Lý Nghị vỗ trán một cái, thầm nghĩ chết rồi, mấy ngày nay bận tối mặt tối mũi, suýt chút nữa quên mất chuyện này.
"Nhược Hi, cô đừng nóng, hai ngày tới tôi sẽ qua đó." Lý Nghị nói: "Công chúa Phách Nhã thì sao? Cô ấy giận tôi như vậy, sao lại chẳng gọi điện thoại cho tôi nhỉ?"
Nhiêu Nhược Hi đáp: "Cô ấy nói anh là đồ đại bịp bợm, cô ấy hận anh muốn chết, chỉ muốn giết anh để xả giận thôi! Sao còn gọi điện cho anh được chứ!"
Lý Nghị cười khà khà, trong lòng lại hơi khó xử. Khi trước lợi dụng công chúa Phách Nhã, anh chỉ nghĩ đến việc giúp tàu Varyag thuận lợi về nước, cho nên đã bất chấp tất cả mà lừa dối công chúa Phách Nhã.
Nói dối một câu thì dễ, nhưng muốn bù đắp những tổn thương do lời nói dối đó gây ra lại là chuyện vô cùng khó khăn!
Phách Nhã không phải người thường, cô ấy là công chúa của Vương quốc Thái Lan đấy!
Đây chính là vụ lừa đảo tầm cỡ quốc tế đấy!
Sau khi nói chuyện điện thoại xong với Nhiêu Nhược Hi, Lý Thế Long gọi tới, giọng ồm ồm nói: "Tiểu Nghị, chẳng phải chú nói đưa anh đi Ma Cao chơi sao? Lâu thế rồi, sao vẫn chưa thấy động tĩnh gì vậy?"
Lý Nghị cười bảo: "Long ca, để em sắp xếp. Chắc hai ngày tới là có thể khởi hành rồi."
Hôm nay, tàu Varyag chính thức tiến vào cảng Kim Thị.
Buổi trưa, Lý Nghị nhận được thông báo của bác cả, bảo anh tới tham dự lễ nhập cảng của tàu sân bay Varyag.
Lý Nghị cười nói: "Bác cả, sao không thông báo sớm một tiếng ạ? Lễ nghi long trọng thế này, ít nhất con cũng phải mặc bộ quần áo mới, chải chuốt ăn mặc một chút chứ!"
Lý Chính Vũ cười đáp: "Đàn ông con trai, còn chải chuốt cái gì nữa. Mau tới đây, ta đang đợi cháu ở sân bay quân sự này!"
Lý Nghị gác máy, trong lòng dấy lên một niềm phấn khích khó tả. Bản thân anh đã tốn không biết bao nhiêu công sức vì con tàu sân bay này, được mời tới tham dự lễ nhập cảng cũng thật xứng đáng.
Đi chuyên cơ quân sự tới Kim Thị, ở đó đã có xe hơi chờ sẵn, đón Lý Chính Vũ và những người khác tới cảng Kim Thị.
Xung quanh cảng đã được phong tỏa, Hải - Lục - Không quân mỗi bên cử một phương đội đứng nghiêm ở cảng, các chiến sĩ ai nấy đều đứng thẳng như những ngọn lao.
Lý Nghị nhìn thấy trên gương mặt của mọi người đều ánh lên nụ cười đầy hy vọng.
Bốn giờ ba mươi tám phút chiều, sau nhiều tháng lênh đênh trên biển, tàu sân bay Varyag dưới sự dẫn dắt của tàu kéo, chậm rãi tiến vào cảng Kim Thị.
Các sĩ quan binh lính đồng thanh reo hò, chào lá cờ đỏ năm sao đang tung bay trên tàu sân bay!
Lý Chính Vũ cảm thán nói: "Thật là một vật khổng lồ! Nếu tạo thành biên đội tàu sân bay, sức chiến đấu của nó quả không thể xem thường!"
