Ngày Yêu Anh

Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Cách ngày, ngày đó vừa lúc công bố thành tích môn toán, bài thi của cô đặt trên mặt bàn trống trơn, vết bút đỏ tươi viết “56”. Cùng lúc ấy cô đang bò lên tường thành cao cao, chỗ đó mai táng một con mèo nhỏ, dù cô không biết vì sao nó chết ở đây, tường thành này, vừa cao vừa lạnh, cũng không có nơi nào chắn gió, vì sao nó lại chạy lên đây?

Mà cô, Hạ Sùng Ngu, vì sao cô lại chạy lên đây?

Tường thành này không phải nơi cao nhất trong thành phố, đương nhiên cũng không phải là nơi gần bầu trời nhất, ở đây có những tòa nhà năm mươi tầng, không thì cũng có tòa ba mươi tầng, cô nằm bỏ trên nền gạch cổ xưa, mặc cho gió muốn thổi bay. Nhớ tới tiết xã hội hôm qua, có một thanh niên nhảy từ tầng thượng tòa Ngân Bách xuống, rơi chính giữa quảng trường, người người đang ăn cơm ở đó bỏ chạy tán loạn. Cô nghe giáo viên nói, khi đó thấy rất kì lạ, cũng thấy buồn cười.

Cô nói: “Người này thực ra không phải muốn tìm cái chết, cậu ấy ở trên tầng thượng, nhìn người phía dưới, thấy người ta ăn hải sản, kìm lòng không đậu nên nhảy xuống, cậu cũng biết làm thế sẽ chết, nhưng cậu lại nghĩ, tôi không ăn được mấy người cũng đừng có ăn. Thế là “rầm” một tiếng, xảy ra câu chuyện như trên báo viết”.

“Cậu còn cười được à, đầu óc làm bằng cái gì thế?” Lớp trưởng nhìn cô bằng ánh mắt kì lạ.

Hạ Sùng Ngu nhún nhún vai: “Chết sớm đầu thai sớm, có gì khổ sở đâu…”

Cô nhìn bầu trời màu xám, trên tường thành gió rất lớn, cỏ xanh tịch mịch, lung lay trong tay cô, nơi đây là chỗ vui chơi duy nhất của chúng nó, dù chỉ là một góc của thành phố, cũng có thể tạo nên một miền cực lạc, bọn nó phải đối mặt với vận mệnh bị diệt vong, cô không rõ, cũng là cây cỏ, vì sao thế giới lại không công bằng như thế, không cho chúng nó một mái nhà ấm áp như đồng loại khác?

Hạ Sùng Ngu cúi người, nghe tiếng cỏ xanh, con mèo đó chết đi, trước mộ chỉ có lớp cỏ xanh tươi này thôi, um rùm một mảnh. Cô kìm lòng không đậu nói với nó: “Chỉ mong sau này ta chết, cũng sẽ được cỏ dại như vậy bao quanh, chứ không phải xi măng lạnh lẽo”.

Đi xuống khỏi tường thành, cô trở về nhà, mẹ thấy cô vào cửa, giật mình nói, “Con lêu lổng ở đâu vậy? cô giáo với bạn ở trường về tìm con đấy”.

Kì lạ, cô không đến trường thì xem như bị ốm đi, vì sao cả lớp lại đi tìm?

Sau đó mới biết, là lớp trưởng không thấy cô đến nên lo lắng chạy tới phòng làm việc của giáo viên: “Cô ơi Hạ Sùng Ngu có khi gặp chuyện không may rồi, hôm qua lúc tan học em thấy bạn ấy nói mấy câu kì lạ, gì mà người đàn ông nhảy lầu, còn cười cười”.

Mặt giáo viên sợ không còn chút máu, vội vã gọi điện thoại tới nhà họ, người nhà cũng không hiểu sao, nói cô đúng giờ ra khỏi cửa. Lớp trưởng cẩn thận nhớ lại, đúng là Hạ Sùng Ngu từng nói về chuyện người đó nhảy lầu, còn nói chết sớm siêu sinh sớm, lớp trưởng còn thêm mắm dặm muối làm cả trường thầy trò náo động, chạy đi tìm Hạ Sùng Ngu, mặc dù họ không biết trong trường cô là người ra sao thì cứ chạy bán mạng như thế, biểu diễn một tiếng mục tình bạn vô cùng cảm động.

Biết được cô bình an về nhà không thiếu một sợi lông, các học sinh hình như có phần thất vọng. Giáo viên chủ nhiệm giữ cô lại tận tình khuyên bảo, nói đời này có rất nhiều đường, thi không vào được đại học không có nghĩa là mất đi tất cả, dù sao cũng còn những con đường khác… Cô lại thấy buồn cười, cô muốn chết khi nào chứ? Sao cô giáo lại nghĩ cô không thể thi được vào đại học?

