Quan Lộ Gập Ghềnh

Lượt đọc: 27175 | 5 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 530
Tiến thoái lưỡng nan

❊ ❊ ❊

Phòng họp thường vụ đột nhiên trở nên yên tĩnh lạ thường.

Mọi người thậm chí hô hấp cũng trở nên dồn dập, điếu thuốc cầm trong tay cũng quên hút, mặc cho tàn thuốc trắng xóa cháy dài thêm, rồi im lìm rơi xuống mặt thảm.

Du Đồ Ân mặt mày sa sầm, đôi mắt uy nghiêm nhìn thẳng phía trước, hai bọng mắt lớn lộ rõ vẻ quan uy không cho phép kẻ nào xâm phạm.

Phía sau ông ta là lá cờ Đảng và Quốc kỳ rực rỡ, hai lá cờ đỏ thắm như đang nhắc nhở tất cả những người có mặt ở đây rằng, người này mới là "ông trùm" của Giang Châu, ông ta mới là nhân vật số một trong phòng họp thường vụ này! Ở đây, phải do ông ta quyết định!

Quyền phủ quyết trong truyền thuyết ư? Du Đồ Ân thế mà lại dám sử dụng quyền phủ quyết của mình ngay tại kỳ họp thường vụ lần này, chỉ vì một nhà máy điện Hoa Phong nhỏ bé không chút quan trọng!

Lý Nghị vuốt mặt một cái, từ từ giãn đôi lông mày, hạ thấp giọng nói: "Du bí thư, vừa rồi ông nói gì? Cuộc biểu quyết lần này bị hủy bỏ?"

Du Đồ Ân vừa thốt lời, trong lòng đã nảy sinh sự hối hận, nhưng lúc này tên đã rời cung, không bắn cũng đã bắn, chẳng có thuốc hối hận mà uống.

"Không sai. Tôi thấy kết quả biểu quyết lần này là sai lầm, tôi đề nghị tạm thời gác lại, đợi khi khác bàn tiếp!" Du Đồ Ân chậm rãi nói: "Đây là quyết định của cá nhân tôi! Mọi hậu quả tôi sẽ gánh vác."

Lý Nghị trầm giọng nói: "Du bí thư, đây là cuộc họp thường vụ Thành ủy, là cơ quan quyết sách cao nhất của Đảng ủy thành phố Giang Châu! Kết quả biểu quyết của các thường ủy viên có hiệu lực hành chính cao nhất! Ngay cả ông là Du bí thư cũng không có quyền lật ngược kết quả này!"

Du Đồ Ân đáp: "Tôi là người đứng đầu, cũng là người chủ trì cuộc họp thường vụ, tôi có quyền lật ngược những kết luận không hợp lý!"

Lý Nghị nhíu mày: "Theo lời ông nói, cứ cái gì không đúng ý ông thì là không hợp lý sao? Vậy thì cần chúng tôi - những thường ủy viên này - để làm gì? Chi bằng thực hiện chế độ bí thư chuyên quyền luôn đi! Còn làm màu dân chủ làm gì nữa?"

Du Đồ Ân nói: "Đồng chí Lý Nghị, anh nói quá lời rồi. Tôi chỉ là đang bàn việc theo sự việc, anh đừng lôi chuyện dân chủ và chế độ Đảng ra đây. Chuyện nhà máy điện Hoa Phong, dù các đồng chí đều đã đưa ra quyết định của mình, nhưng quyết định này rất không phù hợp với thực tế, không hề có lợi cho sự phát triển kinh tế của Giang Châu. Với thái độ chịu trách nhiệm trước nhân dân Giang Châu, tôi đề nghị hủy bỏ cuộc biểu quyết lần này!"

Các thường ủy viên khác đều im lặng, ngồi trên núi xem hổ đấu. Thể hiện hôm nay của Du Đồ Ân nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người. Năm ngoái, mối quan hệ giữa Du Đồ Ân và Lý Nghị rất tốt, ngoại trừ kỳ họp thường vụ đầu tiên do Du Đồ Ân chủ trì, thì những cuộc họp sau đó, hễ Lý Nghị ủng hộ cái gì là Du Đồ Ân chưa bao giờ phản đối, hai người như tâm đầu ý hợp, cùng đối phó với Trương Chính Quý. Ai ngờ vừa qua một cái Tết, tất cả đã thay đổi. Du Đồ Ân lợi dụng Lý Nghị để áp chế thành công Trương Chính Quý, sau đó mới phát hiện Lý Nghị mới là đối thủ đáng gờm nhất của mình, thế là lật mặt, liên thủ với Trương Chính Quý để đối phó với Lý Nghị. Tình hình này ngày càng gay gắt, thậm chí ép Du Đồ Ân phải tung ra tuyệt chiêu: "Quyền phủ quyết!"