Lý Nghị nhìn ngắm thân tàu rộng lớn, đầy hào khí nói: "Chắc chắn sẽ có một ngày, đất nước chúng ta sẽ chế tạo ra tàu sân bay của riêng mình, thành lập biên đội chiến đấu tàu sân bay của riêng mình."
Lúc này, một vầng mặt trời vàng rực treo trên bầu trời phía tây, vệt ráng chiều rực rỡ nhuộm sáng cả cảng Kim Thị.
Lý Chính Vũ vỗ vỗ vai Lý Nghị, cười nói: "Tiểu Nghị, cháu có công lao không thể đong đếm được đấy!"
Lý Nghị cười khổ: "Bác cả, con đang đau đầu đây!"
Lý Chính Vũ hỏi: "Sao thế?"
Lý Nghị liền kể chuyện mình đã lừa gạt công chúa Phách Nhã để nhờ vả.
Lý Chính Vũ trầm ngâm bảo: "Cháu vì lợi ích quốc gia, bất đắc dĩ mới phải làm vậy. Đừng nói là nói dối vài câu, cho dù có làm chuyện gì quá đáng hơn nữa thì cũng là tình ngay lý gian. Cháu không cần phải tự trách."
Lý Nghị nói: "Con không vướng mắc chuyện này. Nhưng bây giờ công chúa Phách Nhã đã biết chuyện con tàu đánh bạc chỉ là một màn kịch lừa gạt. Con phải giải thích với cô ấy thế nào đây, đây mới là chuyện đau đầu!"
Lý Chính Vũ nghĩ một chút rồi nói: "Nếu cháu không giải thích được với cô ấy, hãy sắp xếp để bác gặp cô ấy một lần, bác sẽ trực tiếp xin lỗi cô ấy!"
Lý Nghị đáp: "Tuyệt đối không được, bác là cán bộ cấp cao như vậy, đại diện cho thể diện quân đội nước ta đấy. Sao có thể xin lỗi cô ấy chứ! Để con nghĩ cách! Con không tin là mình không trị nổi một con nhóc? Mặc dù cô ấy là một công chúa khác người!"
Lý Chính Vũ cười ha hả.
Lý Nghị nói: "Bác cả, Tập đoàn Thép Hoa Phong sắp hoàn thành công tác tổ chức, đến lúc đó xí nghiệp này có thể cung cấp hỗ trợ kỹ thuật cho việc cải tạo tàu sân bay và nghiên cứu chế tạo tàu sân bay mới."
Lý Chính Vũ nói: "Tiểu Nghị, cháu có thấy những con sóng cuồn cuộn này không? Sóng sau xô sóng trước. Lớp sau hơn hẳn lớp trước đấy! Cái nhìn toàn cục và tầm nhìn của cháu đều cao hơn bác. Tương lai nhà họ Lý chúng ta đều trông cậy vào cháu cả đấy!"
Lý Nghị cười: "Bác cả, bác đừng khen con thế, cái đuôi của con sẽ vểnh tận lên trời mất."
Lý Chính Vũ cười ha hả, ánh mắt nhìn Lý Nghị đầy vẻ tán thưởng.
Trở về từ Kim Thị, trên đường về nhà, Lý Nghị bất ngờ nhận được một cú điện thoại.
"Ai đấy?" Lý Nghị thấy số lạ nên hỏi một câu.
"Xin hỏi có phải Bí thư Lý Nghị của thành phố Giang Châu không ạ?" Người bên kia khách sáo hỏi.
Lý Nghị đáp: "Tôi là Lý Nghị. Xin hỏi anh là ai?"
"Bí thư Lý, tôi là Cao Hổ thuộc chi đội hình sự thành phố Tân Hải, anh còn ấn tượng không ạ?"
"Cao đội, chào anh, tôi ấn tượng rất sâu sắc với anh."
"Bí thư Lý, lần trước anh tới Tân Hải chúng tôi, lúc đi có nhờ tôi tìm một người, người này tên là Hoàng Húc Đông phải không ạ?"
"Đúng, chính là Hoàng Húc Đông. Cao đội, có manh mối rồi phải không?"
