Sinh Ra Trong Đêm Trường Tăm Tối

Lượt đọc: 63 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

"Ồ, đó là niềm vui của chúng ta", Maryse nói với con trai mình. Cô tiến về phía Alec, tay chìa ra. Cô nhắc nhở Magnus đến hình ảnh của một con chim săn mồi, móng vuốt duỗi ra, mất tự chủ vì cơn đói. "Con sẽ nói gì nào" cô nói bằng một giọng ngọt ngào đáng báo động "hãy để mẹ giữ em bé? Dù sao đi nữa, Mẹ là người có kinh nghiệm nhất với trẻ sơ sinh trong những người ở đây".

"Đó không phải là sự thật, Alec," Robert nói. "Đó không phải là sự thật! Ta cũng đã tham gia giữ tất cả các con khi các con còn bé. Ta tuyệt vời với trẻ con. "

Alec chớp mắt nhìn cha mình, người đã xuất hiện bên cạnh anh với tốc độ của một Thợ săn Bóng tối.

"Như tôi nhớ lại," Maryse nói, "ông đã nảy chúng." [ý là tung hứng mấy đứa trẻ lên á]

"Những đứa trẻ thích vậy," Robert tuyên bố. "Chúng thích nảy."

"Nảy lên sẽ làm cho em bé ọc sữa."

"Nảy lên sẽ làm cho em bé ọc sữa trong vui vẻ," Robert nói.

Magnus trong vài khoảnh khắc, đã tin rằng lý do duy nhất có thể giải thích là cả gia đình này đã say rượu. Bây giờ anh đi đến kết luận còn tệ hơn nhiều.

Isabelle đã đến, trong một cơn lốc để tổ chức bảo-vệ-bé-cưng toàn bộ căn hộ. Cô đã thuyết phục Jace và Clary cũng đến để childproof. Maryse thì nói chuyện với người yêu của con trai mình với tình cảm cô chưa bao giờ thể hiện trước đây. Và bây giờ cô muốn giữ em bé.

Maryse đã thể hiện đầy đủ một cơn sốt mong làm bà ngoại. [hehe...]

Cả nhà Lightwoods đã nghĩ anh và Alec sẽ giữ đứa bé.

"Tôi cần phải ngồi xuống," Magnus nói bằng một giọng trống rỗng. Anh bám vào khung cửa để không ngã lăn ra.

Alec liếc nhìn anh, giật mình và đầy quan tâm. Cha mẹ anh túm lấy cơ hội đó để giành lấy đứa bé, tay họ dang ra đón cậu nhóc, và Alec lùi lại một bước. Jace đứng lên từ sàn nhà, phía sau anh, và Alec rõ ràng đi đến một quyết định là đặt đứa bé vào vòng tay parabatai của mình nên anh đã đưa bàn tay rảnh để gạt cha mẹ của mình ra.

"Cha và mẹ, có lẽ hai người đừng vây lấy nó nhiều quá," Magnus nghe Alec gợi ý.

Magnus nhận thấy, vì một số lý do, rằng sự tập trung của mình đã vây quanh đứa bé. Đó là mối quan tâm tự nhiên, anh tự nhủ. Ai cũng quan tâm nó cả. Jace, như Magnus biết từ hồi nào đến giờ, không quen với trẻ con. Không hẳn là Shadowhunters nào cũng từng ngồi trông trẻ để chúng khỏi rơi xuống nền gạch.

Jace ôm đứa bé hơi lúng túng. Mái đầu tóc vàng của anh đầy lông tơ và bụi bẩn khi nằm xuống sàn để xử lý các đường nứt, đang cúi xuống đứa bé, nhìn xuống khuôn mặt nhỏ xíu nghiêm nghị của nó.

Magnus thấy đứa bé đã được mặc quần áo. Nó mặc một bộ áo liền quần màu cam, và bàn chân của bộ đồ đã được may liền giống như bàn chân nhỏ nhắn của một con cáo. Jace cọ cọ một cái chân cáo với những ngón tay màu nâu đầy sẹo của một chiến binh và mảnh mai của một nhạc sĩ. Và cậu nhóc vặn vẹo mạnh mẽ một cách bất ngờ.

Magnus lao về phía trước, chỉ nhận ra mình di chuyển khi đã đi được nửa căn phòng. Anh nhận ra tất cả những người khác cũng lao về phía trước để đỡ lấy cậu nhỏ.

Ngoại trừ Jace, vẫn đang ôm cậu nhóc, mặc cho cậu vặn vẹo.

Jace nhìn nghệt mặt ra khiếp sợ trong một phút, sau đó thư giãn và nhìn quanh tất cả mọi người với dáng vẻ hoà nhã ưu việt thông thường của mình.

"Nó không sao" Jace nói với họ. "Nó rất mạnh mẽ"

Anh nhìn về phía Robert, nhớ lại lời nói lúc nãy của Robert, và cù cậu nhóc một cách rón rén. Cậu nhỏ vụt lên, một bàn tay nhỏ xíu đập vào má Jace.

