Năm ấy nhớ rõ là năm 1984, thời tiết dường như sắp bắt đầu vào đông.
Lúc đó Tần Đầu Nguyên mười một tuổi, đang học tiểu học.
Cậu nhóc không lùn nhưng thiên về gầy, ai cũng nói trong mắt thằng bé có thần, là cái hạt giống có thiên phú học tập, nhưng thực tế cũng chỉ bình thường thôi, tâm tư cậu không đặt ở chuyện học hành, mà chỉ thích suy tính lung tung.
Mấy năm trước, quốc gia từng bước nới lỏng kiểm soát đối với các mỏ than ở vùng Tây Bắc Tấn, cha Tần là người gan dạ lại có tâm tư, bèn gom góp tiền đứng ra bao thầu một ngọn núi để làm, liên quan đến hai tòa mỏ than nhỏ đã khai thác nhiều năm.
Lúc này, bên ngoài đại đa số mỏ than đều không kiếm ra tiền, đôi khi còn lỗ vốn.
Tài phú nằm ở núi, ở chỗ tự mình đào mỏ than nhỏ. Đồng thời, giai đoạn này chủ mỏ than nhỏ với công nhân mỏ than cũng chẳng khác biệt là bao, giống nhau đều phải xuống giếng làm việc, tính tới tính lui, kiếm được đều là tiền mồ hôi nước mắt.
Nhưng chính là như vậy, ở cái thời đại mà nhìn thấy tiền đều thuộc hàng hiếm có, gia cảnh nhà họ Tần đã tốt hơn rất nhiều so với đa số người dân xung quanh, hơn nữa còn đang dần dần ngày càng tốt hơn.
Thế là trong miệng đám người hàng xóm láng giềng, Tần Đầu Nguyên là thiếu chủ nhân, lúc trêu ghẹo thỉnh thoảng còn gọi là tiểu tài chủ.
Ngày đó tan học cậu về nhà rất muộn, leo đồi đánh nhau với người ta một trận mới về, chạy về nhà đặt cặp sách xuống cậu mới thấy, trong phòng đứng hai người lạ.
Trong đó một người hơi cao, khung xương cũng lớn, là một nam tử mặt vô biểu cảm, quần áo rách rưới, chân trần. Một người nữa bị cậu ta dắt trong tay, là một cô bé, tết bím tóc, mặc một bộ áo bông rộng hơn người rất nhiều, có giày, cũng quá khổ, mặt mũi lấm lem.
Bố mẹ hai người ngồi ở chỗ đó, hiếm có một lần, không vì Tần Đầu Nguyên về nhà muộn mà mắng cậu.
“Đây là Có Dựng, lớn hơn con nửa tháng, sau này phải gọi là anh.” Cha Tần cười hớn hở nói: “Đây là em gái, tám tuổi, nhỏ hơn con ba tuổi. Sau này con phải giống như Có Dựng, coi như em gái ruột mà che chở.”
Ngày đó Tần Đầu Nguyên dỗi, không gọi anh, cũng không gọi em, bị đánh cũng chẳng kêu một tiếng.
Sau đó cậu mới hiểu rõ sự tình rốt cuộc là chuyện như thế nào: Nhà Trần Có Dựng với em gái cũng là làm mỏ than, sau đó xảy ra sự cố, người mất, gia sản cũng bồi thường hết sạch.
Anh trai mười một tuổi làm việc trên mỏ, nuôi sống chính mình và em gái.
Cha Tần không hề giúp đỡ chiếu cố, sau ba tháng quan sát, quyết tâm nhận cặp anh em này làm nghĩa tử nghĩa nữ.
Thế là ông giải thích với lão phụ thân và vợ mình, nói nghe có chút to tát, ông bảo: “Con thấy Đầu Nguyên có thể làm nên chuyện, tương lai được việc, so với con có thể khá hơn một chút, nhưng nếu bên cạnh thằng bé có Có Dựng, tiền đồ của nó, con có đuổi theo cũng không kịp……”
Những từ như “bổ sung cho nhau”, lão Tần lúc ấy tự nhiên không thể nghĩ ra cũng chẳng nói được, nhưng ý tứ, thực ra chính là ý tứ này.
