Alec im lặng, đầu cúi xuống.
"Em có hiểu không?" Magnus hỏi, cảm thấy gần như tuyệt vọng. "Điều đó không phải là anh không muốn kết hôn. Không phải là anh không yêu em. "
"Em hiểu," Alec nói. Anh hít một hơi thật sâu và nhìn lên. "Thay đổi Luật có thể mất một thời gian," anh nói đơn giản.
"Có thể," Magnus nói.
Cả hai người im lặng một lúc.
"Anh có thể nói với em điều này không?" Magnus hỏi "Trước đây, không ai muốn anh kết hôn với họ cả."
Anh đã từng yêu, nhưng không ai trong số họ đã từng hỏi anh điều đó, và anh biết, với một cảm giác lạnh lẽo, sâu sắc rằng hỏi họ điều đó là vô ích. Cho dù đó là vì họ cảm thấy không thể hứa chỉ cái chết mới chia lìa đôi lứa (do Magnus sẽ không chết), bởi vì họ xem nhẹ suy nghĩ của Magnus, anh là bất tử nên họ chỉ là một khoảng khắc với anh. Anh chưa bao giờ biết lý do tại sao họ không muốn cưới anh, nhưng đó chính là: Có những người yêu sẵn sàng để chết với anh, nhưng không có người nào sẵn lòng thề sẽ sống với anh mỗi ngày họ còn sống.
Không ai cho đến anh chàng Thợ săn Bóng tối này.
"Em cũng chưa bao giờ yêu cầu ai cưới em trước đây", Alec nói. "Vậy thì, câu trả lời là không? "
Anh cười hỏi, một nụ cười nhẹ, trông có vẻ mệt mỏi nhưng hạnh phúc. Alec luôn luôn cố gắng để trao cho những người anh yêu một con đường hay một cánh cửa mở; Anh luôn cố gắng trao cho những người anh yêu bất cứ điều gì họ muốn.
Cả hai ngồi đó, tựa vào nôi đứa bé của họ. Cùng với nhau.
Magnus nâng tay lên, và Alec nắm lấy nó, đan những ngón tay với nhau. Những chiếc nhẫn của Magnus lóe lên và những vết sẹo của Alec sáng rực trong ánh trăng. Cả hai bàn tay xiết chặt lấy nhau.
"Câu trả lời là CÓ, một ngày nào đó," Magnus nói. "Đối với em, Alec, câu trả lời luôn luôn là CÓ."
* * *
Sau buổi lên lớp học ngày hôm sau, Simon ngồi trong phòng ký túc xá tối của mình, hầu như không thể cưỡng lại sự cám dỗ để đi tìm Isabelle, và cố gắng lên dây cót tinh thần cho mình.
Anh chạy như bay lên các bậc thang, và gõ cửa phòng của Alec và Magnus.
Magnus mở cửa. Anh mặc quần jean và một chiếc sơ mi đã sờn bỏ ngoài, tay ôm đứa bé, trông rất mệt mỏi.
"Làm thế nào các người biết nó vừa thức dậy từ cữ ngủ trưa?" Magnus hỏi khi mở cửa.
"Uhm, tôi không biết," Simon nói.
Magnus chớp mắt chậm chạp, kiểu mấy người mệt mỏi hay làm, như thể họ phải ngẫm nghĩ sâu sắc về việc chớp mắt vậy "Ồ, tôi xin lỗi " Anh nói. "Tôi đã nghĩ cậu là Maryse."
"Mẹ của Isabelle ở đây á?" Simon thốt lên.
"Suỵt!" Magnus nói. "Bà ấy có thể nghe thấy cậu đấy."
Đứa bé i ỉ, không hoàn toàn là khóc mà là một âm thanh mè nheo không vui vẻ nho nhỏ. Nó vắt khuôn mặt ẩm ướt lên vai của Magnus.
"Tôi thực sự xin lỗi đã xen ngang," Simon nói. "Tôi tự hỏi nếu tôi có thể nói vài lời riêng với Alec hay không."
