Ngày Yêu Anh

Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Hình như từ đó về sau, cô có những thay đổi rất nhỏ, dù không có tiếng tăm gì, nhưng không còn cô đơn nữa, sẽ có người đi cùng cô. Tô Y của cô, một ngày nào đó cũng sẽ là vương tử trong cổ tích, hoặc là nam chính trong quyển tiểu thuyết di, vượt qua nhiều gian khổ, đi tới bên cô.

Thực ra trong lớp có rất nhiều cô gái đã xem quyển sách đó, nhìn nó không còn mới là có thể đoán ra được, có lẽ đã thành cuốn sách được nhiều người xem nhất. Nhưng nó vẫn ở trong góc khuất chờ độc giả tiếp theo, cũng sẽ có những nữ sinh bị hấp dẫn đến trước mặt nó, len lén lấy ra xem.

Chắc hẳn là vậy, sổ lưu niệm không được phép xuất hiện trong trường, thì sao có thể cho các cô đọc tiểu thuyết như thế.

Giáo viên chủ nhiệm lại dấy binh hỏi tội thêm lần nữa, lấy Hạ Sùng Ngu là người bị khai đao đầu tiên

Hạ Sùng Ngu đành phải mang cặp sách lên, để cô kiểm tra.

Cái này gọi là trên có chính sách, dưới có đối sách; đạo cao một thước, ma cao một trượng; cậu có dây thừng, tôi có thang leo… Các nữ sinh cũng không phải ngốc, người nào cũng biết cách che giấu. Giáo viên không thu hoạch được gì lại mở họp lớp lần nữa, nhưng chưa đề cập tới đề tài tiểu thuyết mẫn cảm, mà là những chuyện lộn xộn gần đây, bắt đầu từ quyển tiểu thuyết Bảo thạch mặt trăng của Hạ Sùng Ngu, được xem là không có phong cách nhất.

Giáo viên chủ nhiệm lấy chuyện của Hạ Sùng Ngu ra nói công khai nói một lần, tận tình khuyên bảo mọi người rằng: “Các em giờ đang yêu quá sớm, có hiểu gì là tình yêu đâu, yêu thì đã sao, có kết quả gì nào…”

Hạ Sùng Ngu nghe những lời này, trong lòng lại nghĩ, nhưng mà có thể cản được tình yêu sao. Yêu cũng đâu phải vì một kết quả gì tốt, người đã yêu một lần, đã yêu một người thì mới có tư cách nói nó có cảm giác ra sao.

Trái lại, chuyện giáo viên chủ nhiệm nêu ra lại khiến Hạ Sùng Ngu nổi tiếng, có một đám nữ sinh lén hỏi mượn Bảo thạch mặt trăng của cô để xem, sau đó… bỗng nhiên nổi tiếng.

“Tớ thấy cậu nên đóng góp cho mọi người đi.”

“Đúng vậy, bọn mình nhìn, thấy sai ở đâu, cần sửa gì cũng tốt mà”.

Cô được quan tâm mà hơi hoảng, nhưng cũng vui vẻ như điên, trong lòng đầy ắp ngọt ngào.

Vài ngày sau, một nữ sinh nghi ngờ nhìn cô hỏi: “A Ngu có phải cậu sao chép tiểu thuyết khác không, có bạn xem qua chuyện đó rồi, có phải không?”

“Hả?” Cô ngơ ngác, mấy cô gái lúc trước có xem truyện không biết sao lại chạy qua, gật đầu nói: “Đúng thế, bọn mình nghe nói, cậu ấy khẳng định cậu ấy đã xem quyển sách đó rồi”.

“Là ai, ai nói?”

Hạ Sùng Ngu lửa giận ngút trời, không hiểu tại sao mình có thể cao giọng tới thế, nhưng người nói lời đó, họ có chứng cứ không, cô không tin chuyện mình toàn tâm toàn ý viết ra cũng có người sẽ viết ra y hệt, cho dù có sao chép cũng là người đó, không phải là mình!

Mấy nữ sinh bị hoảng sợ, “Đừng giận mà, bọn mình chỉ hỏi một chút thôi.”

Nói xong liền lảng đi, để cô đứng một mình giận đến mức run người.

Sau khi tan học cô chạy tới thư viện, tìm quyển sách tên là Bảo thạch mặt trăng thử xem nhưng mà không có. Lại chạy tới nhà sách, vẫn không tìm được, nhưng có một người đàn ông đứng bên quầy hàng nói: “”Hình như Wilkie · Collins từng viết một quyển sách tên là Bảo thạch mặt trăng, cô bé nói về quyển đó sao?”

Hạ Sùng Ngu kinh ngạc, có người đã viết thật sao? Nhưng cô vẫn còn nuôi chút hi vọng hỏi: “Đúng thế ạ, cho cháu hỏi sách đó bán ở đâu vậy?”

Người đàn ông chỉ địa điểm, cô thấy trên giá sách có một quyển tiểu tiết trinh thám Wilkie · Collins, sau khi lấy hết số tiền ra mua quyển sách này, cô cầm trên tay vừa đi vừa nhìn.

Mặc dù Bảo thạch mặt trăng của Wilkie · Collins khác nhau hoàn toàn về nội dung với câu chuyện của Hạ Sùng Ngu nhưng cô vẫn bị nó hấp dẫn,sự dũng cảm không bao giờ chùn bước, những tình tiết rung động đến tận tâm can, khiến cho những uất ức buổi sáng bay sạch. Đọc suốt một đêm mà vẫn chưa đọc xong, cô uất ức đi tới trường, định buổi trưa lại mang ra đọc tiếp.

