Sự mất tích của Herondale

Lượt đọc: 68 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Từng người một gật đầu... thậm chí cả George , mặc dù ít nhất cậu ấy cũng có thái độ lúng túng.

"Tại sao tôi lại giả vờ như mình không nhớ?" Simon hỏi.

"Tại sao họ lại cho phép một người như cậu vào đây? Nếu cậu thực sự không biết gì cả?" Jon hỏi vặn lại "Đó là điều duy nhất có lí"

"Ồ, tôi đoán đây là thế giới vô cùng vô cùng điên rồ" Simon cáu kỉnh "Bởi vì những gì các cậu nhìn thấy là những gì các cậu nhận được"

"Chẳng có thứ gì cả" Jon nói.

Julie huých khửu tay vào cậu ta nghe có vẻ giận dữ - thường thì cô nàng luôn đồng ý với bất cứ cái gì Jon nói "Cậu đã nói cậu sẽ tử tế"

"Có nghĩa lí gì chứ? Cậu ta không nhớ cái gì cả hay không muốn nói với chúng ta. Ai quan tâm nào? Nó chỉ là một kẻ ở Thế Giới Ngầm thôi. Chuyện gì tồi tệ hơn có thể xảy ra được?"

"Cậu thực sự không biết đúng không?" Julie nói "Cậu chưa bao giờ trong trận chiến thực thụ phải không? Cậu chưa từng nhìn thấy ai bị thương hay chết?"

"Tôi là một Thợ Săn Bóng Tối, đúng không?" Jon nói, mặc dù Simon để ý thấy đây không giống câu trả lời cho lắm.

"Cậu không tham chiến ở Alicante" Julie nói một cách ảm đạm "Cậu không biết nó tồi tệ như thế nào cả. Cậu không đánh mất bất cứ thứ gì"

Jon lên giọng "Đừng nói với tôi về những thứ tôi đã đánh mất. Tôi không biết gì về cậu. Nhưng tôi đến đây để học cách chiến đấu, vì thế lần sau - "

"Đừng nói như vậy Jon" Beatriz biện hộ "Sẽ không có lần sau đâu. Không có đâu"

Jon nhún vai "Sẽ luôn có lần tiếp theo" Cậu ta nói như thể rất mong chờ điều đó vậy, và Simon hiểu rằng Julie có lẽ đúng. Jon nói như thể cậu ta được giữ tránh xa khỏi chết chóc.

"Tôi đã nhìn thấy một con cừu chết" George nói vui vẻ, rõ ràng cố gắng cải thiện bầu không khí "Đó là tất cả"

Beatriz nhăn mày "Tớ thực sự không muốn chiến đấu với ma ca rồng một tẹo nào cả. Có thể nếu kẻ đó là tiên thì..."

"Cậu không biết gì về tiên cả" Julie khó chịu

"Tớ nghĩ tớ sẽ không bận tâm nếu giết vài con" Beatriz nói.

Julia thở ra một hơi dài như là có ai đâm thủng cô nàng và để cho không khí thoát ra ngoài "Tớ cũng vậy. Nếu như vậy thì quá dễ dàng"

Simon không biết nhiều về mối quan hệ giữa Thợ Săn Bóng Tối và Thế Giới Ngầm, nhưng cậu có thể đoán ra khá nhanh rằng tiên là kẻ thù số một của Thợ Săn Bóng Tối dạo gần đây. Thực tế thì kẻ thù hàng đầu của Thợ Săn Bóng Tối, Sebastian Mogernstern, người đã mở ra The Dark War và biến một nhóm Thợ Săn Bóng Tối thành xác sống tôn sùng hắn, đã chết khá lâu rồi.Điều mà khiến cho đồng minh của hắn, Tộc Tiên, phải hứng chịu hậu quả. Thậm chí Thợ Săn Bóng Tối như Beatriz, người thật thà tin rằng người sói giống tất cả những người khác, chỉ là có nhiều lông hơn 1 chút, và một vài fangirl yêu thích phù thủy khét tiếng Magnus Bane, nói về thần tiên tràn vào phá hoại như bầy cá chép và Cold Peace như thể là nó chỉ dừng lại cho sự hủy diệt.

"Cậu đã đúng vào sáng nay, George" Julie nói "Họ không nên cho chúng ta làm nhiệm vụ này, không bất cứ người nào. Chúng ta chưa sẵn sàng"

Jon khịt mũi "Chỉ mình cậu thôi"

Khi họ cãi nhau về việc sẽ khó khăn như thế nào để giết một tên ma cà rồng thì Simon đứng lên. Tồi tệ thực sự khi bọn họ đều nghĩ cậu là kẻ dối trá, thậm chí còn kinh khủng hơn rằng, một cách nào đó, Simon đúng là như vậy. Cậu không thể nhớ bất cứ cái gì khi là ma cà rồng - không có cái gì hữu ích, ít nhất - nhưng cậu nhớ rằng ý định giết người vô cùng khó chịu.

Hoặc có thể nó chỉ là ý định giết bất cứ cái gì, Simon là người ăn chay, và hành động bạo lực duy nhất cậu thừa nhận cậu có làm là trên màn hình, đánh bay con rồng hoạt hình và sên biển.