"Alec đang ngủ," Magnus nói thẳng thừng, và bắt đầu đóng cửa.
Giọng nói của Alec vang lên trước khi cánh cửa khép kín. Anh nói như thể vừa ngáp. "Uhm, em không ngủ. Em thức rồi. Em có thể nói chuyện với Simon." Anh xuất hiện ở ngưỡng cửa, mở lại cửa. "Anh hãy ra ngoài đi dạo một chút đi. Hít thở không khí trong lành. Nó sẽ làm anh tỉnh táo. "
"Anh ổn", Magnus nói. "Anh không cần ngủ hoặc đi dạo. Anh cảm thấy tuyệt vời. "
Đứa bé vẫy bàn tay mũm mĩm của nó về hướng Alec, cử chỉ lơ đãng, vô định nhưng không hề nhầm lẫn. Alec giật mình nhưng mỉm cười, một nụ cười ngạc nhiên và rạng rỡ. Anh đưa tay ra đón lấy đứa bé vào lòng. Ngay sau khi anh ôm, đứa bé ngừng ri rỉ.
Magnus vuốt ngón tay của anh lên khuôn mặt của đứa bé. "Ta thấy thái độ của con xúc phạm đấy", anh cảnh cáo nó và hôn nhẹ Alec "Anh sẽ không đi lâu đâu".
"Cứ đi chừng nào anh muốn," Alec nói. "Em nghĩ cha mẹ có thể đến để giúp đỡ rất nhanh thôi."
Magnus đi ra, và Alec bước khỏi cửa, đi đến đứng bên cửa sổ với đứa bé.
"Vậy thì," Alec nói. Áo của anh nhàu nát rõ ràng là trong lúc ngủ, và anh đang đung đưa cậu nhóc. Simon cảm thấy thật tệ khi làm phiền anh. "Cậu muốn nói chuyện với tôi về cái gì?"
"Tôi thực sự xin lỗi một lần nữa về hôm trước," Simon nói.
Sau đó, anh tự thấy điều đó thật là khủng khiếp khi đề cập đến vụ sex trước mặt đứa bé của Alec. Có lẽ Simon cam chịu xúc phạm Alec, hết lần này đến lần khác. Mãi mãi.
"Không sao đâu," Alec nói. "Tôi đã từng bắt gặp cậu và và Isabelle. Tôi đoán điều đó là công bằng thôi. "Anh cau mày. "Mặc dù vào thời điểm đó hai người đang ở trong phòng của tôi, vì vậy thật sự tôi nghĩ rằng cậu vẫn còn nợ tôi."
Simon cảnh giác. "Anh bắt gặp tôi và Isabelle? Nhưng chúng tôi không có. . . Ý tôi là, chúng tôi đã không. . . chúng tôi có ...có làm...? "
Nó sẽ là điển hình của cuộc sống của Simon, anh nghĩ. Của tất cả mọi thứ trên thế giới, rằng anh đã quên điều đó.
Alec nhìn có vẻ khó chịu với cuộc thảo luận này, nhưng Simon giữ chặt anh với một ánh mắt cầu xin và Alec có vẻ thương cảm trước sự thảm hại tuyệt đối của Simon.
"Tôi không biết," cuối cùng Alec nói. "Như tôi nhớ, cậu đang trong quá trình thoát y. Và tôi đã cố gắng không nhớ. Và cậu dường như đang tham gia vào một kiểu trò chơi nhập vai nào đấy. "
"Oh. Whoa. Kiểu như trò chơi nhập vai cấp tiến ấy hả? Có trang phục hay đạo cụ gì không? Chính xác thì Isabelle đóng vai gì ở đó? "
"Tôi sẽ không thảo luận việc này," Alec nói.
"Nhưng liệu anh có thể cung cấp cho tôi một gợi ý nhỏ. . ".
"Ra khỏi đây, Simon!" Alec nói.