Vất vả lắm mới mời được giáo viên chủ nhiệm đi, cô nằm bò trước cửa sổ nhìn đêm đen, mẹ đẩy cửa bước vào, do dự trả lại cặp hồ sơ cho cô.

“Nói cho mẹ nghe. Con không có người trong lòng thật sao, cậu ta là ai?”

Trực giác của một người mẹ đúng là nhạy bén, nhưng Hạ Sùng Ngu chỉ lễ phép cười một cái. “Không mẹ à, chỉ là một giấc mơ của con thôi”.

“Thế đây là cái gì?”

Trong tay mẹ là WALKMAN mà Hạ Sùng Ngu vẫn nghe mỗi đêm, ngắn ngủn chỉ được vài câu. Cô nhìn mẹ một cái: “À, đó là máy nghe nhạc mà”.

“Mấy câu kia thì sao?”

Cô cố ý sưng mặt lên, “Bên trong có tiếng nam sinh nói chuyện sao?”

Mẹ trầm mặc một chút, rồi mỉm cười sờ sờ tóc cô.

“Ngủ sớm đi, đừng quên uống sữa tươi.”

Không biết mẹ có nhận ra không, thế nhưng, đối với cô mà nói, không phải cậu chỉ là một người hư ảo thôi sao, Tô Y, Tô Y của cô, có lẽ không tồn tại trên đời này, không phải là Bảo thạch mặt trăng của cô… Không phải là ai cả!.

Hạ Sùng Ngu đi theo phía sau giáo viên chủ nhiệm, bước đến lầu hai trong tòa nhà Lưu Kim. Ở đó có một tấm bảng bắt mắt: Cố vấn tâm lý thời kì trưởng thành.

“Chính là ở đây.” Giáo viên chủ nhiệm nói, “Vào đi thôi, cô có giới thiệu rồi.”

Cô giáo đặt tay lên hai vai sạch sẽ của nữ sinh, thâm ý nói: “Lúc này xuất hiện những vấn đề tâm lý là rất bình thường, chỉ cần sửa chữa kịp thời là được.”

Hạ Sùng Ngu đi vào căn phòng kia.

Con người ta thường muốn mình vui mà tìm một lý do. Sau đó cô biết, tâm lý học gọi đó là vì hành vi, vì ý nghĩa, vì làm một chiếc chìa khóa có thể giải quyết vấn đề, nhưng đến nay cô cũng không biết mình có vấn đề gì phải giải quyết, cũng không thể vì hành vi bất đồng của mình tìm ra được lý do gì thích hợp.

Bác sĩ tâm lí trong phòng nói: “Có thể em có tâm lý trả thù, nói đúng ra là lúc bé bị thờ ơ, sau khi lớn lên mới có những hành vi mà người ta khó hiểu để khiến mọi người chú ý”.

Hạ Sùng Ngu không rõ ràng lắm, cô làm gì khiến mọi người khó hiểu chứ? Sao phải khiến người ta chú ý? Giáo viên chủ nhiệm gật đầu với bác sĩ, có lẽ đa số người đến đây đều bị như thế? Nhưng không liên quan gì tới cô mà! Cô cũng không gọi họ đi tìm mình. Hơn nữa cô chỉ tìm một chỗ giải sầu, cũng không được sao?

Ra khỏi phòng cố vấn tâm lý, lúc xuống lầu, Hạ Sùng Ngu nhìn thấy đầu lối ra khác của hành lang, ánh nắng vẫn đong đầy như ngày xưa cũ. Cô đi qua hành lang u tối thật dài, đi tới dưới ánh mặt trời, bởi vì nơi này gần nơi lưu tài liệu công nhân viên chức, cho nên trên mặt đất có ít đầu phấn vụn, có một bồn hoa, trong đó còn vài cục đá. Cô vén tà váy ngồi xuống, nhặt phấn lên vẽ mấy khoanh tròn rồi lượm vài viên đá, chơi trò ngày đó cậu chơi… Ánh mặt trời trên bả vai dần nóng lên nhưng trong lòng cô vẫn lạnh băng như trước.

Một khắc kia, cuối cùng lần đầu tiên Hạ Sùng Ngu tìm lí do cho hành vi của mình, sở dĩ cô không cảm giác được nhiệt độ, là vì lòng cô quá lạnh, nước mắt ở đó từ lúc Mạc Lăng bị ép chuyển trường đã đóng băng hết cả, nơi sâu nhất dưới đấy lòng, vĩnh viễn không có ngày tan chảy.