Đó không phải sự thật, một giọng nói trong đầu cậu nhắc nhở. Bàn tay cậu đã dính quá nhiều máu. Simon không mấy quan tâm. Mất trí nhớ không có nghĩa là nó không xảy ra, nhưng thỉnh thoảng vẫn có thể giả vờ và điều đó khiến cho mọi thứ dễ dàng hơn.

George chụp lấy tay cậu trước khi cậu có thể đi mất. "Tớ xin lỗi về - cậu biết đấy" Cậu ấy nói với Simon "Đáng nhẽ ra tớ phải tin cậu."

"Yeah, đáng nhẽ cậu phải làm vậy" Simon thở dài, cam đoan với người bạn cùng phòng của cậu rằng mình không có cảm xúc mạnh, mà thực sự chính là như vậy. Đi được nửa đường xuống hành lang bị che khuất, cậu nghe thấy tiếng bước chân đuổi theo mình.

"Simon!" Julie khóc "Đợi một chút"

Vào vài tháng cuối cùng, Simon đã khám phá ra sự tồn tại của ma thuật và quỷ dữ, cậu đã học được rằng kí ức trong quá khứ của cậu mong manh và giả dối như con búp bê giấy cũ kĩ của chị gái cậu, và cậu đã từ bỏ tất cả mọi thứ cậu biết để đi đến một đất nước ma thuật vô hình và học săn quỷ. Và ấy thế mà, không có thứ gì có thể làm cậu ngạc nhiên hơn một danh sách những cô gái xinh đẹp, những người lập tức muốn cái gì đó từ cậu, không ngừng tăng lên. Điều này không hẳn thú vị như đáng nhẽ nó phải vậy.

Simon dừng lại để Julie bắt kịp. Cô nàng cao hơn vài inches và có đôi mắt với những đốm sáng vàng như cây phỉ, luôn thay đổi trong ánh sáng. Ở đây trong hành lang tối mù, chúng lóe sáng màu hổ phách dưới ánh đèn. Cô di chuyển một cách duyên dáng, như một vũ công ballet, nếu những vũ công ballet thường xuyên cắt người khác thành mảnh dài bằng con dao găm bạc được khắc chữ rune. Nói theo cách khác, cô chuyển động như Thợ Săn Bóng Tối, và theo những gì Simon quan sát trong buổi luyện tập thì cô là một Thợ Săn Bóng Tối tài giỏi.

Và như hầu hết Thợ Săn Bóng Tối ưu tú, cô nàng không hề thích mối ràng buộc với người thường, còn ghét người thường đã từng là người Thế Giới Ngầm hơn - và thậm chí ghét những người thường, trong một cuộc đời họ không thể nhớ, đã từng cứu thế giới. Nhưng kể từ khi Isabelle Lighthood đã hạ mình ở Học viện để đánh cược sự kiên nhẫn của cô với Simon, Julie đã nhìn Simon bằng sự quyến rũ đặc biệt. Không giống như một vài người muốn ném cậu lên giường, cô nàng có vẻ hứng thú hơn với việc nghiên cứu cậu dưới kính hiển vi, giật chân tay của cậu ra, khám phá thứ bên trong cậu, tìm kiếm tia sáng lung linh có thể thu hút được cô gái như Isabelle Lighthood.

Simon không bận tâm ánh nhìn của cô nàng. Cậu thích sự tò mò sắc bén trong ánh mắt của cô với sự thiếu mong đợi. Isabelle, Clary, Mia, những cô gái đã quay về New York, họ muốn biết và yêu cậu, và cậu tin họ - và cậu cũng biết rằng họ không yêu cậu, người họ yêu mến là phiên bản bizarro-world* của cậu, một bản sao giống y chang cậu**, và khi nhìn vào Simon, tất cả những gì họ thấy, tất cả những gì họ muốn thấy, là một người khác. Julie có thể ghét cậu - ờ rõ ràng ghét cậu - nhưng cô cũng nhìn cậu như họ.

*Bizarro là một nhân vật hư cấu, một siêu tội phạm xuất hiện trong truyện tranh Mỹ được xuất bản bởi DC Comics. Nhân vật được tạo ra bởi nhà văn Otter Binder và nghệ sĩ George Papp như một "hình ảnh phản chiếu" của Superman, và lần đầu tiên xuất hiện trong Superboy #68 (năm 1958).[nguồn Wikipedia]

**Bản gốc: doppelganger là các trường hợp hai người xa lạ nhưng thoạt nhìn thì thấy giống nhau như hai giọt nước, hay người nào đó có khuôn mặt giống y-xì-đúc một nhân vật trong lịch sử, hoặc thậm chí nhiều người đôi khi có cảm giác nhìn thấy một bản sao của chính bản thân mình.[Nguồn: kenh14]

"Đó là sự thật sao?" cô hỏi Simon "Cậu không nhớ bất cứ thứ gì cả? Làm ma cà rồng? Kích thước của con quỷ? The Dark War? Không bất cứ thứ gì?"

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.