Sinh Ra Trong Đêm Trường Tăm Tối

Lượt đọc: 78 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

"Làm sao em có thể nói thế?"

Alec tặng cho anh một cái nhìn hoài nghi.

"Ờ, nó cũng có thể xảy ra. Anh cũng đã từng lượn lờ một thời gian dài", Magnus nói. "Anh cũng đã từng rất bảnh trong một thời gian dài."

"Phải không vậy?" Alec nói.

"Anh có nhu cầu cao. Em sẽ làm gì với nó nào? "

Anh đã không thể và sẽ không trêu chọc Alec như thế này vài tháng trước. Khi Alec chỉ mới chập chững yêu, lúng túng với khuynh hướng của mình, với câu hỏi mình là ai và mình cảm thấy như thế nào. Và Magnus đã rất cẩn trọng với anh vì anh biết điều đó là thế nào, sợ mình sẽ làm tổn thương Alec, sợ tan vỡ cảm giác này giữa họ, một cảm giác mới mẻ với Magnus cũng như với Alec.

Gần đây anh có niềm vui thích khi có thể trêu chọc Alec và biết anh sẽ không bị tổn thương, để thấy một Alec theo một cách khác hơn anh thường có, dễ dàng, giản dị và tự tin vào cảm xúc của mình, không với vẻ vênh vang như parabatai của anh mà bằng một sự thầm lặng tuyệt đối của riêng mình.

Ánh sáng trong căn phòng ăn bằng đá, tiếng lao xao của những học viên đang ăn và chuyện phiếm nhạt dần đi, không còn gì ngoài nụ cười của Alec.

"Cái này," Alec nói. Anh giơ tay ra và kéo Magnus theo mình bằng cách túm mặt trước chiếc áo choàng của Magnus, đẩy anh dựa lưng vào khung cửa và cuốn Magnus vào một nụ hôn chậm rãi.

Miệng Alec mềm mại và chắc chắn. Nụ hôn chậm, bàn tay mạnh mẽ của anh giữ Magnus sát lại, ép dọc theo cơ thể ấm áp của mình. Đằng sau mí mắt khép kín của Magnus, buổi sáng chuyển từ màu xám xịt sang vẻ lấp lánh rực rỡ của vàng.

Alec đã ở đây. Ngay cả một không gian địa ngục như Magnus nhớ lại, cũng đã được cải thiện rất nhiều bởi sự hiện diện của Alec. Học viện Shadowhunter sẽ là một khoảng khắc tuyệt vời.

* * *

Simon đến bữa ăn sáng muộn và phát hiện ra rằng Julie không thể bàn chuyện gì ngoài Magnus Bane.

"Những pháp sư thật sexy," cô nói bằng giọng đầy vẻ mặc khải.

"Cô Loss là giáo viên của chúng ta, và tôi đang cố gắng để ăn." Beatriz chán nản bên đĩa của mình.

"Ma cà rồng thì gớm ghiếc và chết rồi, Người sói cũng gớm ghiếc và lông lá, còn các vị tiên thì nguy hiểm và sẽ ngủ với mẹ của bạn," Julie nói. "Pháp sư lại là Downworlders sexy. Hãy nghĩ về điều đó. Bọn họ đều có vấn đề. Và Magnus Bane là người gợi cảm nhất trong số họ. Anh ấy có thể là Pháp sư cao cấp trong lòng tớ. "

"Uh, Magnus có bạn trai đấy", Simon nói.

Có một tia sáng đáng sợ lóe lên trong mắt của Julie. "Có một số ngọn núi cậu vẫn muốn leo lên, mặc dù có biển báo 'Cấm trèo'."

"Tôi nghĩ cậu vơ đũa cả nắm," Simon nói. "Cậu biết đấy, cái cách cậu nghĩ về ma cà rồng đó."

Julie dựng mặt lên với anh. "Cậu đang rất nhạy cảm, Simon. Tại sao cậu lại luôn nhạy cảm như thế chứ? "

"Cậu thật là khủng khiếp, Julie", Simon nói. " Tại sao cậu lại luôn khủng khiếp như thế chứ?"

Alec đang ở với Magnus, Julie đã tường thuật như vậy. Simon suy nghĩ nhiều về điều đó hơn là vẻ khủng khiếp của Julie, mà sau tất cả, không phải là điều gì mới mẻ. Alec sẽ ở lại Học viện hàng tuần. Anh thường thấy Alec trong đám đông người, và dường như lúc nào cũng không phải là đúng thời điểm để nói chuyện với anh ấy. Bây giờ đúng lúc rồi. Đúng thời điểm để nói nó ra, vấn đề giữa họ mà Jace đã ám chỉ rất mơ hồ. Anh không muốn có bất kỳ hiểu lầm nào giữa anh và Alec, người có vẻ như một chàng trai tốt bụng theo những gì Simon có thể nhớ. Alec là người anh lớn của Isabelle, và Isabelle là- anh gần như chắc chắn- bạn gái của Simon.