Đến tiết học tư tưởng cô không nhịn được nữa, cả đầu óc đều là tình tiết khi câu chuyện dừng lại, tiếp theo đó sẽ thế nào? Cô nhìn giáo viên, kìm lòng không đậu với tay vào cặp lấy quyển sách ra xem.

Cô xem quá sức chú tâm, đầu cũng dán luôn vào sách, hoàn toàn không chú ý tới giáo viên mặt như phun lửa đi tới ngay bên cạnh. N

“Hạ Sùng Ngu, nếu không muốn nghe bài thì tới thư viện đi, yên tĩnh lắm đó”.

Mặc dù giáo viên đã hết sức cố gắng kiềm chế nhưng trong lời nói vẫn nồng nặc mùi thuốc súng, cô hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn thầy, nếp nhăn nơi chân mày có thể kẹp chết một con ruồi, đột nhiên Hạ Sùng Ngu cảm thấy như thầy vậy cũng thật tốt. Giờ cô đâu muốn nói gì hơn — chẳng có gì so được với quyển sách chưa đọc xong này cả. Gấp Bảo thạch mặt trăng lại, không cần mang cặp sách, cô cứ thế đi ra ngoài phòng, phía sau còn nghe tiếng giáo viên nói: “Các em còn trẻ tuổi thì không sai, nhưng lãng phí cuộc sống vậy có đáng giá không…”.

Trong thư viện đều là sâu gạo đọc sách, đi vào đó còn không bằng đi về nhà. Sân bóng mà cô thích lại không thể đi, bởi vì đối diện với nó là phòng của giáo viên chủ nhiệm. Hạ Sùng Ngu đi thẳng tới vườn hoa, nơi đó gần với hồ nước, bởi vì không được quản lí nên trong hồ toàn hộp nhựa tiện lợi và bao bì thực phẩm đóng gói. Nước hồ xám ngắt, cho dù nam nữ sinh muốn tới hẹn hò cũng không chọn nơi này được.

Cô ngồi bên bờ hồ, hai chân buông xuống đung đưa, nhìn cuốn tiểu thuyết trinh thám của mình và đống rác xung quanh.

Chỉ chốc lát, phía sau vang lên tiếng bước chân, cô lập tức đưa mắt về quyển sách ấy, nhưng không ngẩng đầu xem người đến là ai.

Cái bóng phản chiếu trên hồ nước, cao lớn, gầy gầy, bóng dáng kia ngừng lại, không nhúc nhích, cứ như thế một lúc rồi hỏi, “Không phải cậu muốn nhảy xuống, đúng không?”

Khóe môi Hạ Sùng Ngu cong thành một nụ cười, nghĩ chủ nhân của giọng nói này hiểu chuyện thật, nếu mà muốn nhảy, cô phải chọn Trường Giang hay sông Nile gì đấy, chứ đầm nước thối hoắc này, nhảy xuống chỉ tới eo, không chết được không nói mà còn để lại tiếng xấu muôn đời.

Bóng dáng kia đi tới bên cạnh cô ngồi xuống, đôi chân được bao bọc bởi chiếc quần jean màu lam lắc lư.

“Cậu cũng bị đuổi ra ngoài à?” Hạ Sùng Ngu buồn cười hỏi cậu, Vệ Gia Nam ngước mắt lên, nhìn cô một cái rồi trả lời: “Mình ngủ hơn nửa giờ.”

Hạ Sùng Ngu cười, tiếp tục nhìn tiểu thuyết trinh thám của cô.

Sau đó cô nghe thấy người bên cạnh ngáp một tiếng thật to.

Hạ Sùng Ngu không nhịn được quay đầu lại thì thấy cậu ấy nằm chổng vó trên mặt đất chuẩn bị ngủ.

“Cậu không đi phòng y tế sao?” Cô buột miệng hỏi.

“Chỗ đó phiền phức lắm, còn phải điền tên. Cậu xem sách sao không vào thư viện? Không phải giống nhau à.”

“Thế khán đài chỗ sân bóng kìa?” Cô nhớ cậu thích ngủ ở chỗ đó, phủ một quyển sách che lên mặt.

“Nếu như mình nhớ không lầm thì chỗ đó đối diện cửa sổ phòng làm việc của cô chủ nhiệm.

Hạ Sùng Ngu lại cười, là nụ cười như hiểu rõ. Cô quay đầu lại tiếp tục đọc tiểu thuyết, phía sau vô cùng yên tĩnh, như thể không có ai ở đó. Một lát sau, cô quay đầu lại lần nữa, quả nhiên cậu ấy đã ngủ rồi, hô hấp đều đặn, cánh tay khoanh lại che trên mặt, khuất đi cặp mắt ấy, một chân gấp khúc, một chân vắt lên trên, tư thế ngủ vô cùng ngả ngớn.

Cô nhắm mắt lại, cảm nhận từng ánh nắng. Lúc hai người họ ở cùng nhau luôn luôn có ánh nắng mặt trời. Từng tia sáng tinh tế, nhẹ nhàng dìu dịu hôn lên người thiếu niên này và cô thiếu nữ luôn ngóng trông nhìn cậu, cẩn thận giảm bớt sức nóng không để tổn thương da thịt người kia.

Hạ Sùng Ngu nhẹ nhàng đặt quyển sách lên trên mặt cậu, ngồi xổm bên cạnh nhìn, rất lâu sau mới lặng lẽ đứng lên, xoa xoa bắp chân tê cứng.

Đã từng có một buổi sáng như thế, mười lăm tuổi, cô ngồi xổm yên lặng bên cạnh cậu, quan sát từ một nơi trong gang tấc…

============

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cổ Đồng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.