"Vâng, chuyện này cũng thật tình cờ. Lần trước chẳng phải chúng tôi triệt phá một băng nhóm buôn người sao? Chúng tôi lần theo manh mối, phát hiện đằng sau nhóm người này còn ẩn giấu một tập đoàn buôn lậu người xuyên quốc gia!"
"Ồ? Vậy phải chúc mừng Cao đội, phá được một vụ án lớn, lập đại công rồi."
"Ai, Bí thư Lý, tôi hổ thẹn lắm! Chuyện này mới chỉ vừa có chút manh mối thôi! Tuy nhiên, chúng tôi đã phá hủy căn cứ của tập đoàn buôn lậu này ở Tân Hải, tìm thấy một số tư liệu về người bị buôn bán, phát hiện một phần tài liệu trong đó cực kỳ trùng khớp với người tên Hoàng Húc Đông mà anh đã nhắc tới."
"Cái gì? Ý của Cao đội là, Hoàng Húc Đông rất có thể đã bị buôn bán ra nước ngoài rồi?"
"Vâng, khả năng này rất cao."
"Cao đội, vậy các anh đã tra ra Hoàng Húc Đông bị bán sang quốc gia nào chưa?"
"Có lẽ là một quốc gia nào đó ở châu Phi. Tập đoàn buôn lậu này ngoài buôn người ra còn buôn lậu các loại vật tư, là một tập đoàn rất lớn, cảnh sát chúng tôi đang toàn lực truy bắt."
"Châu Phi? Anh nói họ buôn phụ nữ sang đó thì còn có lợi nhuận, chứ buôn đàn ông sang làm gì? Bên đó không thiếu lao động mà?"
"Việc này thì hiện tại chúng tôi chưa rõ. Tôi biết anh rất nóng lòng muốn biết tung tích người này, cho nên vừa có tin tức là tôi lập tức báo cho anh ngay."
"Cao đội, vậy khi nào các anh có thể giải cứu những người bị buôn bán này?"
"Theo chúng tôi được biết, số người bị tập đoàn này buôn bán lên tới hàng trăm, nhưng manh mối chúng tôi có được hiện vẫn rất hạn chế, chỉ có thể liên hệ với Cảnh sát Quốc tế để tiến hành điều tra."
"Đa tạ anh, Cao đội, nếu có tin tức gì thêm, xin hãy thông báo cho tôi đầu tiên."
"Được ạ, Bí thư Lý, vậy cứ thế đã nhé, chào anh."
"Chào anh."
Lý Nghị gác máy, khẽ lắc đầu thở dài. Tiền Đa đang lái xe, hỏi: "Nghị thiếu, người tên Hoàng Húc Đông mà anh nói, có phải là anh trai của cô nhân viên chia bài ở Ma Cao không?"
Lý Nghị đáp: "Chính là anh ta. Bị người ta bán sang châu Phi rồi!"
Tiền Đa nói: "Hoàng Húc Đông bị bán sang tận châu Phi xa xôi như vậy, chắc chắn là phải làm những công việc nguy hiểm và vô nhân đạo nhất, e là tính mạng cũng khó giữ!"
Lý Nghị nói: "Há chẳng phải vậy sao! Phải rồi, Tiền Đa, ngày mai tôi phải đi Ma Cao một chuyến, cậu đừng đi theo, hãy về Giang Châu một chuyến, thăm Tang Du và Đa Đa, tiện thể giúp tôi làm một việc."
Tiền Đa vốn không muốn về, nhưng nghe Lý Nghị bảo phải làm việc, liền hỏi: "Nghị thiếu, việc gì ạ?"
Lý Nghị kể cho cậu ta nghe chuyện của Lê Quốc Khánh, bảo Tiền Đa sau khi về Giang Châu, xem Lê Quốc Khánh còn gây khó dễ cho gia đình cậu ta nữa không.
Tiền Đa nói: "Nghị thiếu, chuyện nhỏ nhặt thế này, gọi Đinh Tuyết Tùng đi xem là được rồi. Tôi vẫn nên ở lại bên cạnh bảo vệ anh thì hơn!"