Còn về phần người em gái, ông nói: “Đó là cái hồ nước, có thể phản chiếu ra tình nghĩa làm người, còn có thể nuôi dưỡng tình nghĩa con người. Có Dựng là đứa trẻ có tình nghĩa đảm đương, Đầu Nguyên cũng sẽ như vậy thôi.”
Trần Có Dựng và em gái cứ như vậy ở lại nhà họ Tần, cũng đi học, cũng làm việc. Ông nội cùng bố mẹ đối với hai đứa nhỏ rất tốt, coi như con đẻ của nhà họ Tần.
Còn Tần Đầu Nguyên, dù sao cũng là tâm tính trẻ con, bố mẹ chia cho người ta một nửa sự quan tâm, nói thế nào cũng thấy có chút khó chịu, nên không muốn thân cận. Tất nhiên, nói gì thì nói, làm càn gây chuyện thì cậu không có. Cậu khinh thường làm loại chuyện này.
Trong ấn tượng, Trần Có Dựng từ trước đến nay lời nói chưa bao giờ nhiều, đến tận sau này cũng không nhiều lắm.
Em gái dù sao tuổi cũng còn nhỏ, biến hóa lớn hơn một chút, cô bé nhút nhát sợ sệt ban đầu, sau khi có nhà, có người yêu thương, dần dần trở nên rộng rãi hơn nhiều.
Có vài lần, cô bé lấy hết can đảm gọi “Anh Đầu Nguyên”, cái giọng đó thực sự rất dễ nghe. Tần Đầu Nguyên mấy lần đều trầm mặt không đáp, nhưng thực ra, cậu muốn đáp lại lắm.
Sau đó, nhớ rõ là có một lần, trong nhà mùa đông hấp bánh bao thịt.
Em gái tám tuổi ngồi sau bệ bếp giúp mẹ nhóm lửa liền bắt đầu sụt sịt ngửi mùi vị, lên bàn nhìn đến ngây cả người, chờ mãi, chờ mãi, cuối cùng thấy ông nội bố mẹ đều cầm, liền vội vã vươn tay định lấy.
Nhưng tay vươn được một nửa thì khựng lại, cuối cùng tủi thân rụt trở về.
Tần Đầu Nguyên để ý thấy, là Trần Có Dựng nhìn em gái một cái, lắc đầu với cô bé.
Đầu óc thông minh chợt lóe, cậu liền hiểu ra chuyện gì.
“Em gái em lấy đi, muốn ăn thì lấy, nào có chuyện em gái ruột ăn cái gì cũng phải nhường anh trai trước, lấy đi.” Tần Đầu Nguyên thấy không đành lòng, nói với em gái xong, lại oán giận Trần Có Dựng: “Đâu ra cái quy củ lớn thế hả cậu, tôi với cậu chẳng phải giống nhau đều là anh của em gái sao? Làm gì cứ phải nhường tôi, làm như chúng ta xấu xa lắm vậy……”
Cậu nói một hồi, ngược lại chính mình lại thấy tủi thân.
Ngày đó em gái mặc áo bông hoa nhí màu đỏ, Tần Đầu Nguyên đến nay vẫn còn nhớ rõ, cô bé ngày đó bưng bánh bao thịt vừa ăn vừa cười, vừa nói “Anh Đầu Nguyên tốt thật” dáng vẻ ấy.
Từ sau ngày đó, Tần Đầu Nguyên mở miệng gọi em gái là muội muội, có chuyện gì cũng che chở cô bé, có quà vặt trái cây gì, cũng đều nghĩ đến muội muội. Bản thân cậu, dường như cũng thay đổi hiểu chuyện hơn.
Mẹ và ông nội đều nói lời cha Tần nói lúc trước rất đúng, con bé này, quả nhiên có thể nuôi dưỡng tình nghĩa đảm đương.
Chỉ là Tần Đầu Nguyên vẫn như cũ không hề gọi Trần Có Dựng là anh.
Cứ như vậy suốt nhiều năm, bọn họ cùng nhau đi học, cùng nhau làm việc, cùng nhau đánh nhau, cùng nhau leo cây hái trái cây cho muội muội, tay đan vào nhau làm kiệu hoa khiêng muội muội, Tần Đầu Nguyên trước sau cũng không mở miệng gọi lấy một tiếng anh.