Ngày kỉ niệm trăm năm thành lập trường Miễn Hoa không thể tổ chức qua loa. Ngày lễ hôm đó, vì tiết trời không tệ cho nên địa điểm được chọn là ở giữa thao trường, cả trường khoảng ba nghìn học sinh xách ghế ra đó ngồi. Ghế ước chừng nặng gần 50 cân, giáo viên để cho nam sinh vận chuyển, nữ sinh đi phát đồ ăn vặt. Ghế như thế chỉ có cơ thể khỏe mạnh của nam sinh mới vác từng chiếc một được, cộng thêm phải vác cả ghế cho nữ, xong rồi còn về làm vệ sinh.

Thế nhưng giáo viên không chỉ định nam sinh lớp nào bưng bê cho nữ sinh nào, cho nên nữ sinh nào có quan hệ tốt sẽ có nhiều nam sinh bưng giúp, mà quan hệ bình thường thậm chí là không tốt như Hạ Sùng Ngu thì phải tự mình làm, hoặc chờ khi có người rảnh rỗi đến giúp, nói không chừng khi đó buổi lễ đã bắt đầu được nửa ngày rồi.

Cô khom lưng kéo ghế đến cầu thang, bỗng nhiên có một bóng người chặn trước mắt, cô ngẩng đầu lên, Vệ Gia Nam để áo khoác trên thành ghế, giữ lấy phần bên kia rồi nói với cô: “Đứng lên trên đi”.

Giọng của cậu không trong trẻo trẻ con như mấy năm trước mà hơi thấp, có chút trầm. Không biết có phải vì bể giọng hay không.

Nói xong những lời này, cậu hơi nhếch môi, chờ cô ra vị trí đó.

Ở trên cầu thang, Hạ Sùng Ngu ở trên, Vệ Gia Nam cầm phía dưới, trọng lượng chiếc ghế đều dồn về phía cậu, cô áy náy, nhưng lại không thể thay đổi được lực hút của trái đất, chỉ có thể gánh được một phần trọng lượng.

Đi thẳng đến quảng trường, lần đầu tiên cô thấy sân bóng trống trải lại náo nhiệt đến vậy. Vệ Gia Nam đặt ghế của Hạ Sùng Ngu bên cạnh chỗ của Ôn Thiến, “Đây không phải là Hạ Sùng Ngu sao?” Ôn Thiến cười híp mắt nói, “Còn nhớ mình không?”

“Đương nhiên là nhớ chứ, tài nữ.”

Cô tự trách mình lại nói khách sáo với bạn học, Vệ Gia Nam lấy chai nước khoáng trong tay Ôn Thiến rồi uống. Ôn Thiến nhìn cậu một cái, sau đó nói với cô: “Đâu có, sao mình lại là tài nữ được, mình nhớ cậu lúc học tiểu học năm lớp năm đã có thể viết được tiểu thuyết mười vạn chữ rồi, nếu nói tài nữ phải là cậu kìa”.

Hai người nói khách khí với nhau và Vệ Gia Nam đều đã quên một việc, đó là hoạt động lễ hội, khi đã xác định chỗ ngồi thì phải ngồi xuống luôn, tránh lộn xộn. Ngay khi họ vừa tới, đứng chưa được lâu đã có giáo viên nhìn thấy, hét gọi: “Này này, hai em nữ sinh với một em nam sinh kia, qua đây khuân giúp ghế chủ tích đi, phải bố trí liền”.

Hạ Sùng Ngu không hiểu, nếu là để mình ngồi, sao không tự chuyển nó đi, nhìn mấy giáo viên tay chân tráng kiện không thiếu cái nào, lại cực kì thích chỉ huy.

Ba người bọn họ rất ăn ý liếc mắt nhìn nhau, sau đó đồng thời “bịch” một tiếng, ngồi xuống giữa biển người, giả chết.

Lúc này Hạ Sùng Ngu nhìn thấy mắt cậu, cảm giác như lửa nóng. Ánh nắng đầu thu chói chang, giữa cô và cậu là đường ranh giới đầy ánh nắng, cậu ngồi dưới ánh mặt trời, mà Hạ Sùng Ngu ngồi nơi râm mát. Thực ra ghế cô ngồi mới là của cậu, vốn cô nên đổi chỗ cho cậu sang… Hạ Sùng Ngu nhìn ánh nắng chiếu trên người người kia, như một lớp ngụy trang từ từ lột ra, biến thành một vầng sáng bao quanh của thiên sứ… Ánh nắng đó chói vào mắt, cô vội vàng cúi đầu, mắt hoa lên, còn cả giọt nước mắt ẩm ướt lướt qua kẽ ngón tay.