"Tuyệt vời," Jace khuyến khích. "Được rồi. Thời gian tới có thể có một chút khó khăn đấy. Chúng ta sẽ cho nhóc thụi vào mặt bọn quỷ sớm thôi. Nhóc có muốn thụi vào mặt bọn quỷ với ta và Alec không? Muốn không? Muốn hả, được rồi! "

"Jace thân mến" Maryse thủ thỉ. "Hãy đưa đứa bé cho mẹ nào"

"Muốn ôm em bé không, Clary?" Jace hỏi bằng giọng điệu như dâng hiến một món quà to lớn đến người yêu của mình.

"Em ổn mà" Clary nói.

Cả nhà Lightwoods, bao gồm Jace, nhìn chằm chằm vào cô với một vẻ ngạc nhiên thương hại, như thể cô vừa chứng minh mình bị điên khùng một cách thảm thương.

Isabelle đã nhảy xuống từ chiếc ghế cùng lúc những người kia lao về phía trước, sẵn sàng để bắt cậu nhóc. Lúc này cô nhìn vào Magnus.

"Cô định xử cả cha mẹ cô để có thể giữ em bé?" Magnus hỏi.

Isabelle cười nhẹ. "Tất nhiên là không rồi. Sữa công thức của cậu nhóc sẽ xong sớm thôi. Đến lúc đó . . . " Khuôn mặt của Isabelle thay đổi, nghiêm lại với quyết tâm đáng sợ "Tôi sẽ cho nó ăn. Tôi có thể đợi thêm cho đến lúc đó, và giúp đỡ hai người lựa những cái tên hoàn hảo cho cậu nhóc. "

"Chúng tôi đã thảo luận một chút về điều đó khi chúng tôi đến từ Alicante," Maryse giọng háo hức nói.

Robert thực hiện một di chuyển nhanh như chớp, êm như mèo, lần này là đến bên cạnh Magnus. Ông đặt một bàn tay nặng nề lên vai của Magnus. Magnus nhìn vào bàn tay Robert và cảm thấy một sự bất ổn sâu sắc.

"Tất nhiên, điều đó tùy thuộc vào cậu và Alec," Robert xoa dịu anh.

"Dĩ nhiên," Maryse, người không bao giờ đồng ý với Robert về bất cứ điều gì nói tiếp. "Và chúng tôi không muốn cậu làm bất cứ điều gì cậu không thấy thoải mái. Tôi sẽ không bao giờ muốn nhóc cưng có một cái tên liên quan đến-nỗi buồn thay vì niềm vui, hoặc làm cho cả hai người cảm cảm thấy như cả hai phải làm điều này. Nhưng chúng tôi đã nghĩ rằng bởi vì. . . uhm... các Pháp sư thường chọn pháp hiệu của họ sau, như vậy 'Bane' không phải là một cái họ gia đình truyền thống. . . Chúng tôi nghĩ rằng cậu có thể xem xét, chỉ nhớ thôi, không phải là một gánh nặng... "

Isabelle nói, giọng rõ ràng: "Max Lightwood."

Magnus thấy mình chớp mắt, một phần lúng túng, nhưng một phần vì cảm giác khác anh không thể xác định là gì. Tầm nhìn của anh đã bị mờ một lần nữa và một cái gì đó trong ngực anh xoắn lại.

Sai lầm các Lightwoods đã thực hiện là ngớ ngẩn, nhưng Magnus không thể không bị choáng váng bởi lời đề nghị của họ, biết bao tử tế và chân thành gói trong đó.

Đây là một nhóc tì pháp sư, và tất cả họ đều là Shadowhunters. Họ Lightwood là một dòng họ Thợ săn Bóng tối tên tuổi, đầy tự hào. Max Lightwood là tên con trai út nhà Lightwoods. Đó là một cái tên cho một trong những thành viên của riêng họ.

"Hoặc nếu cậu không thích điều đó. . . Michael. Tên Michael cũng rất đẹp", Robert phá vỡ sự im lặng kéo dài bằng một đề nghị. Ông hắng giọng sau khi nói, và nhìn ra ngoài cửa sổ căn gác, vào khu rừng xung quanh Học viện.

"Hoặc anh có thể gạch nối", Isabelle nói, giọng cô hơi quá hưng phấn "Lightwood-Bane hoặc là Bane-Lightwood?"

Alec di chuyển, vươn tay ra không phải để ẵm đứa bé mà chạm vào nó. Đứa bé vung một bàn tay lên, những ngón tay nhỏ xíu cuộn quanh ngón tay của Alec, như thể đáp lại. Khuôn mặt Alec, bị ảnh hưởng u ám kể từ khi đề cập đến tên em trai mình, được sưởi ấm bởi một nụ cười nhẹ nhàng đột ngột.