Cuộc họp thường vụ Thành ủy là cơ quan quyết sách cao nhất của một thành phố, quyền lực này cũng vô cùng thần thánh, không thể xâm phạm. Nhưng trong thao tác thực tế, Du Đồ Ân lại biến nó thành nơi độc đoán chuyên quyền của mình. Trương Chính Quý cười tủm tỉm nhìn, lúc này bỗng xen vào: "Du bí thư, nếu ông kiên quyết cho rằng cuộc biểu quyết lần này không thỏa đáng, vậy chúng ta cứ báo cáo lên Tỉnh ủy, để Tỉnh ủy phân xử xem sao? Tôi nghĩ, với sự coi trọng của Bí thư Ôn đối với công tác tại Giang Châu, nhất định sẽ ủng hộ quyết định đúng đắn của ông." Câu này nói ra nghe đầy mỉa mai, lọt vào tai Du Đồ Ân còn khó chịu hơn bị kim đâm.

Du Đồ Ân không ngu, nghe lời của Trương Chính Quý là biết ngay gã này không hề thật lòng hợp tác với mình, rõ ràng là đang "dậu đổ bìm leo", ly gián mối quan hệ giữa mình và Lý Nghị. Du Đồ Ân không khỏi do dự. Bí thư Ôn của Tỉnh ủy có quan hệ thế nào với Lý Nghị? Ông ta còn rõ hơn bất cứ ai. Chuyện này mà đâm lên Tỉnh ủy thì Tỉnh ủy sẽ ủng hộ ai? Bản thân ông có mạng lưới quan hệ bên Tỉnh ủy, liệu có đủ sức ủng hộ mình chiến thắng Ôn Ngọc Khê không? Nếu Ôn Ngọc Khê thiên vị Lý Nghị — điều này gần như là chắc chắn — thì mình sẽ mất mặt cực kỳ! Sau này làm sao còn đứng chân được ở Giang Châu nữa? Còn ai sẽ phục tùng mình? Liên quan đến lợi ích thiết thân, Du Đồ Ân thực sự không thể quyết định nổi.

Bây giờ rút lại lời nói cũng không phải là không được, nhưng cũng đồng nghĩa với việc mất mặt. Chuyện này chắc chắn không thể giấu được, chỉ sợ cuộc họp vừa tan, tình hình trong phòng họp sẽ lan truyền ra ngoài. Nơi nơi sẽ đồn đại rằng Du bí thư tuy đã sử dụng quyền phủ quyết, nhưng lại hèn nhát rút lại mệnh lệnh! Điều này còn khó chịu hơn cả việc bị tát thẳng vào mặt! Lòng bàn tay Du Đồ Ân rịn ra một lớp mồ hôi lạnh, ông mới nhận ra sự nóng nảy nhất thời đã đẩy bản thân vào tình thế tiến thoái lưỡng nan!

Trương Chính Quý vẫn đang "tướng quân" ông: "Du bí thư, tôi tin Tỉnh ủy nhất định sẽ bảo vệ uy tín của ông, cứ báo cáo lên Tỉnh ủy đi!" Du Đồ Ân căm hận nhìn Trương Chính Quý một cái, con cáo già này, chỉ mong mình đến Tỉnh ủy để làm trò cười cho thiên hạ!

Lý Nghị nhìn ra sự hối hận của Du Đồ Ân, anh cũng chẳng phải nhất thiết phải đâm chọc chuyện này lên tỉnh. Chuyện này một khi đã lên đến tỉnh sẽ bị phóng đại vô hạn, điều này đối với cục diện Giang Châu hiện nay là trăm hại mà không một lợi. Giang Châu hiện tại, tuy có đối thủ không chịu thua kém là Du Đồ Ân, còn có cả con cáo già Trương Chính Quý đang ẩn mình rất sâu chờ thời cơ, nhưng nhìn chung tình hình vẫn nằm trong tầm kiểm soát của anh. Nếu Du Đồ Ân đi, người khác đến lại là một nhân vật lợi hại, anh chắc chắn sẽ phải rơi vào vòng xoáy đấu tranh và hòa hợp không hồi kết, điều này không tốt cho sự phát triển kinh tế của Giang Châu.

Lý Nghị cười nhạt nói: "Du bí thư, nếu ông không muốn đi Tỉnh ủy phân xử, tôi lại có một cách hay, chúng ta biểu quyết lại lần nữa, thế nào?" Cho dù biểu quyết lại, Lý Nghị tin kết quả vẫn không thay đổi, nhưng điều này lại cho Du Đồ Ân một bậc thang để bước xuống. Tuy nhiên, Du Đồ Ân không lĩnh tình của Lý Nghị, những lời vừa rồi của Lý Nghị đã đâm trúng lòng tự ái của ông, khiến ông cho rằng Lý Nghị đang coi thường mình, ngược lại còn thúc đẩy ông hạ quyết tâm hơn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1196
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.