Simon kéo chính mình khỏi vụ trò chơi nhập vai rối loạn đó và trấn tĩnh lại. Anh vẫn còn điều phải nói với Alec suốt năm vừa rồi.
Mặc dù Alec yêu cầu anh ra khỏi phòng, vì vậy Simon đã phải thừa nhận mọi việc đang theo chiều hướng không tốt lắm.
"Tôi xin lỗi", Simon nói. "Ý tôi là, tôi xin lỗi cho những câu hỏi không phù hợp. Và tôi xin lỗi vì bắt gặp anh, er, buổi sáng hôm qua. Tôi xin lỗi vì tất cả mọi thứ. Tôi xin lỗi cho bất cứ điều sai giữa chúng ta. Cho bất cứ điều gì anh tức giận. Thực sự tôi không nhớ, nhưng tôi nhớ khi anh giận dữ là thế nào, và tôi không muốn mọi việc trở nên như vậy giữa chúng ta. Tôi nhớ anh không thích Clary. "
Alec nhìn Simon như thể anh bị điên.
"Tôi thích Clary. Clary là một trong những người bạn tốt nhất của tôi ".
"Ồ", Simon nói. "Tôi xin lỗi. Tôi nghĩ rằng tôi đã nhớ ra. . . Nhưng có lẽ đã sai. "
Alec hít một hơi thật sâu và thừa nhận: "Không, cậu không sai. Lúc đầu, tôi không thích Clary. Tôi đã - thô bạo với cô ấy một lần. Tôi đã đẩy cô ấy vào một bức tường. Cô ấy đã bị đập vào đầu. Lúc đấy, tôi là một chiến binh được huấn luyện còn cô ấy chưa được đào tạo chút nào. Tôi gấp hai lần kích thước của cô ấy. "
Simon đến đây để hoà giải Alec, vì vậy anh phải ghìm lại sự thôi thúc mạnh mẽ để đấm cho anh ta một cú. Anh không thể làm điều đó. Alec còn ôm một em bé nữa chứ.
Tất cả anh có thể làm là nhìn chằm chằm vào Alec trong sự giận dữ thầm lặng với ý tưởng có ai đó dám động vào người bạn tốt nhất của mình.
"Không gì để bào chữa việc đó" Alec tiếp tục. "Nhưng tôi đã sợ. Cô ấy biết tôi là người đồng tính, và cô ấy nói với tôi rằng cô ấy biết. Lúc đó cô ấy không phải là bạn của tôi. Cô ấy chỉ là một người thường xâm nhập gia đình của tôi, và tôi biết Shadowhunters, tôi đã kết bạn với Shadowhunters, họ sẽ đoán ra - họ sẽ chạy đến nói với cha mẹ tôi, rồi cha mẹ tôi có thể cảnh giác với tôi. Họ sẽ nói với tất cả mọi người. Họ có thể nghĩ rằng họ đang làm điều đúng. "
"Điều đó không đúng," Simon, vẫn còn tức giận nhưng đã lung lay, nói. "Clary sẽ không bao giờ làm điều đó. Cô ấy thậm chí còn không nói với tôi. "
"Lúc đó, tôi không biết gì về cô ấy," Alec nói. "Cậu nói đúng. Cô ấy không bao giờ nói với bất cứ ai, về điều đó. Cô ấy có quyền nói rằng tôi đã cư xử thô bạo với cô ấy. Jace sẽ đấm vào mặt tôi nếu cậu ấy biết điều đó. Tôi đã rất sợ việc cô ấy sẽ nói với Jace tôi là người đồng tính, bởi vì tôi chưa sẵn sàng cho Jace biết điều đó. Nhưng cậu nói đúng. Cô ấy đã không nói, và cô ấy không bao giờ nói." Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, vỗ nhẹ lưng đứa bé. "Tôi thích Clary," anh nói đơn giản. "Cô ấy luôn cố gắng làm điều đúng đắn, và cô ấy không bao giờ cho phép bất cứ ai nói với cô ấy những gì là đúng. Cô nhắc parabatai của tôi rằng cậu ấy muốn sống. Thỉnh thoảng tôi muốn cô ấy gặp ít rủi ro điên khùng hơn, nhưng nếu tôi ghét những-người-dũng-cảm-liều-lĩnh-điên-khùng, tôi cũng phải ghét. . ".