"Magnus và tôi chưa nói về điều đó, và chúng tôi cần thảo luận," anh khẽ nói. Giọng anh đầy quyền lực, ngay cả khi nó rất nhẹ nhàng. Magnus thấy Robert và Maryse gật đầu đồng ý, gần như vô thức. "Nhưng tôi đã suy nghĩ có lẽ cái tên Max là thích hợp."

Đó là khi Magnus nhận ra tầm quan trọng của tình hình. Nó không chỉ là một kết luận điên cuồng của Isabelle đưa ra và không chắc thuyết phục được tất cả những người khác. Nó không chỉ là người nhà Lightwoods.

Alec đã nghĩ rằng anh và Magnus sẽ cùng nhau giữ đứa bé.

Magnus đi và ngồi xuống trên một trong những chiếc ghế ọp ẹp với một tấm đệm mang từ nhà trải trên đó. Anh không thể cảm thấy những ngón tay mình. Anh nghĩ rằng anh đang bị sốc.

Robert Lightwood đi theo anh.

"Tôi không thể không nhận thấy rằng đứa bé có màu xanh," Robert nói. "Mắt của Alec màu xanh. Và khi cậu làm "- Ông làm một cử chỉ kỳ lạ và đáng lo ngại, và sau đó hắng giọng "- uhm...uhm.. phép thuật, đôi khi nó cũng có ánh sáng màu xanh. "

Magnus nhìn chằm chằm vào ông. "Tôi không hiểu ý của ông?."

"Nếu cậu làm đứa trẻ đó cho chính mình và Alec, cậu có thể cho tôi biết *" Robert nói. "Tôi là một người rất cởi mở. Hoặc-Tôi đang cố gắng để thành người cấp tiến. Tôi muốn thành người hiện đại. Tôi có thể hiểu được chuyện đó... "

[*hahaha...ý pác Rober bảo Magus "đẻ" ra thằng bé í, chết cười thật]

"Nếu tôi làm. . . đứa . . . đứa bé đó. . . ? "Magnus lắp bắp.

Anh không chắc chắn phải bắt đầu từ đâu. Anh tưởng là Robert Lightwood đã biết trẻ con được sinh ra như thế nào chứ.

"Bằng pháp thuật ấy", Robert thì thầm.

"Tôi sẽ giả vờ như ông chưa bao giờ nói điều đó với tôi," Magnus nói. "Tôi sẽ vờ như chúng ta chưa bao giờ có cuộc trò chuyện này."

Robert nháy mắt, như thể họ hiểu nhau cả rồi. Magnus không nói nên lời.

Các thành viên Lightwoods tiếp tục cuộc tìm kiếm của họ để childproof toàn bộ căn hộ, cho nhóc tì ăn, và tất cả đòi giữ đứa bé cùng một lúc. Ánh sáng đèn phù thuỷ toả ra mọi phía, làm toàn bộ không gian nhỏ của căn gác sáng rực và cháy bỏng trong tầm nhìn của Magnus.

Alec đã nghĩ họ cùng giữ đứa bé. Anh muốn đặt tên nó là Max.

* * *

"Tôi thấy Magnus Bane và một cô gái ma cà rồng sexy trong hội trường," Marisol thông báo khi đi ngang bàn của Simon.

Jon Cartwright đã cầm khay thức ăn của cô, và anh gần như đã đánh rơi nó. "Một ma cà rồng", anh lặp đi lặp lại. "Trong Học viện?"

Marisol ngước lên nhìn vào khuôn mặt sửng sốt của cậu và gật đầu. "Một ma cà rồng rất gợi cảm."

"Họ là những loại tồi tệ nhất" Jon thở ra.

"Vì vậy, cậu không phải là quá tệ, Simon," Julie nhận xét khi Marisol bước đi, quay lại câu chuyện về Ma cà rồng quyến rũ của cô.

"Cậu biết đấy," Simon nói: "Đôi khi tôi nghĩ Marisol đi quá xa. Tôi biết cô ấy thích chọc ghẹo Jon, nhưng không ai ngốc đến nỗi tin vào một pháp sư bé con và một ma cà rồng xuất hiện vào cùng một ngày. Nó quá nhiều. Không có nghĩa lý gì. Jon sẽ nhận ra chuyện đó"

Anh chọc một cái gì bí ẩn trong món hầm của mình. Hôm nay bữa ăn tối rất muộn, và rất đông đúc. Marisol bịa chuyện về ma cà rồng và gieo vào trong đầu anh ý nghĩ: Simon ngoái cổ lại uống máu và nghĩ rằng nó không thể gớm hơn điều này.

"Cậu sẽ nghĩ rằng cô ấy đã có đủ một ngày hứng thú rồi", George đồng ý. "Tôi tự hỏi thằng nhóc đáng thương đó đang làm gì. Tôi đã nghĩ thế này, cậu có nghĩ là thằng nhóc có thể thay đổi màu sắc giống như một con tắc kè không? Việc đó sẽ rất ấn tượng đấy! "

Simon sáng lên. "Quá ấn tượng."

"Đúng là những con mọt sách!," Julie nói.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.