Anh muốn cô là bạn gái mình.

"Chúng ta có nên luyện tập bắn cung một lúc trước khi vào lớp không?" George hỏi.

"Đùa à, George," Simon nói. "Tôi khuyên cậu không làm điều đó. Chắc đấy"

Tất cả họ đều đứng dậy, đẩy bát của họ sang một bên, và đi về phía cửa trước của Học viện, hướng về khu đất luyện tập.

Kế hoạch là thế, nhưng không ai trong số họ thực hiện được việc luyện tập hôm đó. Không ai trong số họ vượt qua ngưỡng của Học viện. Tất cả họ đứng túm tụm ở bậc tam cấp, kinh hoàng.

Trên bậc đá tam cấp là một gói, bọc trong một tấm mền màu vàng nhạt. Đôi mắt của Simon làm anh không thấy rõ gì ngoài mọi thứ đang hoảng sợ, từ chối nhận thức những gì đã thực sự phơi bày trước mắt anh. Đó là một bọc rác, Simon tự nói với chính mình. Một người nào đó đã để lại một bọc rác trên ngưỡng cửa của họ.

Ngoại trừ việc cái bọc đó đang động đậy. Simon nhìn xoáy vào cái thứ dưới chiếc mền, nhìn vào đôi mắt lấp lánh chăm chú nhìn ra khỏi cái kén vàng nhạt, và tâm trí của anh dần nhận thức được những gì anh đã nhìn thấy, thậm chí là một cú sốc khác. Một nắm tay nhỏ xíu xuất hiện từ chiếc khăn choàng, ngọ nguậy như thể để phản đối tất cả những gì đang diễn ra.

Nắm tay màu xanh, xanh biển. Một màu xanh thẫm của biển sâu khi bạn đang trên một chiếc thuyền và bóng đêm đã buông xuống. Màu xanh của bộ đồ Captain America.

"Đó là một đứa bé," Beatriz thở ra. "Đó là một đứa bé pháp sư."

Có một tờ giấy ghi chú gắn lên chiếc mền màu vàng của đứa trẻ. Simon nhìn thấy tờ giấy đúng vào thời điểm gió giật nó ra khỏi mền và cuốn nó đi. Simon túm lấy tờ giấy trong gió lạnh và nhìn vào một dòng chữ nguệch ngoạc vội vàng trên mảnh giấy rách. Ai có thể yêu nó chứ?

* * *

"Ồ không, đứa bé màu xanh," George nói. "Chúng ta sẽ làm gì anh?"

Anh cau mày như thể anh đã không có ý gieo vần. Sau đó, anh quỳ xuống - bởi vì George là kẻ ngọt ngào không-thể-che-dấu của nhóm - và lúng túng ôm cái bọc màu vàng lên tay. Anh đứng lên, mặt tái mét, giữ chặt đứa bé.

"Chúng ta sẽ làm gì?" Beatriz liến thoắng, lập lại lời của George. "Chúng ta sẽ làm gì đây?"

Julie đã dán mình vào cánh cửa. Simon đã đích thân nhìn thấy cô cắt đầu một con quỷ rất lớn bằng một con dao rất nhỏ, nhưng lúc này mặt cô đầy vẻ sẵn sàng khủng bố nếu ai đó yêu cầu cô giữ đứa bé.

"Tôi biết phải làm gì", Simon nói.

Mình sẽ đi tìm Magnus, anh nghĩ. Anh biết Magnus và Alec đã đến và đã thức giấc. Dù sao thì anh cũng cần phải nói chuyện với Alec. Magnus đã chữa chứng mất trí nhớ một phần cho Simon. Magnus đã sống qua nhiều thế kỷ. Anh là người trưởng thành nhất mà Simon biết. Một đứa bé pháp sư bị bỏ rơi trong pháo đài của Shadowhunters là một vấn đề Simon không biết phải làm gì, và anh cảm thấy anh cần một người trưởng thành. Simon quay người bước đi.

"Tôi có nên hô hấp nhân tạo cho đứa trẻ không?" George hỏi.

Simon bị đóng băng. "Không, không được làm điều đó. Đứa bé còn thở. Đứa bé đang thở, phải không?"

Tất cả họ đều đứng và nhìn chằm chằm vào cái bọc nhỏ. Đứa bé vẫy tay của mình một lần nữa. Nếu đứa bé còn cử động, Simon nghĩ, thì nó còn thở. Anh thậm chí không nghĩ về một đứa bé xác sống vào thời điểm này.

"Tôi có nên cho đứa bé một chai nước nóng?" George nói.