Buổi trưa ở thư viện rất nhiều người, thế nhưng ai cũng chọn nơi rộng rãi thoáng mát để ngồi. Tiếng gió thổi hay tiếng những từ đơn tiếng Anh từ tai nghe, có rất ít người sẽ lấy sách trên giá để xem. Ngày đó Hạ Sùng Ngu bỗng nhiên tâm huyết dâng trào, cô đứng trước ngăn tủ, nhìn xem có sách mình muốn hay không. Giá sách bên này rộng rãi hơn chỗ ngồi bên kia nhiều lắm, cô cứ đi lững thững, đột nhiên thấy một quyển tiểu thuyết màu lam, hình như là quyển đang nổi tiếng thời gian này. Cô nhón chân lên, muốn lấy nó nhìn xem nhưng lại không với tới.

Cô do dự liếc mắt nhìn đống người ngoài kia, bọn họ đang yên lặng cúi đầu đọc sách, không ai chú ý tới cô. Thế là Hạ Sùng Ngu nhón chân lên, bắt đầu nhảy.

Lúc cô nhảy lấy đà thêm lần nữa, một đôi chân khác cũng nhảy lên, vượt khỏi tay cô nắm lấy cuối sách màu lam kia.

Sau đó “rầm rầm” hai tiếng, hai đôi giày cùng lúc rơi xuống mặt đất.

“Là quyển này sao?”

Cậu cầm sách, hơi xoay người đưa tới cho cô.

“Phải… Cảm ơn.”

Lạ là tại sao cậu lại xuất hiện ở đây, Hạ Sùng Ngu vô thức nhìn nhóm người ngoài kia, quả nhiên, cô thấy Ôn Thiến, trước mặt là rất nhiều tài liệu tham khảo, bên tai còn nhét tai nghe.

“Không cần khách sáo.”

Nói xong cậu liền quay người đi, Hạ Sùng Ngu bỗng mở to hai mắt, cậu lại mặc áo sơmi trắng, quần đen! Mặc dù tóc có hơi dài nhưng có thể thấy rõ vạt áo phẳng lì và tóc mai nhạt màu phía sau.

Cô ôm cuốn tiểu thuyết nhìn theo bóng lưng kia, khẽ cười, đúng lúc Ôn Thiến ngẩng đẩu lên, tưởng rằng cô cười với mình nên cũng mỉm cười đáp lại.

Hạ Sùng Ngu trở lại chỗ ngồi, mở quyển tiểu thuyết ra, bối cảnh đầu tiên là giữa sân trường, nữ chính hét lớn: “XXX cậu ra đây cho tôi”.

Hạ Sùng Ngu hứng thú nhíu mày, không có cách nào tưởng tượng nếu có một cô gái làm như thế ở trường mình thì sao nhỉ, nhất định sẽ phải vào phòng làm việc nhỉ.

Nói cách khác, nếu như ở trong trường học này, cô kêu một tiếng: “Vệ Gia Nam cậu ra đây cho mình!” Nhất định hiệu quả sẽ vô cùng táo bạo, nhất là giáo viên chủ nhiệm kia, có khi đánh ngất cô không chừng”

Cô khép lại trang bìa nhìn cậu một lúc, trong lòng lặng yên nói: Vệ Gia Nam, Vệ Gia Nam, Vệ Gia Nam.

Cô lại nghĩ không biết cậu sẽ phản ứng thế nào nhỉ. Kinh ngạc? Yên lặng?

Hạ Sùng Ngu cười cười, cúi đầu tiếp tục nhìn.

Cô xem hết một buổi trưa, càng xem càng thấy kì lạ, hóa ra tình yêu cũng có thể như thế sao? Tình yêu kiểu này và trong truyện cổ Grimm hình như không giống nhau? Nhân vật chính không sống trong lâu đài hay trong rừng, không có ma chú hay yêu nữ, nhưng nhân vật chính lại là vương tử, công chúa hoặc là cô bé lọ lem, kết thúc nhất định phải sống cùng nhau, vui vẻ trải qua ngày tháng bình thường.

Không cần thiện lương, không cần nghe lời, không cần trở nên nổi bật, không cần nho nhã lễ độ… Cô gái như thế nào cũng sẽ có người yêu thương. Tình yêu thế nào cũng có người nhìn ngắm. Hạ Sùng Ngu cắn ngón tay xem xong quyển sách rồi đặt nói xuống ngăn tủ, cô không hi vọng nó sẽ bị người ta gác xó, cũng hi vọng sẽ có nhiều cô gái đọc được nó hơn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cổ Đồng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.