"Hãy để tôi đoán," Simon nói. "Tên của anh ta vần với Face Herringfail."
Alec cười và Simon tự chúc mừng mình.
"Vậy là, anh thích Clary," Simon nói. "Tôi là người duy nhất anh không thích. Tôi đã làm gì? Tôi biết anh có rất nhiều thứ, nhưng nếu anh có thể nói cho tôi biết những gì tôi đã làm như vậy tôi có thể xin lỗi và vì vậy chúng ta có thể sẽ tốt hơn, tôi thực sự đánh giá cao điều đó. "
Alec nhìn chằm chằm vào Simon, sau đó quay lại và đi về phía một chiếc ghế trong căn gác. Có hai chiếc ghế gỗ ọp ẹp, cả hai đều có đệm vải thêu hình con công, và có một chiếc ghế sofa. Chiếc ghế sofa hơi bị nghiêng. Alec ngồi xuống một chiếc ghế, và Simon quyết định không mạo hiểm với chiếc ghế sofa, ngồi xuống cái kia.
Alec đặt cậu bé lên đầu gối của mình, một tay cẩn thận vòng xung quanh cơ thể bé bỏng tròn trĩnh của nó. Bàn tay còn lại anh chơi với bàn tay nhỏ bé của nó, gõ nhẹ lên chúng với ngón tay của mình, như thể anh đang dạy thằng bé cách chơi patty-cake. Anh rõ ràng chuẩn bị sẵn sàng cho một lời thú tội.
Simon hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho bất cứ điều gì xảy ra. Anh biết nó có thể thực sự rất xấu. Anh phải chuẩn bị sẵn sàng.
"Cậu đã làm gì ấy à?" Alec hỏi. "Cậu đã cứu mạng của Magnus."
Simon bị hẫng. Lời xin lỗi dường như không phù hợp nữa.
"Magnus đã bị bắt cóc, và tôi đã đi vào một chiều không gian địa ngục để cứu anh ấy. Đó là toàn bộ kế hoạch của tôi. Tất cả tôi muốn làm là giải cứu anh ấy. Trên đường đi, Isabelle bị thương rất nặng. Toàn bộ cuộc đời tôi, tôi luôn luôn muốn bảo vệ những người tôi yêu thương, để đảm bảo họ được an toàn. Tôi đã nên làm điều đó. Nhưng tôi không thể. Tôi đã không thể giúp cả hai người. Cậu đã làm điều đó. Cậu đã cứu sống Isabelle. Khi cha của Magnus định mang anh ấy đi và tôi chẳng thể làm gì được, cậu đã thay anh ấy. Trong quá khứ, tôi đã đánh giá thấp cậu, và cậu đã làm được tất cả mọi thứ tôi muốn làm, và sau đó cậu biến mất. Isabelle đã sụp đổ. Clary cảm thấy tồi tệ. Jace thì đau khổ. Magnus cảm thấy có lỗi. Mọi người đều rất đau khổ, và cậu đã trở lại nhưng cậu chẳng nhớ những gì cậu đã làm. Tôi không giao tiếp tốt với người lạ, và cậu là một người lạ thực sự phức tạp. Tôi không thể nói chuyện với cậu. Không phải là cậu đã làm điều gì sai trái mà đó là tôi không thể làm gì để chúng ta bình đẳng. Tôi nợ cậu nhiều hơn những gì tôi có thể trả lại, và tôi thậm chí không biết làm thế nào để cảm ơn cậu. Điều đó sẽ chẳng có ý nghĩa gì. Cậu thậm chí còn chẳng nhớ ra."