Lý Nghị bảo: "Lần này tôi đi Ma Cao không nguy hiểm như mấy lần trước đâu, cậu không cần lo lắng cho tôi."
Tiền Đa nói: "Nghị thiếu, tôi không nghĩ vậy đâu. Anh nghĩ xem, hồi chúng ta ở Nam Tư, làm ra chuyện động trời như thế, bắn rơi cả máy bay chiến đấu trị giá 24 tỷ đô la Mỹ của bọn Mỹ! Chúng liệu có bỏ qua dễ dàng không?"
Lý Nghị cười: "Haha, chúng không nhanh chóng tra ra tôi đâu! Bọn đặc vụ đó tuy lợi hại, nhưng hoàn toàn không quá đà như chúng khoe khoang đâu, cậu tưởng chúng ai cũng là 007 chắc?"
"007? Là cái gì ạ?" Tiền Đa hỏi.
Lý Nghị khựng lại, nói: "Cậu này, ngay cả 007 cũng không biết sao! Đúng là hạn hẹp kiến thức! Lúc nào rảnh tìm vài bộ phim 007 mà xem là hiểu ngay. So với 007, những hiểm cảnh chúng ta đã trải qua, quả thực chỉ là chuyện nhỏ!"
Tiền Đa nói: "Hóa ra là phim à! Tôi ít xem cái đó, giả quá. Tang Du thì lại rất thích xem, tối nào cũng ôm khư khư lấy cái tivi."
Lý Nghị cười ha hả, thầm nghĩ con người như Tiền Đa cũng có mặt chân thực đáng yêu của cậu ta!
"Nghị thiếu, nếu đã vậy, thì tôi về Giang Châu một chuyến, ở lại vài ngày, sau khi anh về kinh thành thì tôi lại qua. Anh cũng không thể không mang theo người bên cạnh, hay là mời Thượng Quan Cẩn đi cùng giúp anh đi, võ công của cô ấy còn giỏi hơn tôi. Có cô ấy ở bên cạnh anh, tôi mới yên tâm." Tiền Đa nói.
Lý Nghị đáp: "Còn mang cô ta đi à? Cô ta là một con quỷ linh tinh đấy! Gây họa cho tôi còn nhiều hơn là bảo vệ tôi!"
Tiền Đa nói: "Vậy anh mang Tiền Thiếu đi."
Lý Nghị đáp: "Không cần đâu. Tôi và Thế Long đi cùng nhau là được."
Về nhà bàn bạc với Lâm Hinh, Lâm Hinh biết Lý Nghị đi Ma Cao là vì tàu Varyag, nên cũng không nói gì thêm, chỉ dặn dò Lý Nghị, bảo anh làm việc gì cũng phải cẩn thận.
Ngày hôm sau, Lý Nghị bàn giao công việc ở văn phòng cải cách doanh nghiệp xong xuôi, liền cùng Lý Thế Long xuất phát ra sân bay.
Đến sân bay, lại thấy Thượng Quan Cẩn đã đợi sẵn ở cửa vào!
"Tiểu thư Thượng Quan, là Tiền Đa bảo cô tới à?" Lý Nghị vẻ mặt không vui hỏi.
"Không phải, là vợ anh bảo tôi đến." Thượng Quan Cẩn lườm Lý Nghị một cái: "Tôi lại chẳng phải gia nhân nhà họ Lý các người, dựa vào đâu mà việc gì cũng bắt tôi đến bảo vệ anh chứ? Hừ, anh không vui, tôi còn chẳng muốn làm vệ sĩ cho anh ấy chứ! Nếu không phải vợ anh tha thiết nhờ vả, tôi mới lười đến! Đã anh không hoan nghênh tôi, vậy tôi đi đây!"
Lý Nghị nghe là ý tốt của Lâm Hinh, liền cười bảo: "Không phải đâu, tiểu thư Thượng Quan, tôi rất sẵn lòng đi cùng cô."