Dựa vào cái gì chứ, chỉ hơn nửa tháng mà thôi, mình mới không nhận cái thằng nhóc này, cậu nghĩ. Dần dần, Có Dựng, Có Dựng, gọi cũng thành thói quen, ngay cả ông nội và bố mẹ cũng không còn nhắc Tần Đầu Nguyên sửa miệng nữa.
Nhắc đến chuyện cùng nhau đánh nhau, Tần Đầu Nguyên lại nhớ tới, đó dường như là đầu xuân năm 85, cậu tan học hẹn đánh nhau với mấy đứa trẻ thôn bên, hai đứa bạn cùng đánh thì nhát gan bỏ chạy, cậu một mình đánh năm đứa, bị đánh thảm thực sự, máu chảy đầy mặt.
Trần Có Dựng từ sau sườn núi đi ra, đứng trước mặt cậu, quay đầu lại hỏi: “Cái này, đánh hỏng rồi có sao không? Đánh được, tôi đặt cặp sách xuống trước.”
Cậu ta rất ít khi nói câu dài như thế.
“Đánh, không sao.” Tần Đầu Nguyên quệt máu mũi, đứng dậy đứng cùng một chỗ với cậu ta, nói: “Bố tôi chống lưng được.”
Trần Có Dựng nói: “Cậu đứng sau tôi một chút.”
Đó là lần đầu tiên hai anh em bọn họ sát cánh đánh nhau. Tần Đầu Nguyên phát hiện Trần Có Dựng thực sự rất mãnh, cùng cậu ta đánh nhau, liền cảm thấy chính mình như cũng trở nên lợi hại hơn. Ngày đó, Tần Đầu Nguyên nghĩ, sau này huynh đệ hai người bốn nắm đấm, có thể đánh khắp thiên hạ.
Mười hai, mười ba…… Mười bảy, mười tám.
Việc kinh doanh mỏ than nhà họ Tần có thăng có trầm, nhưng nhìn chung, là càng ngày càng phát triển.
Ba đứa trẻ cũng dần dần lớn lên, ngay cả muội muội, đều mười lăm tuổi, dần trổ mã cao gầy xinh đẹp, có một giọng nói rất hay, còn có hàm răng trắng, mỗi lần cười rộ lên, giống như mãn thụ hoa lê.
Dần dần, trong đáy lòng Tần Đầu Nguyên giấu một bí mật, cẩn thận che giấu, không dám đề cập với ai.
Cậu sợ nói ra, muội muội sẽ không thân thiết nữa, sau đó Trần Có Dựng có khả năng sẽ đánh cậu, cậu tự lượng sức mình chắc chắn đánh không lại.
Chờ muội muội mười tám đi, chờ muội muội 18 tuổi mình sẽ nói ra, sau đó muốn chém muốn giết tùy tiện, dù sao cũng không thể cứ cái gì cũng không nói, nhìn muội muội gả đi nơi khác. Cậu nghĩ, còn sớm mà, không vội.
Cậu không thể chờ đến lúc muội muội mười tám tuổi.
Năm Tần Đầu Nguyên và Trần Có Dựng mười chín tuổi. Nhà họ Tần mua một tòa khu mỏ mới từ trong tay người khác, đào tư diêu, đào đào, đào ra một tòa mỏ giàu với trữ lượng rất đáng sợ.
Tin tức này không thể giấu kín……
Khi đó khu mỏ sớm đã phân bang kết phái, từ lúc đầu một nhà một phái, đến một tộc người, rồi lại dần dần phân theo địa vực, là ở mảnh nào, liền ôm thành một nhóm.
Nhà họ Tần ở đây thế lực đơn bạc, nội bộ cũng không đoàn kết.
Chuyện về sau nữa, Tần Đầu Nguyên không muốn, cũng không dám hồi ức lại nữa. Cậu chỉ là không sao quên được cảnh tượng gia đình cha mẹ, ông nội uống rượu nói chuyện náo nhiệt, cũng không quên được khuôn mặt muội muội sắp tròn 16 tuổi.
“Đầu Nguyên.” Trần Có Dựng hô một tiếng, gọi thần trí Tần Đầu Nguyên quay trở về.
Tiếp đó cười một chút, nói: “Lên.”
Trong rương nhỏ u ám, Trần Có Dựng nói xong liền phát lực chạy như điên, gặp người chặn đường, vọt người rút lên, đầu gối phá khai lộ……