Sự mất tích của Herondale

Lượt đọc: 81 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Cuộc sống ở Học viện Thợ Săn Bóng Tối không có nhiều thứ mà Simon từng cho rằng cậu không thể sống thiếu ví như : máy tính, âm nhạc, truyện tranh, hệ thống máy nước trong nhà. Khoảng mấy tháng trước, cậu đã dần quen với việc không có chúng, nhưng có một sự thiếu thốn mà cậu không thể hiểu được.

Học viện Thợ Săn Bóng Tối không có những người nhàm chán.

Mẹ của Simon đã từng nói với cậu việc mà bà yêu thích nhất khi làm người Do Thái đó là bạn có thể tham gia vào bất kì Giáo đường Do Thái nào trên Trái Đất và cảm thấy như đang ở nhà. Ấn Độ, Brazil, New Zealand, thậm chí là sao Hoả - nếu bạn tin tưởng vào Xin chào, phi hành gia*. Những cuốn truyện tranh tự chế là điểm nối bật trong ba năm học của Simon ở trường Hebrew. Người Do Thái ở tất cả mọi nơi đều cầu nguyện bằng cùng một thứ tiếng, cùng một giai điệu, cùng từ ngữ. Mẹ của Simon ( người mà ít được để ý rằng chưa rời khỏi ba bang một lần nào) đã nói với con trai rằng nếu con tìm được người có thể nói thứ ngôn ngữ của linh hồn con thì con sẽ không bao giờ cô đơn cả.

*Bản gốc: if you could rely on Shalmn, Spacemen!

Và hoá ra bà đã đúng. Miễn là Simon tìm được người cùng ngôn ngữ với mình - ngôn ngữ của trò Dungeons & Dragons và Thế giới của Warcraft, ngôn ngữ của Star Trek và manga và indie rockers với những bài hát như 'Han Shot First' và 'What The Frak' - khi đó cậu sẽ cảm thấy cậu đang ở với bạn bè.

Những Thợ Săn Bóng Tối đang luyện tập này, mặt khác? Hầu hết họ có thể nghĩ manga là một dạng của dấu chân ma quỷ nào đó. Simon đang cố gắng hết sức để khiến cho họ hiểu rằng có nhiều thứ tốt hơn trong cuộc sống, nhưng một vài người như George Lovelace có năng khiếu hơn Simon trong việc tung xúc sắc 12 mặt... ờ thì bất cứ thứ gì đều đòi hỏi nhiều sự phức tạp về thể chất hơn việc đi bộ và nhai kẹo cao su cùng một lúc.

Như Jon đã dự đoán, Simon là người cuối cùng bị bỏ lại trong đợt trèo tường này. Trong khi những người khác leo dần lên, rung cái chuông ở đỉnh và đã tập hợp ở dưới mặt đất một lần nữa thì cậu chỉ mới leo được một đoạn cách mặt đất 10m. Điều cuối cùng đã xảy ra, Scarsbury, đã thể hiện cái tính cách quái gở thích ngược đãi người khác của mình, bảo cả lớp ngồi xuống và quan sát Simon khi đang cần cù trèo lên đỉnh. Vào khoảnh khắc ấy, vị huấn luyện viên của họ đã nhân từ cho dừng việc đó lại.

"Đủ rồi!" Scarsbury hét lên, vỗ tay. Simon tự hỏi liệu có tiếng huýt sáo hay không? Có thể Simon tặng quà cho Scarsbury và dịp Giáng sinh.

"Lewis, không cần chịu đau nữa và xuống đây. Tất cả các bạn còn lại, đến phòng vũ khí, tìm một thanh kiếm và tập luyện chiến đấu đi" Ông ta nắm chặt lấy vai cậu "Không quá nhanh nhỉ, người hùng? Cậu đã bị bỏ lại"

Simon tự hỏi liệu quá khứ anh hùng của cậu có bị lu mờ bởi hiện tại đáng thương này không, và cậu có thể sắp bị tống ra khỏi trường. Nhưng sau đó Scarsbury lại gọi ra vài cái tên khác Lovelace, Cartwright, Beuvale, Mendoza - hầu hết những Thợ Săn Bóng Tối, tất cả họ đều là những học sinh giỏi nhất trong lớp và Simon cho phép cơ thể mình thoải mái chỉ một chút. Bất kể Scarsbury định nói gì, nó sẽ không quá tệ, chứ nếu không thì ông ta đã phải nói cho Jon Cartwright, người được huy chương vàng trong việc làm loạn lên.

"Ngồi xuống!" Scarsbury gầm lên.

Họ ngồi xuống.