Simon hít một hơi thật sâu. "George, đừng có vớ vẩn thế", anh nói. "Đứa bé này không xanh vì lạnh hay vì nó không thể thở được. Những đứa trẻ người thường không xanh như thế này. Đứa bé này màu xanh vì nó là một pháp sư, giống như Catarina. "

"Không giống như cô Loss," Beatriz nói bằng một giọng cao. "Cô Loss có màu xanh da trời, trong khi em bé này lại là màu xanh biển. "

"Cậu có vẻ rất am hiểu đấy," George quyết định. "Cậu nên ôm đứa bé."

"Không!" Beatriz la oai oái.

Cả cô và Julie đều giơ tay đầu hàng. Điều họ quan ngại và tránh đủ xa để biết là nó sạch sẽ và George nên giữ đứa bé gay go ấy và đừng có làm gì ẩu tả.

"Mọi người ở nguyên tại chỗ," Simon nói, cố gắng giữ bình tĩnh. Julie vui vẻ trở lại. "Oooh, Simon," cô nói. "Ý tưởng hay đấy."

Simon chạy băng qua đại sảnh và lên cầu thang, di chuyển với một tốc độ sẽ làm ngạc nhiên các giáo viên thể dục Shadowhunter. Thầy Scarsbury chưa bao làm cho anh có động lực như thế này.

Anh biết rằng Magnus và Alec đã được xếp vào một căn hộ tiện nghi trên gác xép. Thậm chí còn có cả một nhà bếp riêng biệt. Simon cứ đi lên, biết rằng mình sẽ đụng được gác xép ở đâu đó.

Anh chạy lên đến gác xép, nghe có tiếng rì rầm và chuyển động đằng sau cánh cửa. Và anh đẩy cánh cửa rộng mở.

Sau đó, lần thứ hai trong ngày, anh đứng ngây người trên ngưỡng cửa.

Có một tấm vải phủ lên Alec và Magnus, nhưng Simon đã thấy đủ. Anh có thể thấy vai Alec trắng với những vết sẹo của chữ rune và mái tóc đen hoang dã của Magnus trên gối. Anh có thể thấy Alec đóng băng, sau đó quay đầu của mình lại và ném cho Simon một cái nhìn tuyệt đối kinh dị.

Đôi mắt mèo màu vàng của Magnus ánh lên sau đôi vai trắng ngà của Alec. Giọng anh nghe có vẻ gần như thích thú khi anh hỏi: "Chúng tôi có thể giúp gì cho cậu?"

"Ôi Chúa ơi," Simon nói. "Ồ, không, Ồ không, tôi thực sự xin lỗi. "

"Làm ơn đi đi" Alec nói bằng một giọng kiềm chế chặt chẽ.

"Đúng rồi!", Simon nói. "Đương nhiên!" Anh dừng lại. "Tôi không thể đi."

"Tin tôi đi," Alec nói. "Cậu có thể."

"Có một đứa bé bị bỏ rơi trên tam cấp trước cửa Học viện và tôi nghĩ rằng đó là một đứa bé pháp sư!" Simon thốt ra.

"Tại sao cậu lại nghĩ đứa bé là một pháp sư?" Magnus hỏi. Anh là người duy nhất trong phòng điềm tĩnh.

"Uhm, vì đứa bé có màu xanh biển."

"Đó là bằng khá chứng thuyết phục", Magnus thừa nhận. "Cậu có thể cho chúng tôi một chút thời gian để mặc quần áo?"

"Vâng! Tất nhiên!", Simon nói. "Một lần nữa, tôi rất xin lỗi."

"Giờ thì biến đi" Alec đề nghị.

Simon biến.

************

Sau một thời gian ngắn Magnus đi xuống từ gác mái, mặc quần áo màu đen bó sát và một chiếc áo choàng lấp lánh vàng. Tóc anh vẫn bù xù, chĩa ra mọi hướng như thể Magnus đã vừa bị bắt gặp trong một cơn lốc riêng tư, nhưng Simon chẳng có thời gian để chỉ trích mái tóc vị cứu tinh tiềm năng của mình.

"Thật sự xin lỗi một lần nữa", Simon nói.

Magnus làm một cử chỉ lười biếng. "Nhìn thấy khuôn mặt của cậu không phải là thời điểm tốt nhất trong ngày của tôi, Simon, nhưng tôi đã gặp những điều tương tự thế này rồi. Phải thừa nhận rằng, nó chưa từng xảy ra với Alec trước đây, và cậu ấy cần thêm một vài phút. Chỉ cho tôi đứa trẻ ở đâu đi nào."

"Hãy theo tôi", Simon nói.

Anh chạy xuống cầu thang nhanh như khi anh chạy lên. Anh phát hiện ra hoạt cảnh ở ngưỡng cửa vẫn y nguyên như lúc anh rời đi. Beatriz và Julie vẫn là khán giả hoảng sợ và George vẫn ôm đứa bé một cách vụng về. Cái bọc giờ đây phát ra âm thanh ỉ ôi nho nhỏ.

"Cậu đi đâu mà lâu thế?" Beatriz rít lên.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.