của ông ấy vậy. Tiếng nhạc lọt ra khỏi phòng kí túc xá, vang vọng khắp hành lang. Có hàng hóa, có lừa đảo qua mạng, những tin nhắn hay hình ảnh khiêu dâm. Tại Học Viện, lựa chọn sau giờ học vô cùng hạn chế. Chỉ có học và ngủ. Chơi bài gần như là cách duy nhất để giải trí, và nếu cậu không được chơi trong một thời gian dài thì Simon có lẽ sẽ cảm thấy vô cùng ngứa ngáy. Hóa ra là khi bạn dành cả ngày luyện tập đánh bại con quái vật thực sự thì nhiệm vụ trong trò Dungeons & Dragons không còn vẻ vang như trước - hay ít nhất, George và một vài học sinh khác mà Simon cố gắng tuyển thêm người cho trại hè - đều bỏ lại cậu với trại hè bị lãng quên, Hearts, Egyptian Ratscrew, và, đương nhiên rồi, Go fish. Simon cố nén tiếng ngáp.

Jon, Beatriz, Julia đứng bên cạnh họ, chờ để được nhận ra. Simon mong rằng, nếu cậu chờ đủ lâu, họ có thể sẽ rời khỏi. Beatriz không quá tồi, ít nhất không phải bản thân cô ấy. Nhưng Julia như được tạc từ băng ta có vài khuyết điểm về thể chất đáng ngờ - mái tóc vàng óng ả như búp bê Barbie, làn da trắng không tì vết như người mẫu mĩ phẩm, đường cong cơ thể tuyệt vời hơn bất cứ người mẫu đồ lót nào trong tờ tạp chí của Erik - và mang vẻ mặt của phe diều hâu trong việc tìm kiếm và phá hủy nhiệm vụ của bất cứ kẻ yếu nào. Tất cả những điều đó, cùng việc cô nàng mang theo thanh kiếm.

Jon, đương nhiên, vẫn là Jon.

Thợ Săn Bóng Tối không tập luyện ma thuật - đó là nguyên lí cơ bản về niềm tin của họ - vì vậy có lẽ Học viện sẽ không dạy Simon cách để thu nhỏ Jon Cartwright đến khi cậu ta biến mất. Nhưng một chàng trai vẫn có thể ước mơ mà.

Họ vẫn không đi. Cuối cùng, George, bẩm sinh đã không thể thô lỗ với bất kì ai, để bài của cậu ấy xuống.

"Chúng tôi có thể giúp gì cho các cậu đây?" George hỏi, ánh bạc lóe lên từ đồi giày Brogue Scotland của cậu ấy. Sự thân thiện của Jon và Julia hoàn toàn biến mất khi họ biết về dòng máu người thường của George, và mặc dù George không bao giờ nói về điều ấy, nhưng rõ ràng rằng cậu ấy sẽ không bao giờ quên và tha thứ.

"Thật sự thì có đấy" Julia nói. Cậu ta khẽ gật đầu về phía Simon " Ờ, cậu thì có"

Nhiệm vụ tìm kiếm con ma cà rồng sắp giết người không phải là một tin tức vui vẻ gì trong ngày của Simon; cậu không có hứng thú lắm " Các cậu muốn cái gì?"

Julia lúng túng nhìn Beatriz, người đang nhìn chằm chằm vào chân của mình. "Cậu hỏi đi" Beatriz thì thầm.

" Sẽ tốt hơn nếu cậu hỏi" Julia đáp trả lại.

Jon đảo mắt "Ôi lạy Thiên Thần. Tôi sẽ làm" Cậu ta ưỡn ngực, chiều cao ấn tượng, chống hông, nhìn Simon như một vị vua. Nhìn như thể là cậu ta đã tập làm như thế này trong gương rồi vậy. "Chúng tôi cần cậu nói hết những gì cậu biết về ma cà rồng."

Simon cười toe toét "Thế các cậu muốn biết cái gì? Đáng sợ nhất là Eli trong phim Mời đúng khách vào nhà(Let the right one in), ngọt ngào nhất là Lestat, đáng khinh thường nhất là David Bowie trong The Hunger, quyến rũ nhất thì đương nhiên là Drussila. Mặc dù nếu tôi hỏi một cô gái thì cô ấy trả lời là Damon Salvatore hay Edward Cullen. Nhưng..." Cậu nhún vai " Cậu biết những cô gái mà".

Mắt Julie và Beatriz trợn tròn " Tôi không hề nghĩ cậu lại biết nhiều như vậy" Beatriz thốt lên " Họ... họ là bạn của cậu?"

" Ồ, đương nhiên rồi. Bá tước Dracula và tôi chính là như thế này" Simon nói, đan chéo bàn tay để chứng minh. " Cả Bá tước Chocula. À cả người bạn thân nhất của tôi Bá tước Blintzula. Anh ấy thực sự rất quyến rũ." Cậu nhỏ tiếng dần bởi cậu nhận ra không ai cười cả. Thực tế không một người nào nhận ra cậu chỉ đang đùa. "Họ chỉ trên ti vi thôi" Cậu nhắc họ " À thì bao bì ngũ cốc"

"Cậu ta đang nói về cái gì vậy?" Julie hỏi Jon, nhăn mũi vì bối rối.

"Ai quan tâm chứ?" Jon nói " Việc này quả thật tốn thời gian. Như kiểu cậu ta chẳng quan tâm bất cứ ai ngoại trừ bản thân mình."

"Ý cậu là gì?" Simon bắt đầu cảm thấy khó chịu.

George hắng giọng, hiển nhiên không thoải mái " Thôi nào. Nếu cậu ấy không muốn nói thì đó là việc của cậu ấy"

"Đó là khi việc đó không liên quan đến mạng sống của tụi này." Julie chớp mắt một cách khó chịu như thể có gì đó trong mắt cô nàng vậy - Simon cố bình ổn nhịp thở. Cậu ta đang cố nhịn khóc đấy à?

"Cái gì đang xảy ra vậy?" Cậu hỏi, cảm thấy mông lung hơn bình thường. Họ nói cái gì mà nhiều vậy?

Beatriz thở dài và mỉm cười xấu hổ với Simon. " Chúng tớ không định hỏi cậu bất cứ cái gì mang tính cá nhân, và cậu biết đấy, đau buồn. Chúng tớ chỉ mong cậu có thể kể cho chúng tớ về những điều cậu biết về ma cà rồng từ về, uhm,..."

"Về việc trở thành kẻ hút máu" Jon nói nốt " Thứ mà, nếu cậu nhớ, cậu từng là một trong số chúng".

"Nhưng tôi không nhớ" Simon nói rõ " Hay là các cậu không chú ý tới việc đó?"

"Nhưng đó là những gì cậu nói" Beatriz cãi lại " Nhưng..."

"Nhưng các cậu nghĩ rằng tôi đang nói dối?" Simon hoài nghi. Một cái lỗ đen trong trung tâm kí ức của cậu là lí do chính cho sự tồn tại của cậu. Cậu chưa từng nghĩ đến việc có ai hỏi cậu về nó. Tại sao họ lại nghĩ cậu nói dối chứ? Loại người nào có thể làm như vậy? "Tất cả các cậu đều nghĩ như vậy sao? Thực sự?"

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.