"Các bạn ở đây bởi các bạn là 20 học sinh hứa hẹn nhất trong lớp" Scarsbury nói, dừng lại để cho tiếng bàn luận giữa chúng tôi lắng xuống. Hầu hết học sinh đều hào hứng. Riêng Simon tự bắt bản thân trở nên vô hình. Nên nói là 19 học sinh hứa hẹn và một học sinh đang trượt dài trong thất bại của những thành tựu trong quá khứ. Cậu cảm thấy như trở lại khi cậu 8 tuổi nghe lén mẹ cậu bắt nạt huấn luyện viên của Little League về việc cậu đánh bóng chày

"Một số kẻ ở Thế Giới Ngầm đã phá luật và chúng ta cần để ý đến họ" Scarsbury tiếp tục "Phía trên đã quyết định đây sẽ là một cơ hội tuyệt vời cho những thằng con trai như các cậu trở thành một người đàn ông"

Marisol Rojas Garza, một cô bé người thường gầy gò 13 tuổi với vẻ mặt như thể tôi sẽ đá vào mông ông, hắng giọng.

"Ờ... đàn ông và phụ nữ" Scarsbury sửa lại, không mấy hài lòng.

Tiếng thì thào bàn tán giữa học sinh. Sự phấn khích cùng với lo lắng. Không một ai trong số họ đã từng tham gia bài luyện tập thực sự. Đằng sau Simon, Jon giả vờ ngáp "Thật buồn chán! Tôi có thể giết những kẻ của Thế Giới Ngầm tép riu ấy ngay khi ngủ."

Simon, người đã từng thực sự giết những kẻ của Thế Giới Ngầm tép riu khi ngủ, cùng với con quỷ kinh dị đầy xúc tu, Thợ Săn Bóng Đêm biến đổi và những con quái vật khát máu, xuất hiện trong ác mộng của cậu khiến cậu thấy buồn nôn hơn là buồn ngủ.

George giơ tay "Ờ .. thưa thầy, một số người trong chúng em vẫn là" cậu ấy nuốt nước bọt, và không phải lần đầu tiên, Simon tò mò liệu cậu ấy có hối hận khi thừa nhận những sự thật về bản thân mình không; Học viện là nơi dễ dàng hơn để trở thành một Thợ Săn Bóng Tối ưu tú - và không chỉ bở vì những người tài giỏi không phải ngủ ở ngục tối "người thường"

"Tôi biết điều đó, cậu Lovelace" Scarsbury lãnh đạm nói "Hãy tưởng tượng sự ngạc nhiên của tôi khi khám phá ra cuối cùng mấy kẻ bất tài trong số các cậu cũng hữu dụng theo một cách nào đó."

"Không, ý em là..." George do dự, dễ bị doạ nạt hơn so với 1 đứa bé. Cậu co vai lại, khẽ nhăn mày "Ý em là chúng em là người thường. Chúng em không được vẽ Ấn Ký, không thể sử dụng kiếm Thiên Thần hay đèn phù thuỷ hay bất cứ thứ gì. Chúng em không có tốc độ nhanh nhẹn và sự chúc phúc của Thiên Thần. Truy lùng một kẻ ở Thế Giới Ngầm khi chúng em mới có vài tháng tập luyện? .... Thầy không thấy việc đó nguy hiểm sao?"

Mạch máu dưới cổ Scarsbury đập một cách đáng báo động, và mắt của ông ta trợn to đến nỗi Simon tưởng nó có thể rơi ra ngoài(cậu nghĩ rằng điều này có thể giải thích lí do tại sao ông ta đeo bịp mắt). "Nguy hiểm? Nguy hiểm sao?" Ông ta gào lên "Còn ai khác sợ một tí nguy hiểm này không?"

Nếu họ đã sợ thì họ còn sợ Scarsbury hơn và không ai nói gì. Ông ta giữ một khoảng im lặng và giận dữ với vài phút khổ sở. Ông ta đưa cái nhìn cau có về phía George "Nếu cậu sợ những tình huống nguy hiểm, cậu bé, thì cậu đang ở nhầm chỗ rồi đấy. Nếu không, uống nước từ Cốc Thánh sẽ giết cậu, và tin tôi đi, những người phàm, việc bị hút khô máu sẽ là cách tốt hơn nếu cậu phải chết." Ông ta nhìn chằm chằm vào Simon, có lẽ bởi cậu đã từng là một kẻ hút máu, hoặc có thể trông cậu có vẻ giống người bị hút kiệt máu cho đến chết nhất.

Scarsbury vô cùng hy vọng kết quả ấy xảy ra với Simon - rằng ông ta chọn Simon cho nhiệm vụ này với mong muốn được thoát khỏi đứa học sinh vấn đề nhất của ông ta. Mặc dù chắc chắn không một Thợ Săn Bóng Tối hay huấn luyện viên Thợ Săn Bóng Tối nào đồng ý nhiệm vụ nguy hiểm như vậy ngay lập tức.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.